Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 126: Anh Rất Nuông Chiều Cô
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Mặc dù Phó Quân Bác có đưa tiền sinh hoạt cho cô, nhưng cô sẽ không tiêu tiên cho những món đồ xa xỉ này.Hơn nữa cô đến đây cũng chỉ vì ở nhà buồn chán nên mới đi ra ngoài xem.“Xin lỗi, tôi chỉ xem qua một chút thôi “ Để tránh cho nhân viên bán hàng tốn thời gian cho mình, Đồng Kỳ Anh mỉm cười nhắc nhở.Nhân viên bán hàng trừng mắt nhìn Đồng Kỳ Anh một cái, mặt tối sầm lại.Không mua thì xem làm cái gì? Thật là chướng mắt! Dường như trong lòng của mấy cô bán hàng đang thâm chửi rủa Đồng Kỳ Anh mấy câu thế này.Đồng Kỳ Anh chăm chú nhìn lọ nước hoa, nhiêu loại màu sắc, trong suốt như pha lê, cô cảm thấy chúng rất đẹp.Phó Quân Tiêu không khỏi nhíu mày, rất không hài lòng việc nhân viên bán hàng nhìn Đồng Kỳ Anh với ánh mắt khinh thường đó.Người phụ nữ của anh, anh nuông chiều đến vậy, sao có thể để cho người phụ nữ khác khinh thường?“Đuổi việc nhân viên bán hàng kia cho tôi” Phó Quân Tiêu lạnh lùng nói.Quản lý tiền sảnh bên cạnh vội vàng gật đầu, cũng không dám hỏi tại sao.Trợ lý Trịnh Minh Hâm bên cạnh Phó Quân Tiêu đành nhẹ nhàng nói: “Khách hàng là thượng đế, dù khách hàng có thân phận gì thì cũng phải được đối xử bình đẳng”Quản lý tiền sảnh ngay lập tức hiểu ra, cúi người rồi lui ra Sau.Đồng Kỳ Anh xem được một nửa thì nhân viên bán hàng đã được thay đổi, một cô nhân viên lịch sự khác đi tới, người này còn xinh đẹp hơn cô gái vừa rồi."Chào chị, có phải chị rất hứng thú với nước hoa không?” Cô nhân viên mỉm cười hỏi.Đồng Kỳ Anh gật đầu, sau đó nói: “Nhưng mà tôi không mua.” (bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063556_1_25,602063556_2_25,60.
Mặc dù Phó Quân Bác có đưa tiền sinh hoạt cho cô, nhưng cô sẽ không tiêu tiên cho những món đồ xa xỉ này.
Hơn nữa cô đến đây cũng chỉ vì ở nhà buồn chán nên mới đi ra ngoài xem.
“Xin lỗi, tôi chỉ xem qua một chút thôi “ Để tránh cho nhân viên bán hàng tốn thời gian cho mình, Đồng Kỳ Anh mỉm cười nhắc nhở.
Nhân viên bán hàng trừng mắt nhìn Đồng Kỳ Anh một cái, mặt tối sầm lại.
Không mua thì xem làm cái gì? Thật là chướng mắt! Dường như trong lòng của mấy cô bán hàng đang thâm chửi rủa Đồng Kỳ Anh mấy câu thế này.
Đồng Kỳ Anh chăm chú nhìn lọ nước hoa, nhiêu loại màu sắc, trong suốt như pha lê, cô cảm thấy chúng rất đẹp.
Phó Quân Tiêu không khỏi nhíu mày, rất không hài lòng việc nhân viên bán hàng nhìn Đồng Kỳ Anh với ánh mắt khinh thường đó.
Người phụ nữ của anh, anh nuông chiều đến vậy, sao có thể để cho người phụ nữ khác khinh thường?
“Đuổi việc nhân viên bán hàng kia cho tôi” Phó Quân Tiêu lạnh lùng nói.
Quản lý tiền sảnh bên cạnh vội vàng gật đầu, cũng không dám hỏi tại sao.
Trợ lý Trịnh Minh Hâm bên cạnh Phó Quân Tiêu đành nhẹ nhàng nói: “Khách hàng là thượng đế, dù khách hàng có thân phận gì thì cũng phải được đối xử bình đẳng”
Quản lý tiền sảnh ngay lập tức hiểu ra, cúi người rồi lui ra Sau.
Đồng Kỳ Anh xem được một nửa thì nhân viên bán hàng đã được thay đổi, một cô nhân viên lịch sự khác đi tới, người này còn xinh đẹp hơn cô gái vừa rồi.
"Chào chị, có phải chị rất hứng thú với nước hoa không?” Cô nhân viên mỉm cười hỏi.
Đồng Kỳ Anh gật đầu, sau đó nói: “Nhưng mà tôi không mua.” (bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063556_1_25,602063556_2_25,60.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Mặc dù Phó Quân Bác có đưa tiền sinh hoạt cho cô, nhưng cô sẽ không tiêu tiên cho những món đồ xa xỉ này.Hơn nữa cô đến đây cũng chỉ vì ở nhà buồn chán nên mới đi ra ngoài xem.“Xin lỗi, tôi chỉ xem qua một chút thôi “ Để tránh cho nhân viên bán hàng tốn thời gian cho mình, Đồng Kỳ Anh mỉm cười nhắc nhở.Nhân viên bán hàng trừng mắt nhìn Đồng Kỳ Anh một cái, mặt tối sầm lại.Không mua thì xem làm cái gì? Thật là chướng mắt! Dường như trong lòng của mấy cô bán hàng đang thâm chửi rủa Đồng Kỳ Anh mấy câu thế này.Đồng Kỳ Anh chăm chú nhìn lọ nước hoa, nhiêu loại màu sắc, trong suốt như pha lê, cô cảm thấy chúng rất đẹp.Phó Quân Tiêu không khỏi nhíu mày, rất không hài lòng việc nhân viên bán hàng nhìn Đồng Kỳ Anh với ánh mắt khinh thường đó.Người phụ nữ của anh, anh nuông chiều đến vậy, sao có thể để cho người phụ nữ khác khinh thường?“Đuổi việc nhân viên bán hàng kia cho tôi” Phó Quân Tiêu lạnh lùng nói.Quản lý tiền sảnh bên cạnh vội vàng gật đầu, cũng không dám hỏi tại sao.Trợ lý Trịnh Minh Hâm bên cạnh Phó Quân Tiêu đành nhẹ nhàng nói: “Khách hàng là thượng đế, dù khách hàng có thân phận gì thì cũng phải được đối xử bình đẳng”Quản lý tiền sảnh ngay lập tức hiểu ra, cúi người rồi lui ra Sau.Đồng Kỳ Anh xem được một nửa thì nhân viên bán hàng đã được thay đổi, một cô nhân viên lịch sự khác đi tới, người này còn xinh đẹp hơn cô gái vừa rồi."Chào chị, có phải chị rất hứng thú với nước hoa không?” Cô nhân viên mỉm cười hỏi.Đồng Kỳ Anh gật đầu, sau đó nói: “Nhưng mà tôi không mua.” (bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063556_1_25,602063556_2_25,60.