Tác giả:

Những người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên…

Chương 509: 509: Mua Thuốc

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nhìn góc nghiêng của Hạng Tư Thành, Vân Y Y bỗng cảm thấy khá là đẹp trai.Cô ta không muốn biết tuổi của Hạng Tư Thành nữa, bất kể anh nhỏ hơn hay lớn hơn cô ta mấy tuổi, cô ta vẫn cam tâm tình nguyện gọi anh là “anh Hạng”.Có đôi khi, tuổi tác không phải là thứ quan trọng nhất.Bởi vì không phải ở trong nội thành nên cả con đường rất vắng vẻ, thế nên Hạng Tư Thành thích làm gì thì làm, tăng tốc lên mức cao nhất, chẳng mấy chốc đã tới núi rồi.Tới nơi này, Hạng Tư Thành mới phát hiện ra khu vực sườn núi khá rầm rộ, mọi người xung quanh vào núi hái thuốc rồi sẽ mang tới đây.Ở cổng còn có mấy chiếc xế hộp đắt tiền, hiển nhiên cũng tới để mua dược liệu.Giá trị dược liệu ở những nơi như thế này rất cao, người mua chỉ cần những dược liệu cao cấp, nếu là người bình thường uống thuốc đông y thì chỉ cần tới cửa hàng bốc thuốc, cho nên không hẳn là đông như trẩy hội.Đồ tốt, nhưng chưa chắc người đã đông, dù sao giá cả của nó cũng bày ra đó mà.Hạng Tư Thành xuống xe rồi đi về phía cổng.Vân Y Y đeo khẩu trang và kính râm vào để tránh người khác nhận ra mình, đi theo sau Hạng Tư Thành, tò mò xem xét khung cảnh trên núi.Phong cảnh nên thơ, không khí trong lành, rất thích hợp sinh sống.Không có mùi thuốc bay tới, ngược lại còn có mùi gì đó rất khó ngửi, khiến người ta buồn nôn.Vân Y Y chun mũi lại, nhưng bởi vì đeo khẩu trang nên không ai chú ý tới.Hạng Tư Thành thì khác, anh rất hài lòng, có đôi khi không cần vào trong hiệu thuốc, người mà có hiểu biết chỉ cần đứng ở cửa đã phân biệt ra mùi vị có phải loại tốt hay không, anh cảm thấy nơi này không phải là nơi chỉ có cái danh hão.Không có người đón tiếp, Hạng Tư Thành dẫn Vân Y Y vào trong phòng.Lúc này, trong phòng còn có mấy nhóm người nữa, kẻ đứng người ngồi, hoặc là trò chuyện với người trong hiệu thuốc.Mọi thứ bên trong chủ yếu làm bằng gỗ, toát lên cảm giác cổ xưa lâu đời, trang nhã mát mẻ.Vân Y Y nhìn ngó xung quanh, bởi vì không đụng chạm lung tung nên không ai để ý tới cô ta.Hạng Tư Thành thấy đằng trước còn có người, bèn lẳng lặng ngồi chờ đằng sau, lúc này còn thừa lại mấy loại dược liệu nữa.Một ông lão với mái đầu bạc phơ đang đứng nói chuyện ở phía trước, trông bề ngoài thì khá dồi dào sức sống.Ông ta không mặc quần áo của nhãn hàng lớn, nhưng chất liệu không phải loại bình thường, chắc chắn là hàng đặt riêng, bên cạnh còn có mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ, có lẽ là vệ sĩ.Người bán là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặc dù khí thế của ông lão kia rất mạnh, đám vệ sĩ bên cạnh cũng khiến người ta cảm thấy áp lực, nhưng trông anh ta như không hề phát hiện ra, chỉ như đang đối mặt với khách hàng bình thường.Hạng Tư Thành có thể cảm nhận được rằng người thanh niên ấy không biết võ, nhưng có thể thản nhiên như vậy thì chắc chắn là có tự tin về một phương diện khác, sự tự tin ấy không phải xuất phát từ gia thế, mà là thực lực nào đó..

Nhìn góc nghiêng của Hạng Tư Thành, Vân Y Y bỗng cảm thấy khá là đẹp trai.

Cô ta không muốn biết tuổi của Hạng Tư Thành nữa, bất kể anh nhỏ hơn hay lớn hơn cô ta mấy tuổi, cô ta vẫn cam tâm tình nguyện gọi anh là “anh Hạng”.

Có đôi khi, tuổi tác không phải là thứ quan trọng nhất.

Bởi vì không phải ở trong nội thành nên cả con đường rất vắng vẻ, thế nên Hạng Tư Thành thích làm gì thì làm, tăng tốc lên mức cao nhất, chẳng mấy chốc đã tới núi rồi.

Tới nơi này, Hạng Tư Thành mới phát hiện ra khu vực sườn núi khá rầm rộ, mọi người xung quanh vào núi hái thuốc rồi sẽ mang tới đây.

Ở cổng còn có mấy chiếc xế hộp đắt tiền, hiển nhiên cũng tới để mua dược liệu.

Giá trị dược liệu ở những nơi như thế này rất cao, người mua chỉ cần những dược liệu cao cấp, nếu là người bình thường uống thuốc đông y thì chỉ cần tới cửa hàng bốc thuốc, cho nên không hẳn là đông như trẩy hội.

Đồ tốt, nhưng chưa chắc người đã đông, dù sao giá cả của nó cũng bày ra đó mà.

Hạng Tư Thành xuống xe rồi đi về phía cổng.

Vân Y Y đeo khẩu trang và kính râm vào để tránh người khác nhận ra mình, đi theo sau Hạng Tư Thành, tò mò xem xét khung cảnh trên núi.

Phong cảnh nên thơ, không khí trong lành, rất thích hợp sinh sống.

Không có mùi thuốc bay tới, ngược lại còn có mùi gì đó rất khó ngửi, khiến người ta buồn nôn.

Vân Y Y chun mũi lại, nhưng bởi vì đeo khẩu trang nên không ai chú ý tới.

Hạng Tư Thành thì khác, anh rất hài lòng, có đôi khi không cần vào trong hiệu thuốc, người mà có hiểu biết chỉ cần đứng ở cửa đã phân biệt ra mùi vị có phải loại tốt hay không, anh cảm thấy nơi này không phải là nơi chỉ có cái danh hão.

Không có người đón tiếp, Hạng Tư Thành dẫn Vân Y Y vào trong phòng.

Lúc này, trong phòng còn có mấy nhóm người nữa, kẻ đứng người ngồi, hoặc là trò chuyện với người trong hiệu thuốc.

Mọi thứ bên trong chủ yếu làm bằng gỗ, toát lên cảm giác cổ xưa lâu đời, trang nhã mát mẻ.

Vân Y Y nhìn ngó xung quanh, bởi vì không đụng chạm lung tung nên không ai để ý tới cô ta.

Hạng Tư Thành thấy đằng trước còn có người, bèn lẳng lặng ngồi chờ đằng sau, lúc này còn thừa lại mấy loại dược liệu nữa.

Một ông lão với mái đầu bạc phơ đang đứng nói chuyện ở phía trước, trông bề ngoài thì khá dồi dào sức sống.

Ông ta không mặc quần áo của nhãn hàng lớn, nhưng chất liệu không phải loại bình thường, chắc chắn là hàng đặt riêng, bên cạnh còn có mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ, có lẽ là vệ sĩ.

Người bán là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặc dù khí thế của ông lão kia rất mạnh, đám vệ sĩ bên cạnh cũng khiến người ta cảm thấy áp lực, nhưng trông anh ta như không hề phát hiện ra, chỉ như đang đối mặt với khách hàng bình thường.

Hạng Tư Thành có thể cảm nhận được rằng người thanh niên ấy không biết võ, nhưng có thể thản nhiên như vậy thì chắc chắn là có tự tin về một phương diện khác, sự tự tin ấy không phải xuất phát từ gia thế, mà là thực lực nào đó..

Ông Bố Thiếu SoáiTác giả: Vũ HạTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNhững người lính biên giới phía Bắc lo lắng mở miệng, bọn họ không phải kẻ ngốc, biết lần này Hạng Tư Thành mà đi thì sẽ dữ nhiều lành ít. Tuy rằng đám chiến hữu nói như thế, nhưng Hạng Tư Thành không thể nghĩ như thế được. Những người anh em này của anh bỏ nhà bỏ cửa tới đây là vì cái gì?! Bọn họ lĩnh số tiền trợ cấp ít ỏi nhất, làm những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, giao tất cả cho anh, kính gọi anh là thiếu soái, sao anh có thể tước đoạt vinh quang tối cao của bọn họ được đây? Nhưng rồi, anh lại nhìn những khuôn mặt đen nhẻm kia. Chu Bân làm ra tội ác tày trời như thế, không giết hắn ta thì anh sẽ có lỗi với gia đình họ, có lỗi với những ánh mắt đáng thương đó, càng có lỗi với lương tâm của mình hơn. "Ha ha...!Hạng Tư Thành, mày đã nghe thấy chưa? Nghe thấy chưa?" Chu Bân bỗng cười lớn tiếng: "Cấp trên có lệnh rồi, mày giết Yagyu Hekan, bây giờ đang trong tình thế gay go, nếu dám động tới tao thì mày chết chắc!" Vừa nói, hắn ta vừa đứng lên, trên mặt hiện lên sát ý âm trầm, đột nhiên… Nhìn góc nghiêng của Hạng Tư Thành, Vân Y Y bỗng cảm thấy khá là đẹp trai.Cô ta không muốn biết tuổi của Hạng Tư Thành nữa, bất kể anh nhỏ hơn hay lớn hơn cô ta mấy tuổi, cô ta vẫn cam tâm tình nguyện gọi anh là “anh Hạng”.Có đôi khi, tuổi tác không phải là thứ quan trọng nhất.Bởi vì không phải ở trong nội thành nên cả con đường rất vắng vẻ, thế nên Hạng Tư Thành thích làm gì thì làm, tăng tốc lên mức cao nhất, chẳng mấy chốc đã tới núi rồi.Tới nơi này, Hạng Tư Thành mới phát hiện ra khu vực sườn núi khá rầm rộ, mọi người xung quanh vào núi hái thuốc rồi sẽ mang tới đây.Ở cổng còn có mấy chiếc xế hộp đắt tiền, hiển nhiên cũng tới để mua dược liệu.Giá trị dược liệu ở những nơi như thế này rất cao, người mua chỉ cần những dược liệu cao cấp, nếu là người bình thường uống thuốc đông y thì chỉ cần tới cửa hàng bốc thuốc, cho nên không hẳn là đông như trẩy hội.Đồ tốt, nhưng chưa chắc người đã đông, dù sao giá cả của nó cũng bày ra đó mà.Hạng Tư Thành xuống xe rồi đi về phía cổng.Vân Y Y đeo khẩu trang và kính râm vào để tránh người khác nhận ra mình, đi theo sau Hạng Tư Thành, tò mò xem xét khung cảnh trên núi.Phong cảnh nên thơ, không khí trong lành, rất thích hợp sinh sống.Không có mùi thuốc bay tới, ngược lại còn có mùi gì đó rất khó ngửi, khiến người ta buồn nôn.Vân Y Y chun mũi lại, nhưng bởi vì đeo khẩu trang nên không ai chú ý tới.Hạng Tư Thành thì khác, anh rất hài lòng, có đôi khi không cần vào trong hiệu thuốc, người mà có hiểu biết chỉ cần đứng ở cửa đã phân biệt ra mùi vị có phải loại tốt hay không, anh cảm thấy nơi này không phải là nơi chỉ có cái danh hão.Không có người đón tiếp, Hạng Tư Thành dẫn Vân Y Y vào trong phòng.Lúc này, trong phòng còn có mấy nhóm người nữa, kẻ đứng người ngồi, hoặc là trò chuyện với người trong hiệu thuốc.Mọi thứ bên trong chủ yếu làm bằng gỗ, toát lên cảm giác cổ xưa lâu đời, trang nhã mát mẻ.Vân Y Y nhìn ngó xung quanh, bởi vì không đụng chạm lung tung nên không ai để ý tới cô ta.Hạng Tư Thành thấy đằng trước còn có người, bèn lẳng lặng ngồi chờ đằng sau, lúc này còn thừa lại mấy loại dược liệu nữa.Một ông lão với mái đầu bạc phơ đang đứng nói chuyện ở phía trước, trông bề ngoài thì khá dồi dào sức sống.Ông ta không mặc quần áo của nhãn hàng lớn, nhưng chất liệu không phải loại bình thường, chắc chắn là hàng đặt riêng, bên cạnh còn có mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ, có lẽ là vệ sĩ.Người bán là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặc dù khí thế của ông lão kia rất mạnh, đám vệ sĩ bên cạnh cũng khiến người ta cảm thấy áp lực, nhưng trông anh ta như không hề phát hiện ra, chỉ như đang đối mặt với khách hàng bình thường.Hạng Tư Thành có thể cảm nhận được rằng người thanh niên ấy không biết võ, nhưng có thể thản nhiên như vậy thì chắc chắn là có tự tin về một phương diện khác, sự tự tin ấy không phải xuất phát từ gia thế, mà là thực lực nào đó..

Chương 509: 509: Mua Thuốc