Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 140: Hi Vọng Cô Có Thể Bao Dung
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Ừm, em có nghe thấy tiếng mưa rơi.Chỉ có điều ở bên chỗ em, bầu trời lại rất nhiều sao."Giờ phút này, Đồng Kỳ Anh đang cầm điện thoại, tựa người bên cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao."Kỳ Anh""Vâng?""Nếu như anh có làm gì có lỗi với em.Anh hi vọng em có thể bao dung cho anh, tha thứ cho anh, đừng hận anh"Phó Quân Bác thành khẩn nói, vì anh ấy vừa mới...!Một lời khó nói hết...!Hối hận...!Nhưng anh ấy biết, thế gian này không có thuốc hối hận."Giữa hai vợ chồng, vốn chính là nên bao dung lẫn nhau mà!"Đồng Kỳ Anh híp mắt cười một tiếng.Đồng Kỳ Anh hoàn toàn không hề suy nghĩ thêm về ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của Phó Quân Bác.Phó Quân Bác lại trầm tư, một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói: "Đã muộn lắm rồi, em nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon""Vâng, anh ngủ ngon."Đồng Kỳ Anh dịu dàng ân cần nói, hơi dừng một lát, cô lại nói tiếp: "Em nhớ anh.""Anh cũng thế"Phó Quân Bác âm trầm đáp lại.Anh ấy biết, ngay từ khi anh ấy đụng vào Lý Tư San, tất cả mọi thứ, đã không thể quay về như lúc ban đầu được nữa.Những chiếc xe với ánh đèn le lói sáng chạy vụt qua màn mưa, không hiểu sao lại khiến anh cảm thấy khó chịu và bức bối.Sự phiền muộn ngổn ngang trong lòng anh, làm thế nào cũng không thể giải thích được.Anh ấy làm như thế có thật sự ổn không? Một mặt thì đi nối lại sợi tơ hồng đứt đoạn với Lý Tư San, một mặt thì tôn trọng nhau như khách với Đồng Kỳ Anh.Thực ra, anh ấy biết làm như vậy là không tốt, nhưng mà, cả hai bên đều khiến anh ấy không đành lòng.Nếu như hôm nay không phải Lý Tư San đã nhượng bộ, thì anh ấy vẫn còn đang xoắn xuýt với suy nghĩ nên làm sao trong mối quan hệ với hai người này..
"Ừm, em có nghe thấy tiếng mưa rơi.Chỉ có điều ở bên chỗ em, bầu trời lại rất nhiều sao."
Giờ phút này, Đồng Kỳ Anh đang cầm điện thoại, tựa người bên cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao.
"Kỳ Anh"
"Vâng?"
"Nếu như anh có làm gì có lỗi với em.Anh hi vọng em có thể bao dung cho anh, tha thứ cho anh, đừng hận anh"
Phó Quân Bác thành khẩn nói, vì anh ấy vừa mới...!
Một lời khó nói hết...!
Hối hận...!
Nhưng anh ấy biết, thế gian này không có thuốc hối hận.
"Giữa hai vợ chồng, vốn chính là nên bao dung lẫn nhau mà!"
Đồng Kỳ Anh híp mắt cười một tiếng.
Đồng Kỳ Anh hoàn toàn không hề suy nghĩ thêm về ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của Phó Quân Bác.
Phó Quân Bác lại trầm tư, một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói: "Đã muộn lắm rồi, em nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon"
"Vâng, anh ngủ ngon."
Đồng Kỳ Anh dịu dàng ân cần nói, hơi dừng một lát, cô lại nói tiếp: "Em nhớ anh."
"Anh cũng thế"
Phó Quân Bác âm trầm đáp lại.
Anh ấy biết, ngay từ khi anh ấy đụng vào Lý Tư San, tất cả mọi thứ, đã không thể quay về như lúc ban đầu được nữa.
Những chiếc xe với ánh đèn le lói sáng chạy vụt qua màn mưa, không hiểu sao lại khiến anh cảm thấy khó chịu và bức bối.
Sự phiền muộn ngổn ngang trong lòng anh, làm thế nào cũng không thể giải thích được.
Anh ấy làm như thế có thật sự ổn không? Một mặt thì đi nối lại sợi tơ hồng đứt đoạn với Lý Tư San, một mặt thì tôn trọng nhau như khách với Đồng Kỳ Anh.
Thực ra, anh ấy biết làm như vậy là không tốt, nhưng mà, cả hai bên đều khiến anh ấy không đành lòng.
Nếu như hôm nay không phải Lý Tư San đã nhượng bộ, thì anh ấy vẫn còn đang xoắn xuýt với suy nghĩ nên làm sao trong mối quan hệ với hai người này..
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Ừm, em có nghe thấy tiếng mưa rơi.Chỉ có điều ở bên chỗ em, bầu trời lại rất nhiều sao."Giờ phút này, Đồng Kỳ Anh đang cầm điện thoại, tựa người bên cửa sổ, ngước nhìn bầu trời đêm đầy sao."Kỳ Anh""Vâng?""Nếu như anh có làm gì có lỗi với em.Anh hi vọng em có thể bao dung cho anh, tha thứ cho anh, đừng hận anh"Phó Quân Bác thành khẩn nói, vì anh ấy vừa mới...!Một lời khó nói hết...!Hối hận...!Nhưng anh ấy biết, thế gian này không có thuốc hối hận."Giữa hai vợ chồng, vốn chính là nên bao dung lẫn nhau mà!"Đồng Kỳ Anh híp mắt cười một tiếng.Đồng Kỳ Anh hoàn toàn không hề suy nghĩ thêm về ý tứ sâu xa hơn trong lời nói của Phó Quân Bác.Phó Quân Bác lại trầm tư, một lúc lâu sau, anh mới mở miệng nói: "Đã muộn lắm rồi, em nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngủ ngon""Vâng, anh ngủ ngon."Đồng Kỳ Anh dịu dàng ân cần nói, hơi dừng một lát, cô lại nói tiếp: "Em nhớ anh.""Anh cũng thế"Phó Quân Bác âm trầm đáp lại.Anh ấy biết, ngay từ khi anh ấy đụng vào Lý Tư San, tất cả mọi thứ, đã không thể quay về như lúc ban đầu được nữa.Những chiếc xe với ánh đèn le lói sáng chạy vụt qua màn mưa, không hiểu sao lại khiến anh cảm thấy khó chịu và bức bối.Sự phiền muộn ngổn ngang trong lòng anh, làm thế nào cũng không thể giải thích được.Anh ấy làm như thế có thật sự ổn không? Một mặt thì đi nối lại sợi tơ hồng đứt đoạn với Lý Tư San, một mặt thì tôn trọng nhau như khách với Đồng Kỳ Anh.Thực ra, anh ấy biết làm như vậy là không tốt, nhưng mà, cả hai bên đều khiến anh ấy không đành lòng.Nếu như hôm nay không phải Lý Tư San đã nhượng bộ, thì anh ấy vẫn còn đang xoắn xuýt với suy nghĩ nên làm sao trong mối quan hệ với hai người này..