Tác giả:

Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…

Chương 92

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 92Sau khi Nguyễn Khánh Linh nhận được ý ra hiệu của anh thì thu lại lời muốn nói, ngậm chặt miệng không hề lên tiếng.Nguyễn Mạnh Cường c*̀ng Đặng Phượng vốn cho rằng Phạm Nhật Minh ít nhiều sẽ lấy ra chút tiền. Nhưng ai biết sau khi cúp điện thoại hai người kia lại không có dấu hiệu gì. Cuối cùng bọn họ không có thời gian, c*̃ng không tiện đợi thêm, đành phải đứng dậy xin rời đi.Sau khi hai người rời đi, Phạm Nhật Minh nhìn về phía Nguyễn Khánh Linh và hỏi cô: “Em vừa nãy muốn nói gì?”“Tôi chỉ muốn nói với họ rằng thừa dịp lúc bọn bắt cóc chỉ đòi tiền thì hãy nhanh chóng đưa tiền cho nó, bằng không nên lúc nói giết con tin, thiệt hại có thể không chỉ là tiền bạc.”“Ừ.”Phạm Nhật Minh thản nhiên đáp lại một tiếng nhưng trong lòng thoáng qua một chút nhẹ nhõm.Không tồi, cô gái nhỏ này có thể phân biệt được rõ ràng mọi chuyện và sẽ không vì nhẹ dạ mà mù quáng đi giúp đỡ gia đình kia.“Có điều nếu thực sự cần thiết, em c*̃ng có thể nói với tôi. Tôi sẽ giúp em.”Phạm Nhật Minh cùng cô nói chuyện xong, sau đó liền đứng dậy rời đi.Nguyễn Khánh Linh ngồi tại chỗ, lòng bàn tay còn lưu lại một chút độ ấm của anh, cũnggiống như tâm tình trong lòng cô lúc anh nói xong câu đó.Vô c*̀ng ấm ápXem ra Phạm Nhật Minh thực sự xem cô như một người bạn gái.Rồi trong tương lai cô cũng phải trả ơn cho anh. Nguyễn Khánh Linh ở trong lòng thầm thề.Bởi vì chuyện này, kế hoạch ban đầu định ra ngày hôm sau trở về Việt Nam cho nên Nguyễn Khánh Linh chỉ có thể hoãn lại. Cô tiếp tục đứng ở trong phòng vừa xếp chữ vừa chờ đợi tình hình.Buổi sáng, Nguyễn Mạnh Cường gọi điện thoại đến.Nguyễn Khánh Linh mới ấn nghe thì anh ta trực tiếp mở lời nói: “Khánh Linh, công ty bây giờ không thể quay vòng vốn. Trước tiên, con có thể đi vay 70 tỷ từ Phạm Nhật Minh. Đợi chúng ta đưa An Ni trở về, khoản tiền sẽ từ từ trả lại.”Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh súy nữa tức giận bật cười, lời này này c*̉a ông ta thật là hợp tình hợp lí, thật sự xem cô là đứa ngốc sao?“Tôi không đồng ý.”Cô lạnh lùng từ chối: “Cho dù nhà Nguyễn không xoay được thì vẫn có thểlấy ra được bảy mươi tỷ.”“Khánh Linh, sao con có thể máu lạnh như vậy? Nguyễn Khánh Nga là em gái của con!”Đầu bên kia Nguyễn Mạnh Cường dường như vô c*̀ng đau lòng.Tuy nhiên Nguyễn Khánh Linh hoàn toàn không chịu thua. Giọng điệu của cô thậm chí so với trước đó còn lạnh lùng: “Nếu bây giờ tôi đã gả cho Phạm Nhật Minh, thì đã là người nhà họ Phạm, xen vào việc nhà họ nhà họ Nguyễn chẳng phải là không thích hợp sao?”“…Khánh Linh, sao con có thể nói như vậy?”Nguyễn Mạnh Cường hoàn toàn không ngờ rằng cho dù ông có đe dọa hay dụ dỗ thế nào, Nguyễn Khánh Linh dường như đã thay đổi thành một con người khác. Cô làm sao c*̃ng không chịu mượn bảy mươi tỷ từ Phạm Nhật Minh .

Chương 92

Sau khi Nguyễn Khánh Linh nhận được ý ra hiệu của anh thì thu lại lời muốn nói, ngậm chặt miệng không hề lên tiếng.

Nguyễn Mạnh Cường c*̀ng Đặng Phượng vốn cho rằng Phạm Nhật Minh ít nhiều sẽ lấy ra chút tiền. Nhưng ai biết sau khi cúp điện thoại hai người kia lại không có dấu hiệu gì. Cuối cùng bọn họ không có thời gian, c*̃ng không tiện đợi thêm, đành phải đứng dậy xin rời đi.

Sau khi hai người rời đi, Phạm Nhật Minh nhìn về phía Nguyễn Khánh Linh và hỏi cô: “Em vừa nãy muốn nói gì?”

“Tôi chỉ muốn nói với họ rằng thừa dịp lúc bọn bắt cóc chỉ đòi tiền thì hãy nhanh chóng đưa tiền cho nó, bằng không nên lúc nói giết con tin, thiệt hại có thể không chỉ là tiền bạc.”

“Ừ.”

Phạm Nhật Minh thản nhiên đáp lại một tiếng nhưng trong lòng thoáng qua một chút nhẹ nhõm.

Không tồi, cô gái nhỏ này có thể phân biệt được rõ ràng mọi chuyện và sẽ không vì nhẹ dạ mà mù quáng đi giúp đỡ gia đình kia.

“Có điều nếu thực sự cần thiết, em c*̃ng có thể nói với tôi. Tôi sẽ giúp em.”

Phạm Nhật Minh cùng cô nói chuyện xong, sau đó liền đứng dậy rời đi.

Nguyễn Khánh Linh ngồi tại chỗ, lòng bàn tay còn lưu lại một chút độ ấm của anh, cũng

giống như tâm tình trong lòng cô lúc anh nói xong câu đó.

Vô c*̀ng ấm áp

Xem ra Phạm Nhật Minh thực sự xem cô như một người bạn gái.

Rồi trong tương lai cô cũng phải trả ơn cho anh. Nguyễn Khánh Linh ở trong lòng thầm thề.

Bởi vì chuyện này, kế hoạch ban đầu định ra ngày hôm sau trở về Việt Nam cho nên Nguyễn Khánh Linh chỉ có thể hoãn lại. Cô tiếp tục đứng ở trong phòng vừa xếp chữ vừa chờ đợi tình hình.

Buổi sáng, Nguyễn Mạnh Cường gọi điện thoại đến.

Nguyễn Khánh Linh mới ấn nghe thì anh ta trực tiếp mở lời nói: “Khánh Linh, công ty bây giờ không thể quay vòng vốn. Trước tiên, con có thể đi vay 70 tỷ từ Phạm Nhật Minh. Đợi chúng ta đưa An Ni trở về, khoản tiền sẽ từ từ trả lại.”

Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh súy nữa tức giận bật cười, lời này này c*̉a ông ta thật là hợp tình hợp lí, thật sự xem cô là đứa ngốc sao?

“Tôi không đồng ý.”

Cô lạnh lùng từ chối: “Cho dù nhà Nguyễn không xoay được thì vẫn có thể

lấy ra được bảy mươi tỷ.”

“Khánh Linh, sao con có thể máu lạnh như vậy? Nguyễn Khánh Nga là em gái của con!”

Đầu bên kia Nguyễn Mạnh Cường dường như vô c*̀ng đau lòng.

Tuy nhiên Nguyễn Khánh Linh hoàn toàn không chịu thua. Giọng điệu của cô thậm chí so với trước đó còn lạnh lùng: “Nếu bây giờ tôi đã gả cho Phạm Nhật Minh, thì đã là người nhà họ Phạm, xen vào việc nhà họ nhà họ Nguyễn chẳng phải là không thích hợp sao?”

“…Khánh Linh, sao con có thể nói như vậy?”

Nguyễn Mạnh Cường hoàn toàn không ngờ rằng cho dù ông có đe dọa hay dụ dỗ thế nào, Nguyễn Khánh Linh dường như đã thay đổi thành một con người khác. Cô làm sao c*̃ng không chịu mượn bảy mươi tỷ từ Phạm Nhật Minh .

Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 92Sau khi Nguyễn Khánh Linh nhận được ý ra hiệu của anh thì thu lại lời muốn nói, ngậm chặt miệng không hề lên tiếng.Nguyễn Mạnh Cường c*̀ng Đặng Phượng vốn cho rằng Phạm Nhật Minh ít nhiều sẽ lấy ra chút tiền. Nhưng ai biết sau khi cúp điện thoại hai người kia lại không có dấu hiệu gì. Cuối cùng bọn họ không có thời gian, c*̃ng không tiện đợi thêm, đành phải đứng dậy xin rời đi.Sau khi hai người rời đi, Phạm Nhật Minh nhìn về phía Nguyễn Khánh Linh và hỏi cô: “Em vừa nãy muốn nói gì?”“Tôi chỉ muốn nói với họ rằng thừa dịp lúc bọn bắt cóc chỉ đòi tiền thì hãy nhanh chóng đưa tiền cho nó, bằng không nên lúc nói giết con tin, thiệt hại có thể không chỉ là tiền bạc.”“Ừ.”Phạm Nhật Minh thản nhiên đáp lại một tiếng nhưng trong lòng thoáng qua một chút nhẹ nhõm.Không tồi, cô gái nhỏ này có thể phân biệt được rõ ràng mọi chuyện và sẽ không vì nhẹ dạ mà mù quáng đi giúp đỡ gia đình kia.“Có điều nếu thực sự cần thiết, em c*̃ng có thể nói với tôi. Tôi sẽ giúp em.”Phạm Nhật Minh cùng cô nói chuyện xong, sau đó liền đứng dậy rời đi.Nguyễn Khánh Linh ngồi tại chỗ, lòng bàn tay còn lưu lại một chút độ ấm của anh, cũnggiống như tâm tình trong lòng cô lúc anh nói xong câu đó.Vô c*̀ng ấm ápXem ra Phạm Nhật Minh thực sự xem cô như một người bạn gái.Rồi trong tương lai cô cũng phải trả ơn cho anh. Nguyễn Khánh Linh ở trong lòng thầm thề.Bởi vì chuyện này, kế hoạch ban đầu định ra ngày hôm sau trở về Việt Nam cho nên Nguyễn Khánh Linh chỉ có thể hoãn lại. Cô tiếp tục đứng ở trong phòng vừa xếp chữ vừa chờ đợi tình hình.Buổi sáng, Nguyễn Mạnh Cường gọi điện thoại đến.Nguyễn Khánh Linh mới ấn nghe thì anh ta trực tiếp mở lời nói: “Khánh Linh, công ty bây giờ không thể quay vòng vốn. Trước tiên, con có thể đi vay 70 tỷ từ Phạm Nhật Minh. Đợi chúng ta đưa An Ni trở về, khoản tiền sẽ từ từ trả lại.”Nghe vậy Nguyễn Khánh Linh súy nữa tức giận bật cười, lời này này c*̉a ông ta thật là hợp tình hợp lí, thật sự xem cô là đứa ngốc sao?“Tôi không đồng ý.”Cô lạnh lùng từ chối: “Cho dù nhà Nguyễn không xoay được thì vẫn có thểlấy ra được bảy mươi tỷ.”“Khánh Linh, sao con có thể máu lạnh như vậy? Nguyễn Khánh Nga là em gái của con!”Đầu bên kia Nguyễn Mạnh Cường dường như vô c*̀ng đau lòng.Tuy nhiên Nguyễn Khánh Linh hoàn toàn không chịu thua. Giọng điệu của cô thậm chí so với trước đó còn lạnh lùng: “Nếu bây giờ tôi đã gả cho Phạm Nhật Minh, thì đã là người nhà họ Phạm, xen vào việc nhà họ nhà họ Nguyễn chẳng phải là không thích hợp sao?”“…Khánh Linh, sao con có thể nói như vậy?”Nguyễn Mạnh Cường hoàn toàn không ngờ rằng cho dù ông có đe dọa hay dụ dỗ thế nào, Nguyễn Khánh Linh dường như đã thay đổi thành một con người khác. Cô làm sao c*̃ng không chịu mượn bảy mươi tỷ từ Phạm Nhật Minh .

Chương 92