Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…
Chương 141: Chúng Ta Tắm Cùng Nhau Đi
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Tận đến giờ nghỉ giữa giờ, Đồng Kỳ Anh mới phát hiện Tô Hoài Lan đang mặc một chiếc váy bó xẻ tà lụa vàng thêu hoa mẫu đơn.Thật ra váy bó xẻ tà và giày cao gót cô ta đi là do mẹ của Phó Quân Tiêu chuẩn bị cho.Bộ váy bó xẻ tà Tô Hoài Lan mặc có giá trị hơn ba mươi triệu, còn bộ trên người Đồng Kỳ Anh cô chẳng qua mới khoảng ba triệu.Ai cũng có thể nhìn ra thân phận của hai người họ có sự chênh lệch rất lớn, như chênh lệch giữa con cả và con thứ thời Xưa vậy.Vậy nên gia sư càng thêm kiên nhẫn với Tô Hoài Lan.Nhưng Đồng Kỳ Anh chẳng hề để tâm, dù sao chỉ cần vị gia sư này có thế dạy dỗ cô, không từ chối cô là được.Sau một ngày học thêm, ông cụ Phó hỏi thăm tình hình học tập của hai đứa cháu dâu.Tuy gia sư có ý muốn giúp Tô Hoài Lan che giấu, nhưng thi đại học không thể gian lận, thử cái là có thể phân biệt thật giả ngay, nên ông ta vân thành thật khai báo cho ông cụ Phó, nói mợ hai có lẽ sẽ thi đậu đại học Cung Huy, vê phân mợ cả thì...!Sau khi biết chuyện, ông cụ Phó vẫn hơi thất vọng, nhưng không hẳn là hoàn toàn thất vọng.Thật ra đứa nhỏ Kỳ Anh này tuy không thích nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng ông ấy cũng không vì thế mà ghét bỏ gì cô.Sau bữa tối, Đồng Kỳ Anh được người giúp việc nhà họ Phó dìu về nơi ở, cô nằm úp xuống bàn tròn nhớ lại từ vựng tiếng Anh, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân người giúp việc đi lại.Đồng Kỳ Anh buông bút trong tay xuống, nhảy chân sáo ra cửa, xem tình huống bên ngoài.Chỉ thấy một người hâu đang kéo vali đi về phía bên cạnh căn phòng của cô.Chỗ ở của cô là một khu nhà dạng "tam hợp viện".Ngoài phòng chính của cô ra thì mỗi bên còn có một phòng trống.Ngay khi Đồng Kỳ Anh đang băn khoăn không biết là ai chuyển tới ở, Phó Quân Tiêu đã xuất hiện trước cửa sân, trong tay anh cầm một túi giấy, đi về phía cô.Đồng Kỳ Anh nhìn thấy Phó Quân Tiêu bèn vội vàng xoay người vào phòng muốn đóng cửa, ai ngờ Phó Quân Tiêu đột nhiên vươn một tay qua cản lại.Cánh cửa suýt nữa kẹp phải tay anh, làm Đồng Kỳ Anh sợ tới mức vội buông tay, lùi một bước về phía sau.Phó Quân Tiêu nhíu mày, đẩy cửa ra, bất mãn hỏi: "Anh là ôn thân à? Sao em toàn trốn đi ngay khi nhìn thấy anh!""Anh, anh cả..
Tận đến giờ nghỉ giữa giờ, Đồng Kỳ Anh mới phát hiện Tô Hoài Lan đang mặc một chiếc váy bó xẻ tà lụa vàng thêu hoa mẫu đơn.
Thật ra váy bó xẻ tà và giày cao gót cô ta đi là do mẹ của Phó Quân Tiêu chuẩn bị cho.
Bộ váy bó xẻ tà Tô Hoài Lan mặc có giá trị hơn ba mươi triệu, còn bộ trên người Đồng Kỳ Anh cô chẳng qua mới khoảng ba triệu.
Ai cũng có thể nhìn ra thân phận của hai người họ có sự chênh lệch rất lớn, như chênh lệch giữa con cả và con thứ thời Xưa vậy.
Vậy nên gia sư càng thêm kiên nhẫn với Tô Hoài Lan.
Nhưng Đồng Kỳ Anh chẳng hề để tâm, dù sao chỉ cần vị gia sư này có thế dạy dỗ cô, không từ chối cô là được.
Sau một ngày học thêm, ông cụ Phó hỏi thăm tình hình học tập của hai đứa cháu dâu.
Tuy gia sư có ý muốn giúp Tô Hoài Lan che giấu, nhưng thi đại học không thể gian lận, thử cái là có thể phân biệt thật giả ngay, nên ông ta vân thành thật khai báo cho ông cụ Phó, nói mợ hai có lẽ sẽ thi đậu đại học Cung Huy, vê phân mợ cả thì...!
Sau khi biết chuyện, ông cụ Phó vẫn hơi thất vọng, nhưng không hẳn là hoàn toàn thất vọng.
Thật ra đứa nhỏ Kỳ Anh này tuy không thích nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng ông ấy cũng không vì thế mà ghét bỏ gì cô.
Sau bữa tối, Đồng Kỳ Anh được người giúp việc nhà họ Phó dìu về nơi ở, cô nằm úp xuống bàn tròn nhớ lại từ vựng tiếng Anh, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân người giúp việc đi lại.
Đồng Kỳ Anh buông bút trong tay xuống, nhảy chân sáo ra cửa, xem tình huống bên ngoài.
Chỉ thấy một người hâu đang kéo vali đi về phía bên cạnh căn phòng của cô.
Chỗ ở của cô là một khu nhà dạng "tam hợp viện".
Ngoài phòng chính của cô ra thì mỗi bên còn có một phòng trống.
Ngay khi Đồng Kỳ Anh đang băn khoăn không biết là ai chuyển tới ở, Phó Quân Tiêu đã xuất hiện trước cửa sân, trong tay anh cầm một túi giấy, đi về phía cô.
Đồng Kỳ Anh nhìn thấy Phó Quân Tiêu bèn vội vàng xoay người vào phòng muốn đóng cửa, ai ngờ Phó Quân Tiêu đột nhiên vươn một tay qua cản lại.
Cánh cửa suýt nữa kẹp phải tay anh, làm Đồng Kỳ Anh sợ tới mức vội buông tay, lùi một bước về phía sau.
Phó Quân Tiêu nhíu mày, đẩy cửa ra, bất mãn hỏi: "Anh là ôn thân à? Sao em toàn trốn đi ngay khi nhìn thấy anh!"
"Anh, anh cả.
.
Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… Tận đến giờ nghỉ giữa giờ, Đồng Kỳ Anh mới phát hiện Tô Hoài Lan đang mặc một chiếc váy bó xẻ tà lụa vàng thêu hoa mẫu đơn.Thật ra váy bó xẻ tà và giày cao gót cô ta đi là do mẹ của Phó Quân Tiêu chuẩn bị cho.Bộ váy bó xẻ tà Tô Hoài Lan mặc có giá trị hơn ba mươi triệu, còn bộ trên người Đồng Kỳ Anh cô chẳng qua mới khoảng ba triệu.Ai cũng có thể nhìn ra thân phận của hai người họ có sự chênh lệch rất lớn, như chênh lệch giữa con cả và con thứ thời Xưa vậy.Vậy nên gia sư càng thêm kiên nhẫn với Tô Hoài Lan.Nhưng Đồng Kỳ Anh chẳng hề để tâm, dù sao chỉ cần vị gia sư này có thế dạy dỗ cô, không từ chối cô là được.Sau một ngày học thêm, ông cụ Phó hỏi thăm tình hình học tập của hai đứa cháu dâu.Tuy gia sư có ý muốn giúp Tô Hoài Lan che giấu, nhưng thi đại học không thể gian lận, thử cái là có thể phân biệt thật giả ngay, nên ông ta vân thành thật khai báo cho ông cụ Phó, nói mợ hai có lẽ sẽ thi đậu đại học Cung Huy, vê phân mợ cả thì...!Sau khi biết chuyện, ông cụ Phó vẫn hơi thất vọng, nhưng không hẳn là hoàn toàn thất vọng.Thật ra đứa nhỏ Kỳ Anh này tuy không thích nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng ông ấy cũng không vì thế mà ghét bỏ gì cô.Sau bữa tối, Đồng Kỳ Anh được người giúp việc nhà họ Phó dìu về nơi ở, cô nằm úp xuống bàn tròn nhớ lại từ vựng tiếng Anh, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân người giúp việc đi lại.Đồng Kỳ Anh buông bút trong tay xuống, nhảy chân sáo ra cửa, xem tình huống bên ngoài.Chỉ thấy một người hâu đang kéo vali đi về phía bên cạnh căn phòng của cô.Chỗ ở của cô là một khu nhà dạng "tam hợp viện".Ngoài phòng chính của cô ra thì mỗi bên còn có một phòng trống.Ngay khi Đồng Kỳ Anh đang băn khoăn không biết là ai chuyển tới ở, Phó Quân Tiêu đã xuất hiện trước cửa sân, trong tay anh cầm một túi giấy, đi về phía cô.Đồng Kỳ Anh nhìn thấy Phó Quân Tiêu bèn vội vàng xoay người vào phòng muốn đóng cửa, ai ngờ Phó Quân Tiêu đột nhiên vươn một tay qua cản lại.Cánh cửa suýt nữa kẹp phải tay anh, làm Đồng Kỳ Anh sợ tới mức vội buông tay, lùi một bước về phía sau.Phó Quân Tiêu nhíu mày, đẩy cửa ra, bất mãn hỏi: "Anh là ôn thân à? Sao em toàn trốn đi ngay khi nhìn thấy anh!""Anh, anh cả..