Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 127: Nước Hoa Kích Dục
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Sau hôn lễ mấy ngày, Phó Quân Bác so với trước đây mang đến cho Đồng Kỳ Anh cảm giác rất kỳ lạ.Cô không biết là tại sao Phó Quân Bác đột nhiên trở nên thay đổi nhiều như vậy.Trong lòng Đồng Kỳ Anh bất lực tủi thân đến mức phát khóc, nhưng lại không thể nào khóc được.Ở bên kia, Phó Quân Tiêu bị Tô Hoài Lan tát một bạt tai ngay sau khi tỉnh dậy nên càng không biết nên đối mặt với Tô Hoài Lan như thế nào.Anh ngồi sững sờ một mình trong xe, trầm tư suy nghĩ một lúc lâu.Tuy rằng bên trong xe còn nồng nàn mùi nước hoa tràn đầy d*c v*ng, nhưng mà anh lại cảm thấy nhớ nhung mùi hương cơ thể tự nhiên của Tô Hoài Lan.Phó Quân Tiêu cũng không biết là mình đã ngồi ở trong xe bao lâu rồi, chỉ đến khi quản gia Lưu gọi điện thoại cho anh, anh mới ngừng ngây ngẩn cả người lấy lại tinh thần tỉnh táo.“Cậu chủ, mợ cả vừa từ Hàn Quốc trở về, vừa nghe tin đêm nay cậu muốn gặp cô ấy nên đã lại lập tức đặt vé máy bay đi Hàn Quốc.”Quản gia Lưu báo lại chỉ tiết.Tô Hoài Lan vừa mới trở về Hàn Quốc, bây giờ cô ta đã lại vội vàng muốn rời đi tiếp.Xem ra, hành động vừa nãy của anh nhất định là đã khiến cho cô ta vô cùng tức giận.Cô ta làm như vậy chắc chắn là muốn lấy cớ để trốn tránh anh! “Vậy cứ để cho cô ấy đi đi!" Phó Quân Bác cười khổ sở.Vừa rồi, anh cũng không ngờ rằng, bản thân anh lại tự dưng trở nên giống như một con thú hoang, hành động theo bản năng định giải tỏa d*c v*ng của mình ngay trên người cô ta như vậy.Là anh đối với cô ta quá thô bạo rôi! Phó Quân Tiêu chán nản hối hận một lúc lâu, lại không hề nhận ra rằng nước hoa kia có vấn đề.Mà ở bên này, mặc dù biết rõ Phó Quân Bác đã kết hôn rồi, nhưng Lý Tư San vẫn như trước không hề giữ ý tứ hay hạn chế việc quấn lấy Phó Quân Bác.“Anh Bác, em cần anh, cả đời này, em sẽ không tìm thêm một người đàn ông nào khác nữa.Cho dù anh đã kết hôn rồi, em cũng sẽ không chấp nhận điều đó đâu.”Lý Tư San ôm mặt, nói với Phó Quân Bác những lời này.Trong bữa cơm chiêu, Phó Quân Bác đang ở cùng với Lý Tư San trong phòng ăn.Lý Tư San không cẩn thận làm đổ nước lên quần áo, sau đó cô ta đứng dậy nói là đi vào phòng để thay quần áo khác.Nhưng mà, sau khi cô ta đi ra từ trong phòng, trên người lại mặc một bộ váy ngủ tơ tằm mỏng tang vừa ẩn ẩn vừa xuyên thấu.Phó Quân Bác nhìn thấy Lý Tư San đi ra, yết hầu không kiềm chế được trượt lên xuống.Lý Tư San vén mái tóc dài ra đằng sau vành tai, làm điệu bộ mĩ miều bước đến chỗ Phó Quân Bác.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063557_1_25,602063557_2_25,60.
Sau hôn lễ mấy ngày, Phó Quân Bác so với trước đây mang đến cho Đồng Kỳ Anh cảm giác rất kỳ lạ.
Cô không biết là tại sao Phó Quân Bác đột nhiên trở nên thay đổi nhiều như vậy.
Trong lòng Đồng Kỳ Anh bất lực tủi thân đến mức phát khóc, nhưng lại không thể nào khóc được.
Ở bên kia, Phó Quân Tiêu bị Tô Hoài Lan tát một bạt tai ngay sau khi tỉnh dậy nên càng không biết nên đối mặt với Tô Hoài Lan như thế nào.
Anh ngồi sững sờ một mình trong xe, trầm tư suy nghĩ một lúc lâu.
Tuy rằng bên trong xe còn nồng nàn mùi nước hoa tràn đầy d*c v*ng, nhưng mà anh lại cảm thấy nhớ nhung mùi hương cơ thể tự nhiên của Tô Hoài Lan.
Phó Quân Tiêu cũng không biết là mình đã ngồi ở trong xe bao lâu rồi, chỉ đến khi quản gia Lưu gọi điện thoại cho anh, anh mới ngừng ngây ngẩn cả người lấy lại tinh thần tỉnh táo.
“Cậu chủ, mợ cả vừa từ Hàn Quốc trở về, vừa nghe tin đêm nay cậu muốn gặp cô ấy nên đã lại lập tức đặt vé máy bay đi Hàn Quốc.”
Quản gia Lưu báo lại chỉ tiết.
Tô Hoài Lan vừa mới trở về Hàn Quốc, bây giờ cô ta đã lại vội vàng muốn rời đi tiếp.
Xem ra, hành động vừa nãy của anh nhất định là đã khiến cho cô ta vô cùng tức giận.
Cô ta làm như vậy chắc chắn là muốn lấy cớ để trốn tránh anh! “Vậy cứ để cho cô ấy đi đi!" Phó Quân Bác cười khổ sở.
Vừa rồi, anh cũng không ngờ rằng, bản thân anh lại tự dưng trở nên giống như một con thú hoang, hành động theo bản năng định giải tỏa d*c v*ng của mình ngay trên người cô ta như vậy.
Là anh đối với cô ta quá thô bạo rôi! Phó Quân Tiêu chán nản hối hận một lúc lâu, lại không hề nhận ra rằng nước hoa kia có vấn đề.
Mà ở bên này, mặc dù biết rõ Phó Quân Bác đã kết hôn rồi, nhưng Lý Tư San vẫn như trước không hề giữ ý tứ hay hạn chế việc quấn lấy Phó Quân Bác.
“Anh Bác, em cần anh, cả đời này, em sẽ không tìm thêm một người đàn ông nào khác nữa.
Cho dù anh đã kết hôn rồi, em cũng sẽ không chấp nhận điều đó đâu.”
Lý Tư San ôm mặt, nói với Phó Quân Bác những lời này.
Trong bữa cơm chiêu, Phó Quân Bác đang ở cùng với Lý Tư San trong phòng ăn.
Lý Tư San không cẩn thận làm đổ nước lên quần áo, sau đó cô ta đứng dậy nói là đi vào phòng để thay quần áo khác.
Nhưng mà, sau khi cô ta đi ra từ trong phòng, trên người lại mặc một bộ váy ngủ tơ tằm mỏng tang vừa ẩn ẩn vừa xuyên thấu.
Phó Quân Bác nhìn thấy Lý Tư San đi ra, yết hầu không kiềm chế được trượt lên xuống.
Lý Tư San vén mái tóc dài ra đằng sau vành tai, làm điệu bộ mĩ miều bước đến chỗ Phó Quân Bác.
(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063557_1_25,602063557_2_25,60.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Sau hôn lễ mấy ngày, Phó Quân Bác so với trước đây mang đến cho Đồng Kỳ Anh cảm giác rất kỳ lạ.Cô không biết là tại sao Phó Quân Bác đột nhiên trở nên thay đổi nhiều như vậy.Trong lòng Đồng Kỳ Anh bất lực tủi thân đến mức phát khóc, nhưng lại không thể nào khóc được.Ở bên kia, Phó Quân Tiêu bị Tô Hoài Lan tát một bạt tai ngay sau khi tỉnh dậy nên càng không biết nên đối mặt với Tô Hoài Lan như thế nào.Anh ngồi sững sờ một mình trong xe, trầm tư suy nghĩ một lúc lâu.Tuy rằng bên trong xe còn nồng nàn mùi nước hoa tràn đầy d*c v*ng, nhưng mà anh lại cảm thấy nhớ nhung mùi hương cơ thể tự nhiên của Tô Hoài Lan.Phó Quân Tiêu cũng không biết là mình đã ngồi ở trong xe bao lâu rồi, chỉ đến khi quản gia Lưu gọi điện thoại cho anh, anh mới ngừng ngây ngẩn cả người lấy lại tinh thần tỉnh táo.“Cậu chủ, mợ cả vừa từ Hàn Quốc trở về, vừa nghe tin đêm nay cậu muốn gặp cô ấy nên đã lại lập tức đặt vé máy bay đi Hàn Quốc.”Quản gia Lưu báo lại chỉ tiết.Tô Hoài Lan vừa mới trở về Hàn Quốc, bây giờ cô ta đã lại vội vàng muốn rời đi tiếp.Xem ra, hành động vừa nãy của anh nhất định là đã khiến cho cô ta vô cùng tức giận.Cô ta làm như vậy chắc chắn là muốn lấy cớ để trốn tránh anh! “Vậy cứ để cho cô ấy đi đi!" Phó Quân Bác cười khổ sở.Vừa rồi, anh cũng không ngờ rằng, bản thân anh lại tự dưng trở nên giống như một con thú hoang, hành động theo bản năng định giải tỏa d*c v*ng của mình ngay trên người cô ta như vậy.Là anh đối với cô ta quá thô bạo rôi! Phó Quân Tiêu chán nản hối hận một lúc lâu, lại không hề nhận ra rằng nước hoa kia có vấn đề.Mà ở bên này, mặc dù biết rõ Phó Quân Bác đã kết hôn rồi, nhưng Lý Tư San vẫn như trước không hề giữ ý tứ hay hạn chế việc quấn lấy Phó Quân Bác.“Anh Bác, em cần anh, cả đời này, em sẽ không tìm thêm một người đàn ông nào khác nữa.Cho dù anh đã kết hôn rồi, em cũng sẽ không chấp nhận điều đó đâu.”Lý Tư San ôm mặt, nói với Phó Quân Bác những lời này.Trong bữa cơm chiêu, Phó Quân Bác đang ở cùng với Lý Tư San trong phòng ăn.Lý Tư San không cẩn thận làm đổ nước lên quần áo, sau đó cô ta đứng dậy nói là đi vào phòng để thay quần áo khác.Nhưng mà, sau khi cô ta đi ra từ trong phòng, trên người lại mặc một bộ váy ngủ tơ tằm mỏng tang vừa ẩn ẩn vừa xuyên thấu.Phó Quân Bác nhìn thấy Lý Tư San đi ra, yết hầu không kiềm chế được trượt lên xuống.Lý Tư San vén mái tóc dài ra đằng sau vành tai, làm điệu bộ mĩ miều bước đến chỗ Phó Quân Bác.(bygoogle = window.bygoogle || []).push({}); 2063557_1_25,602063557_2_25,60.