Ở đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được…
Chương 93
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 93Cuối cùng, sau một phen khuyên bảo hết lời ông ta thuyết phục được Nguyễn Khánh Linh đồng ý đi mượn Phạm Nhật Minh năm triệu bảng anh. Hai lăm triệu bảng anh để họ tự giải quyết.Ba ngày rất nhanh trôi qua, Nguyễn Mạnh Cường và Đặng Phượng lại lần nữa đến biệt thự Hamlet.Lúc này đã qua buổi trưa, Nguyễn Khánh Linh và Phạm Nhật Minh vừa ăn cơm xong, nhìn thấy người đến hai người c*̃ng có chút bất ngờ.Thời gian theo thỏa thuận càng đến gần, Đặng Phượng cũng bắt đầu cuống cuồng lên, đặc biệt là khi nhìn thấy dánh vẻ c*̉a Nguyễn Khánh Linh vẫn ung dung đi lại. Trong lòng bà ta thật sự nghẹn một đống lửa.Nếu không phải vì Nguyễn Chí Cường dặn dò trước với bà không thể chọc tứcNguyễn Khánh Linh, xem bà ta nhổ da đầu của con bé đó không.Đặng Phượng thu lại cảm xúc trong lòng, giả vờ hiền lành hỏi Nguyễn KhánhLinh: “Khánh Linh, bọn bắt cóc kia có lại gọi điện thoại cho cô nữa không?”Nguyễn Khánh Linh lắc đầu: “Không có.”Quả thực, kể từ sau hai cuộc điện thoại đó thì bọn bắt cóc không liên lạc lại với cô, có vẻ lo lắng sẽ bị lộ.“Nếu không chúng ta báo cảnh sát đi.”Nguyễn Khánh Linh nhìn bà ta đề nghị: “Bây giờ chỉ bằng hai cuộc điện thoại đó,chúng ta không hề biết bọn chúng rốt cuộc có bao nhiêu người, hay là mang theo bao nhiêu vũ khí. Bọn họ chỉ cần không lấy được tiền trước khi…”“Không được!”Đặng Phượng đột nhiên lên tiếng kịch liệt cắt ngang lời của Nguyễn Khánh Linh: “Tuyệt đối không thể báo cảnh sát. Ngộ nhỡ bọn bắt cóc biết, trực tiếp giết con tin thì làm sao? Cô có thể chịu trách nhiệm này không?”Bà ta gắt gao nhìn chằm chằm Nguyễn Khánh Linh, nhẩ thời kích động, giọng điệu c*̉a chính mình cũng không kiềm chế được.Nguyễn Khánh Linh bị tiếng thét của bà ta làm cho giật mình, mí mắt c*̣p xuống không nói gì.Nguyễn Mạnh Cường cũng nói: “Đúng vậy, Khánh Linh, con nhất thiết không được gọi cảnh sát. Nếu không Nguyễn Khánh Nga xảy ra chuyện, chúng ta có thể thật sự phải người tóc bạc tiễn người tóc xanh sao!”Nhìn thấy cảnh này, Phạm Nhật Minh lộ ra vẻ không vui: “Cô ấy không cần gánh vác việc này. Nguyễn Nguyễn Khánh Nga là con gái của ông, vậy Khánh Linh thì không phải sao?”Dù biết chân tướng sự việc nhưng anh vẫn cố tình nói ra điều này để nhắc nhở bộ mặt xấu xa và ích kỷ của hai vợ chồng lúc này.Cho dù Nguyễn Khánh Linh không phải là con gái của họ nhưng làm cho cô ấytự mình vào trong hang cọp, làm sao Phạm Nhật Minh có thể yên tâm?Đúng như dự đoán sau khi Nguyễn Chí Cường nghe được lời c*̉a anh nói, mặt ông ta trở nên cứng đờ và không lên tiếng.Ông ta lúc này dù sao c*̃ng thể nói với Phạm Nhật Minh rằng Nguyễn Khánh Linh thật sự không phải con gái của họ.Lúc này Nguyễn Khánh Linh ngẩng đầu lên, cảm ơn Phạm Nhật Minh đã bảo vệ cô. Nhưng cô vẫn quyết định nghe lời Nguyễn Mạnh Cường không gọi cảnh sát.“Chúng tôi sẽ không gọi cảnh sát. Bọn chúng hẳn là chỉ muốn tiền. Tôi chỉ cầm tiền qua chuộc Nguyễn Khánh Nga là được.”
Chương 93
Cuối cùng, sau một phen khuyên bảo hết lời ông ta thuyết phục được Nguyễn Khánh Linh đồng ý đi mượn Phạm Nhật Minh năm triệu bảng anh. Hai lăm triệu bảng anh để họ tự giải quyết.
Ba ngày rất nhanh trôi qua, Nguyễn Mạnh Cường và Đặng Phượng lại lần nữa đến biệt thự Hamlet.
Lúc này đã qua buổi trưa, Nguyễn Khánh Linh và Phạm Nhật Minh vừa ăn cơm xong, nhìn thấy người đến hai người c*̃ng có chút bất ngờ.
Thời gian theo thỏa thuận càng đến gần, Đặng Phượng cũng bắt đầu cuống cuồng lên, đặc biệt là khi nhìn thấy dánh vẻ c*̉a Nguyễn Khánh Linh vẫn ung dung đi lại. Trong lòng bà ta thật sự nghẹn một đống lửa.
Nếu không phải vì Nguyễn Chí Cường dặn dò trước với bà không thể chọc tức
Nguyễn Khánh Linh, xem bà ta nhổ da đầu của con bé đó không.
Đặng Phượng thu lại cảm xúc trong lòng, giả vờ hiền lành hỏi Nguyễn Khánh
Linh: “Khánh Linh, bọn bắt cóc kia có lại gọi điện thoại cho cô nữa không?”
Nguyễn Khánh Linh lắc đầu: “Không có.”
Quả thực, kể từ sau hai cuộc điện thoại đó thì bọn bắt cóc không liên lạc lại với cô, có vẻ lo lắng sẽ bị lộ.
“Nếu không chúng ta báo cảnh sát đi.”
Nguyễn Khánh Linh nhìn bà ta đề nghị: “Bây giờ chỉ bằng hai cuộc điện thoại đó,
chúng ta không hề biết bọn chúng rốt cuộc có bao nhiêu người, hay là mang theo bao nhiêu vũ khí. Bọn họ chỉ cần không lấy được tiền trước khi…”
“Không được!”
Đặng Phượng đột nhiên lên tiếng kịch liệt cắt ngang lời của Nguyễn Khánh Linh: “Tuyệt đối không thể báo cảnh sát. Ngộ nhỡ bọn bắt cóc biết, trực tiếp giết con tin thì làm sao? Cô có thể chịu trách nhiệm này không?”
Bà ta gắt gao nhìn chằm chằm Nguyễn Khánh Linh, nhẩ thời kích động, giọng điệu c*̉a chính mình cũng không kiềm chế được.
Nguyễn Khánh Linh bị tiếng thét của bà ta làm cho giật mình, mí mắt c*̣p xuống không nói gì.
Nguyễn Mạnh Cường cũng nói: “Đúng vậy, Khánh Linh, con nhất thiết không được gọi cảnh sát. Nếu không Nguyễn Khánh Nga xảy ra chuyện, chúng ta có thể thật sự phải người tóc bạc tiễn người tóc xanh sao!”
Nhìn thấy cảnh này, Phạm Nhật Minh lộ ra vẻ không vui: “Cô ấy không cần gánh vác việc này. Nguyễn Nguyễn Khánh Nga là con gái của ông, vậy Khánh Linh thì không phải sao?”
Dù biết chân tướng sự việc nhưng anh vẫn cố tình nói ra điều này để nhắc nhở bộ mặt xấu xa và ích kỷ của hai vợ chồng lúc này.
Cho dù Nguyễn Khánh Linh không phải là con gái của họ nhưng làm cho cô ấy
tự mình vào trong hang cọp, làm sao Phạm Nhật Minh có thể yên tâm?
Đúng như dự đoán sau khi Nguyễn Chí Cường nghe được lời c*̉a anh nói, mặt ông ta trở nên cứng đờ và không lên tiếng.
Ông ta lúc này dù sao c*̃ng thể nói với Phạm Nhật Minh rằng Nguyễn Khánh Linh thật sự không phải con gái của họ.
Lúc này Nguyễn Khánh Linh ngẩng đầu lên, cảm ơn Phạm Nhật Minh đã bảo vệ cô. Nhưng cô vẫn quyết định nghe lời Nguyễn Mạnh Cường không gọi cảnh sát.
“Chúng tôi sẽ không gọi cảnh sát. Bọn chúng hẳn là chỉ muốn tiền. Tôi chỉ cầm tiền qua chuộc Nguyễn Khánh Nga là được.”
Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc HắcTác giả: Lá Cây DâuTruyện Ngôn TìnhỞ đám cưới của Nguyễn Khánh Linh, chú rể không xuất hiện. Trong hành khúc chói tai của đám cưới, một người đàn ông xấu xí lớn tiếng hỏi: “Cô Nguyễn, tại sao chú rể Phạm không đến?” “Nghe nói Phạm Nhật Minh vừa xấu vừa bại liệt, có phải sự thật không? Ha ha ha...” Người đàn ông xấu xí đương nhiên bị bảo vệ kéo ra ngoài, nhưng hôn lễ hoàn toàn bị hủy. Tấm màn che được tiết lộ, quan khách ở buổi tiệc rượu cũng không giả tạo bắt đầu tám chuyện thì thầm với nhau. “Nửa th*n d*** của cậu chủ Phạm không thể cử động được, cô dâu chẳng phải sẽ là người đàn bà vắng chồng sao.” “Cô dâu này vừa nhìn đã thấy lẳng lơ, cậu chủ Phạm muốn bị cắm sừng chắc.” “Tôi thật ra không ngại giúp đỡ, khà khà...” Những lời đê hèn này đã đến tại Nguyễn Khánh Linh, cô chỉ có thể chịu đựng, hôn lễ vẫn cần một người biểu diễn cho bọn họ xem. Một người tuyên thệ, một người cắt bánh ga-tô, một người lấy nhẫn cưới từ người chứng hôn đeo cho mình. Nghi lễ của đám cưới giống như địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, cô được… Chương 93Cuối cùng, sau một phen khuyên bảo hết lời ông ta thuyết phục được Nguyễn Khánh Linh đồng ý đi mượn Phạm Nhật Minh năm triệu bảng anh. Hai lăm triệu bảng anh để họ tự giải quyết.Ba ngày rất nhanh trôi qua, Nguyễn Mạnh Cường và Đặng Phượng lại lần nữa đến biệt thự Hamlet.Lúc này đã qua buổi trưa, Nguyễn Khánh Linh và Phạm Nhật Minh vừa ăn cơm xong, nhìn thấy người đến hai người c*̃ng có chút bất ngờ.Thời gian theo thỏa thuận càng đến gần, Đặng Phượng cũng bắt đầu cuống cuồng lên, đặc biệt là khi nhìn thấy dánh vẻ c*̉a Nguyễn Khánh Linh vẫn ung dung đi lại. Trong lòng bà ta thật sự nghẹn một đống lửa.Nếu không phải vì Nguyễn Chí Cường dặn dò trước với bà không thể chọc tứcNguyễn Khánh Linh, xem bà ta nhổ da đầu của con bé đó không.Đặng Phượng thu lại cảm xúc trong lòng, giả vờ hiền lành hỏi Nguyễn KhánhLinh: “Khánh Linh, bọn bắt cóc kia có lại gọi điện thoại cho cô nữa không?”Nguyễn Khánh Linh lắc đầu: “Không có.”Quả thực, kể từ sau hai cuộc điện thoại đó thì bọn bắt cóc không liên lạc lại với cô, có vẻ lo lắng sẽ bị lộ.“Nếu không chúng ta báo cảnh sát đi.”Nguyễn Khánh Linh nhìn bà ta đề nghị: “Bây giờ chỉ bằng hai cuộc điện thoại đó,chúng ta không hề biết bọn chúng rốt cuộc có bao nhiêu người, hay là mang theo bao nhiêu vũ khí. Bọn họ chỉ cần không lấy được tiền trước khi…”“Không được!”Đặng Phượng đột nhiên lên tiếng kịch liệt cắt ngang lời của Nguyễn Khánh Linh: “Tuyệt đối không thể báo cảnh sát. Ngộ nhỡ bọn bắt cóc biết, trực tiếp giết con tin thì làm sao? Cô có thể chịu trách nhiệm này không?”Bà ta gắt gao nhìn chằm chằm Nguyễn Khánh Linh, nhẩ thời kích động, giọng điệu c*̉a chính mình cũng không kiềm chế được.Nguyễn Khánh Linh bị tiếng thét của bà ta làm cho giật mình, mí mắt c*̣p xuống không nói gì.Nguyễn Mạnh Cường cũng nói: “Đúng vậy, Khánh Linh, con nhất thiết không được gọi cảnh sát. Nếu không Nguyễn Khánh Nga xảy ra chuyện, chúng ta có thể thật sự phải người tóc bạc tiễn người tóc xanh sao!”Nhìn thấy cảnh này, Phạm Nhật Minh lộ ra vẻ không vui: “Cô ấy không cần gánh vác việc này. Nguyễn Nguyễn Khánh Nga là con gái của ông, vậy Khánh Linh thì không phải sao?”Dù biết chân tướng sự việc nhưng anh vẫn cố tình nói ra điều này để nhắc nhở bộ mặt xấu xa và ích kỷ của hai vợ chồng lúc này.Cho dù Nguyễn Khánh Linh không phải là con gái của họ nhưng làm cho cô ấytự mình vào trong hang cọp, làm sao Phạm Nhật Minh có thể yên tâm?Đúng như dự đoán sau khi Nguyễn Chí Cường nghe được lời c*̉a anh nói, mặt ông ta trở nên cứng đờ và không lên tiếng.Ông ta lúc này dù sao c*̃ng thể nói với Phạm Nhật Minh rằng Nguyễn Khánh Linh thật sự không phải con gái của họ.Lúc này Nguyễn Khánh Linh ngẩng đầu lên, cảm ơn Phạm Nhật Minh đã bảo vệ cô. Nhưng cô vẫn quyết định nghe lời Nguyễn Mạnh Cường không gọi cảnh sát.“Chúng tôi sẽ không gọi cảnh sát. Bọn chúng hẳn là chỉ muốn tiền. Tôi chỉ cầm tiền qua chuộc Nguyễn Khánh Nga là được.”