Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 152: Không Nhìn Thấu Được Người Đàn Ông Này

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Em đi trước đi! Anh muốn ở đây một mình với An Ninh!"Cậu Thập lạnh nhạt ra lệnh.Đồng Kỳ Anh nhìn cậu Thập, cô hơi cúi người, sau đó xoay người rời khỏi.Người đàn ông đó, mặc một bộ đồ màu đen, đau buồn đứng trước phần mộ lạnh giá.Anh ta một lòng yêu thương đối với người vợ đã chết, vì sao còn bao nuôi Nhã Uyên? Không, cô không nên nghi ngờ anh ta như vậy.Có lẽ, anh ta thật lòng thích Nhã Uyên.Tuy Nhã Uyên nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng tâm địa lương thiện, không phải sao? Chí ít, Nhã Uyên còn có lòng biết ơn.Đồng Kỳ Anh không nhìn thấu được người đàn ông này, cũng không muốn hiểu thêm về anh ta, chỉ là cô quan tâm nhiều hơn đến việc liệu người đàn ông này có đối xử tốt với Nhã Uyên hay không.Hy vọng, cậu Thập có thể thật lòng yêu thương Nhã Uyên, cùng Nhã Uyên có một tương lai tốt đẹp.Từ sau khi trở về từ trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy, mỗi ngày Phó Quân Bác đi làm, trong nhà chỉ còn lại một mình Đồng Kỳ Anh.Phó Quân Bác là một kiến trúc sư nổi tiếng trong nước, có nhiều việc nhất định phải tự mình giải quyết.Đồng Kỳ Anh biết, Quân Bác phải đối mặt với cả đống dự án được ủy thác, để có thể hoàn thành bản vẽ đúng hạn, anh phải ở lại văn phòng xử lý công việc suốt đêm thậm chí không có thời gian rảnh về nhà, đối với cô thì đó đều đã là chuyện thường ngày.Trong cuộc hôn nhân này, Đồng Kỳ Anh cảm thấy mình vẫn là một người cô đơn.Quân Bác vẫn luôn bộn bề công việc, vì vậy có rất nhiều việc Đồng Kỳ Anh phải làm một mình.Cô ăn cơm một mình, ngủ một mình, xem phim một mình, ra đường một mình!Bên ngoài, cô phải đối mặt với những người ồn ào không quen biết.Về nhà thì cô phải đối mặt với căn nhà trống rỗng đến ngây người.Đồng Kỳ Anh thường nghĩ: "Quân Bác lấy cô, cuối cùng là vì cái gì?"Ngoại trừ đồng cảm với cảnh ngộ của cô ra, anh có yêu cô không? Có lẽ!Anh ấy không yêu cô.Vì Quân Bác chưa bao giờ nói với cô từ "Yêu".Bất luận là lúc cầu hôn, hay là lúc nhận giấy kết hôn, ngay cả trong thời gian sống chung với nhau này, Đồng Kỳ Anh cũng chưa từng nghe Quân Bác nói yêu cô.Lúc Đồng Kỳ Anh đang suy nghĩ linh tinh lại phát hiện ra tim mình vậy mà đau đớn âm Ỉ.Lúc Đồng Kỳ Anh đang cảm thấy chán nản, một cuộc điện thoại của Phó Quân Bác đột nhiên khơi dậy lại đống tro tàn trong cô..

"Em đi trước đi! Anh muốn ở đây một mình với An Ninh!"

Cậu Thập lạnh nhạt ra lệnh.

Đồng Kỳ Anh nhìn cậu Thập, cô hơi cúi người, sau đó xoay người rời khỏi.

Người đàn ông đó, mặc một bộ đồ màu đen, đau buồn đứng trước phần mộ lạnh giá.

Anh ta một lòng yêu thương đối với người vợ đã chết, vì sao còn bao nuôi Nhã Uyên? Không, cô không nên nghi ngờ anh ta như vậy.

Có lẽ, anh ta thật lòng thích Nhã Uyên.

Tuy Nhã Uyên nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng tâm địa lương thiện, không phải sao? Chí ít, Nhã Uyên còn có lòng biết ơn.

Đồng Kỳ Anh không nhìn thấu được người đàn ông này, cũng không muốn hiểu thêm về anh ta, chỉ là cô quan tâm nhiều hơn đến việc liệu người đàn ông này có đối xử tốt với Nhã Uyên hay không.

Hy vọng, cậu Thập có thể thật lòng yêu thương Nhã Uyên, cùng Nhã Uyên có một tương lai tốt đẹp.

Từ sau khi trở về từ trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy, mỗi ngày Phó Quân Bác đi làm, trong nhà chỉ còn lại một mình Đồng Kỳ Anh.

Phó Quân Bác là một kiến trúc sư nổi tiếng trong nước, có nhiều việc nhất định phải tự mình giải quyết.

Đồng Kỳ Anh biết, Quân Bác phải đối mặt với cả đống dự án được ủy thác, để có thể hoàn thành bản vẽ đúng hạn, anh phải ở lại văn phòng xử lý công việc suốt đêm thậm chí không có thời gian rảnh về nhà, đối với cô thì đó đều đã là chuyện thường ngày.

Trong cuộc hôn nhân này, Đồng Kỳ Anh cảm thấy mình vẫn là một người cô đơn.

Quân Bác vẫn luôn bộn bề công việc, vì vậy có rất nhiều việc Đồng Kỳ Anh phải làm một mình.

Cô ăn cơm một mình, ngủ một mình, xem phim một mình, ra đường một mình!

Bên ngoài, cô phải đối mặt với những người ồn ào không quen biết.

Về nhà thì cô phải đối mặt với căn nhà trống rỗng đến ngây người.

Đồng Kỳ Anh thường nghĩ: "Quân Bác lấy cô, cuối cùng là vì cái gì?"

Ngoại trừ đồng cảm với cảnh ngộ của cô ra, anh có yêu cô không? Có lẽ!

Anh ấy không yêu cô.

Vì Quân Bác chưa bao giờ nói với cô từ "Yêu".

Bất luận là lúc cầu hôn, hay là lúc nhận giấy kết hôn, ngay cả trong thời gian sống chung với nhau này, Đồng Kỳ Anh cũng chưa từng nghe Quân Bác nói yêu cô.

Lúc Đồng Kỳ Anh đang suy nghĩ linh tinh lại phát hiện ra tim mình vậy mà đau đớn âm Ỉ.

Lúc Đồng Kỳ Anh đang cảm thấy chán nản, một cuộc điện thoại của Phó Quân Bác đột nhiên khơi dậy lại đống tro tàn trong cô.

.

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Em đi trước đi! Anh muốn ở đây một mình với An Ninh!"Cậu Thập lạnh nhạt ra lệnh.Đồng Kỳ Anh nhìn cậu Thập, cô hơi cúi người, sau đó xoay người rời khỏi.Người đàn ông đó, mặc một bộ đồ màu đen, đau buồn đứng trước phần mộ lạnh giá.Anh ta một lòng yêu thương đối với người vợ đã chết, vì sao còn bao nuôi Nhã Uyên? Không, cô không nên nghi ngờ anh ta như vậy.Có lẽ, anh ta thật lòng thích Nhã Uyên.Tuy Nhã Uyên nhìn có vẻ tùy tiện, nhưng tâm địa lương thiện, không phải sao? Chí ít, Nhã Uyên còn có lòng biết ơn.Đồng Kỳ Anh không nhìn thấu được người đàn ông này, cũng không muốn hiểu thêm về anh ta, chỉ là cô quan tâm nhiều hơn đến việc liệu người đàn ông này có đối xử tốt với Nhã Uyên hay không.Hy vọng, cậu Thập có thể thật lòng yêu thương Nhã Uyên, cùng Nhã Uyên có một tương lai tốt đẹp.Từ sau khi trở về từ trang viên nhà họ Phó ở thành phố Cung Huy, mỗi ngày Phó Quân Bác đi làm, trong nhà chỉ còn lại một mình Đồng Kỳ Anh.Phó Quân Bác là một kiến trúc sư nổi tiếng trong nước, có nhiều việc nhất định phải tự mình giải quyết.Đồng Kỳ Anh biết, Quân Bác phải đối mặt với cả đống dự án được ủy thác, để có thể hoàn thành bản vẽ đúng hạn, anh phải ở lại văn phòng xử lý công việc suốt đêm thậm chí không có thời gian rảnh về nhà, đối với cô thì đó đều đã là chuyện thường ngày.Trong cuộc hôn nhân này, Đồng Kỳ Anh cảm thấy mình vẫn là một người cô đơn.Quân Bác vẫn luôn bộn bề công việc, vì vậy có rất nhiều việc Đồng Kỳ Anh phải làm một mình.Cô ăn cơm một mình, ngủ một mình, xem phim một mình, ra đường một mình!Bên ngoài, cô phải đối mặt với những người ồn ào không quen biết.Về nhà thì cô phải đối mặt với căn nhà trống rỗng đến ngây người.Đồng Kỳ Anh thường nghĩ: "Quân Bác lấy cô, cuối cùng là vì cái gì?"Ngoại trừ đồng cảm với cảnh ngộ của cô ra, anh có yêu cô không? Có lẽ!Anh ấy không yêu cô.Vì Quân Bác chưa bao giờ nói với cô từ "Yêu".Bất luận là lúc cầu hôn, hay là lúc nhận giấy kết hôn, ngay cả trong thời gian sống chung với nhau này, Đồng Kỳ Anh cũng chưa từng nghe Quân Bác nói yêu cô.Lúc Đồng Kỳ Anh đang suy nghĩ linh tinh lại phát hiện ra tim mình vậy mà đau đớn âm Ỉ.Lúc Đồng Kỳ Anh đang cảm thấy chán nản, một cuộc điện thoại của Phó Quân Bác đột nhiên khơi dậy lại đống tro tàn trong cô..

Chương 152: Không Nhìn Thấu Được Người Đàn Ông Này