Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 142: Vẫn Luôn Đề Phòng

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… “Vậy cậu...""Hoài Lan, mẹ đem bữa trưa và trà chiều tới cho con này."Bà Lãnh chưa thấy người đã thấy tiếng, cắt ngang lời muốn nói của Tô Hoài Lan.Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy ở cửa phòng sách bên kia, bà Lãnh dẫn theo một cô người hầu bưng bốn đĩa bánh ngọt và một bình trà có bốn ly trà đi vào."Thầy cũng cực khổ rồi, cùng uống trà chiều với nhau đi!"Bà Lãnh mỉm cười nói.Thầy dạy kèm vô cùng khách sáo nói cảm ơn: "Cảm ơn bà đã tiếp đãi nhiệt tình "Lúc này Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan cũng đứng dậy, đi ra ngôi ở chỗ cái bàn tròn.Mặc dù bà Lãnh vô cùng thích Tô Hoài Lan hơn một chút, nhưng ăn uống may mặc cũng không phân biệt với Đồng Kỳ Anh cô.Đồng Kỳ Anh nhìn ra được bà Lãnh cũng không phải một người tuyệt tình, đối với Phó Quân Bác thế nào thì cũng đối với cô như thế.Bà Lãnh thấy Đồng Kỳ Anh yên lặng ăn bánh ngọt, lắm mồm nói một câu: "Mấy hôm nay Quân Bác cũng không về trang trại thăm cô.Cho dù có bận bịu đến mức nào, một người đàn ông cũng không thể để vợ mình ở nhà mà chẳng hỏi han quan tâm.Tất nhiên Quân Bác có cái sai của nó, nhưng chắc chắn trên người cô cũng xuất hiện vấn đề.Phụ nữ ham học vươn lên là chuyện tốt.Nhưng cũng không thể quên giữa vợ chồng phải làm sao để xúc tiến tình cảm""Cô dạy rất đúng, Kỳ Anh xin ghi nhớ."Đồng Kỳ Anh hơi rũ mắt mà gật đầu."Nếu rảnh rỗi thì học tập Hoài Lan nhà chúng tôi một chút, Quân Tiêu nhà tôi mấy hôm nay ngày nào cũng đồng ý về nhà ở.Đây là nhờ phúc của Hoài Lan đó "Bà Lãnh nhất thời cười với Tô Hoài Lan, cười đến mức không khép nổi miệng nói.Trước kia bà ta hy vọng con trai và chồng có thể ở bên mình biết bao nhiêu, nhưng đây chỉ là mong muốn mà thôi.Giờ đây con trai cuối cùng cũng hiểu chuyện, biết hiếu thuận với người mẹ là bà ta rồi.Mỗi ngày Phó Quân Tiêu trở về trừ đánh cờ với ông cụ Phó thì cũng tới ngôi hỏi han ân cần bà ta một chút.Là Hoài Lan thay đổi tính cách lạnh lùng của Quân Tiêu nhà bà ta..

“Vậy cậu..."

"Hoài Lan, mẹ đem bữa trưa và trà chiều tới cho con này."

Bà Lãnh chưa thấy người đã thấy tiếng, cắt ngang lời muốn nói của Tô Hoài Lan.

Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy ở cửa phòng sách bên kia, bà Lãnh dẫn theo một cô người hầu bưng bốn đĩa bánh ngọt và một bình trà có bốn ly trà đi vào.

"Thầy cũng cực khổ rồi, cùng uống trà chiều với nhau đi!"

Bà Lãnh mỉm cười nói.

Thầy dạy kèm vô cùng khách sáo nói cảm ơn: "Cảm ơn bà đã tiếp đãi nhiệt tình "

Lúc này Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan cũng đứng dậy, đi ra ngôi ở chỗ cái bàn tròn.

Mặc dù bà Lãnh vô cùng thích Tô Hoài Lan hơn một chút, nhưng ăn uống may mặc cũng không phân biệt với Đồng Kỳ Anh cô.

Đồng Kỳ Anh nhìn ra được bà Lãnh cũng không phải một người tuyệt tình, đối với Phó Quân Bác thế nào thì cũng đối với cô như thế.

Bà Lãnh thấy Đồng Kỳ Anh yên lặng ăn bánh ngọt, lắm mồm nói một câu: "Mấy hôm nay Quân Bác cũng không về trang trại thăm cô.

Cho dù có bận bịu đến mức nào, một người đàn ông cũng không thể để vợ mình ở nhà mà chẳng hỏi han quan tâm.

Tất nhiên Quân Bác có cái sai của nó, nhưng chắc chắn trên người cô cũng xuất hiện vấn đề.

Phụ nữ ham học vươn lên là chuyện tốt.

Nhưng cũng không thể quên giữa vợ chồng phải làm sao để xúc tiến tình cảm"

"Cô dạy rất đúng, Kỳ Anh xin ghi nhớ."

Đồng Kỳ Anh hơi rũ mắt mà gật đầu.

"Nếu rảnh rỗi thì học tập Hoài Lan nhà chúng tôi một chút, Quân Tiêu nhà tôi mấy hôm nay ngày nào cũng đồng ý về nhà ở.

Đây là nhờ phúc của Hoài Lan đó "

Bà Lãnh nhất thời cười với Tô Hoài Lan, cười đến mức không khép nổi miệng nói.

Trước kia bà ta hy vọng con trai và chồng có thể ở bên mình biết bao nhiêu, nhưng đây chỉ là mong muốn mà thôi.

Giờ đây con trai cuối cùng cũng hiểu chuyện, biết hiếu thuận với người mẹ là bà ta rồi.

Mỗi ngày Phó Quân Tiêu trở về trừ đánh cờ với ông cụ Phó thì cũng tới ngôi hỏi han ân cần bà ta một chút.

Là Hoài Lan thay đổi tính cách lạnh lùng của Quân Tiêu nhà bà ta..

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… “Vậy cậu...""Hoài Lan, mẹ đem bữa trưa và trà chiều tới cho con này."Bà Lãnh chưa thấy người đã thấy tiếng, cắt ngang lời muốn nói của Tô Hoài Lan.Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy ở cửa phòng sách bên kia, bà Lãnh dẫn theo một cô người hầu bưng bốn đĩa bánh ngọt và một bình trà có bốn ly trà đi vào."Thầy cũng cực khổ rồi, cùng uống trà chiều với nhau đi!"Bà Lãnh mỉm cười nói.Thầy dạy kèm vô cùng khách sáo nói cảm ơn: "Cảm ơn bà đã tiếp đãi nhiệt tình "Lúc này Đồng Kỳ Anh và Tô Hoài Lan cũng đứng dậy, đi ra ngôi ở chỗ cái bàn tròn.Mặc dù bà Lãnh vô cùng thích Tô Hoài Lan hơn một chút, nhưng ăn uống may mặc cũng không phân biệt với Đồng Kỳ Anh cô.Đồng Kỳ Anh nhìn ra được bà Lãnh cũng không phải một người tuyệt tình, đối với Phó Quân Bác thế nào thì cũng đối với cô như thế.Bà Lãnh thấy Đồng Kỳ Anh yên lặng ăn bánh ngọt, lắm mồm nói một câu: "Mấy hôm nay Quân Bác cũng không về trang trại thăm cô.Cho dù có bận bịu đến mức nào, một người đàn ông cũng không thể để vợ mình ở nhà mà chẳng hỏi han quan tâm.Tất nhiên Quân Bác có cái sai của nó, nhưng chắc chắn trên người cô cũng xuất hiện vấn đề.Phụ nữ ham học vươn lên là chuyện tốt.Nhưng cũng không thể quên giữa vợ chồng phải làm sao để xúc tiến tình cảm""Cô dạy rất đúng, Kỳ Anh xin ghi nhớ."Đồng Kỳ Anh hơi rũ mắt mà gật đầu."Nếu rảnh rỗi thì học tập Hoài Lan nhà chúng tôi một chút, Quân Tiêu nhà tôi mấy hôm nay ngày nào cũng đồng ý về nhà ở.Đây là nhờ phúc của Hoài Lan đó "Bà Lãnh nhất thời cười với Tô Hoài Lan, cười đến mức không khép nổi miệng nói.Trước kia bà ta hy vọng con trai và chồng có thể ở bên mình biết bao nhiêu, nhưng đây chỉ là mong muốn mà thôi.Giờ đây con trai cuối cùng cũng hiểu chuyện, biết hiếu thuận với người mẹ là bà ta rồi.Mỗi ngày Phó Quân Tiêu trở về trừ đánh cờ với ông cụ Phó thì cũng tới ngôi hỏi han ân cần bà ta một chút.Là Hoài Lan thay đổi tính cách lạnh lùng của Quân Tiêu nhà bà ta..

Chương 142: Vẫn Luôn Đề Phòng