Tác giả:

Khung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo…

Chương 153: Ứng Phó Với Tổng Giám Đốc

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Ý của phó phòng Tôn là muốn tôi qua đó sao?"Đồng Kỳ Anh theo lời của Tôn Lệ Á hỏi ngược lại.Tôn Lệ Á liên gật đầu.Vốn dĩ là do cô ta qua đó ứng phó với vị tổng giám đốc, nhưng những ý tưởng đó, chỉ có ai thiết kế thì người đó mới biết.Lỡ như cô ta nói sai, làm cho vị tổng giám đốc đó không vui, vậy há chẳng phải sẽ không có kết cục tốt sao.Cũng may vào thời khắc then chốt, cô ta lại gặp được Đồng Kỳ Anh.Lần đầu tiên Tôn Lệ Á cảm thấy Đồng Kỳ Anh quả thật là ngôi sao may mắn của cô."Như vậy, cô xem được hay không? Bây giờ cô qua đó trước, ngày mai, cô tiếp tục đến bộ phận của chúng tôi làm việc.Tôi sẽ giúp cô báo cáo, xin tăng lương.Cô vốn dĩ là thực tập sinh nên lương là mười bốn triệu đúng không? Tôi tặng cho cô lên hai mươi tám triệu, cô thấy thế nào?"Tôn Lệ Á đưa tay ra hiệu.Đồng Kỳ Anh đột nhiên động lòng.Tuy rằng Phó Quân Bác không hy vọng cô ra ngoài làm việc, nhưng cô ở nhà thực sự quá nhàm chán.Chi bằng tiếp tục làm việc tại công ty Địa Trí, đợi đến lúc khai giảng.Tôn Lệ Á thấy sắc mặt do dự của Đồng Kỳ Anh, lại nói: "Vậy...!Tôi tặng cho cô ba mươi lăm triệu! Không thể thêm được nữa.Đây đã là mức lương căn bản của kiến trúc sư rồi.""Nhất trí, không được thay lời"Đồng Kỳ Anh híp mắt cười.Tôn Lệ Á thấy Đồng Kỳ Anh đã đồng ý, vui sướng võ tay, lại vỗ vai Đồng Kỳ Anh: "Vậy bây giờ cô đi qua cao ốc tập đoàn Phó Thị đi, ngày mai chúng ta lại gặp.""Ừm"Đồng Kỳ Anh nhẹ nhàng gật đầu.Trong thâm tâm của Tôn Lệ Á thở phào một hơi, đồng thời cũng rất vui mừng, xem như là cô đã giữ lại cho bộ phận thiết kế của cô một nhân tài.Đồng Kỳ Anh như đã hứa đến cao ốc tập đoàn Phó thị, ghi tên ở chỗ bảo vệ rồi trực tiếp đi thang máy lên văn phòng của tổng giám đốc.Thật ra, cô cũng rất muốn xem thử, văn phòng của mình thiết kế, sửa sang xong sẽ như thế nào, hiệu ứng hình ảnh có giống với thiết kế của cô hay không.Khi cô đến tầng trên cùng, vừa mới ra khỏi thang máy, liền bị một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest, tóc ngắn, khuôn mặt tràn đầy sức sống chặn đường."Xin hỏi, cô tìm ai?".

"Ý của phó phòng Tôn là muốn tôi qua đó sao?"

Đồng Kỳ Anh theo lời của Tôn Lệ Á hỏi ngược lại.

Tôn Lệ Á liên gật đầu.

Vốn dĩ là do cô ta qua đó ứng phó với vị tổng giám đốc, nhưng những ý tưởng đó, chỉ có ai thiết kế thì người đó mới biết.

Lỡ như cô ta nói sai, làm cho vị tổng giám đốc đó không vui, vậy há chẳng phải sẽ không có kết cục tốt sao.

Cũng may vào thời khắc then chốt, cô ta lại gặp được Đồng Kỳ Anh.

Lần đầu tiên Tôn Lệ Á cảm thấy Đồng Kỳ Anh quả thật là ngôi sao may mắn của cô.

"Như vậy, cô xem được hay không? Bây giờ cô qua đó trước, ngày mai, cô tiếp tục đến bộ phận của chúng tôi làm việc.

Tôi sẽ giúp cô báo cáo, xin tăng lương.

Cô vốn dĩ là thực tập sinh nên lương là mười bốn triệu đúng không? Tôi tặng cho cô lên hai mươi tám triệu, cô thấy thế nào?"

Tôn Lệ Á đưa tay ra hiệu.

Đồng Kỳ Anh đột nhiên động lòng.

Tuy rằng Phó Quân Bác không hy vọng cô ra ngoài làm việc, nhưng cô ở nhà thực sự quá nhàm chán.

Chi bằng tiếp tục làm việc tại công ty Địa Trí, đợi đến lúc khai giảng.

Tôn Lệ Á thấy sắc mặt do dự của Đồng Kỳ Anh, lại nói: "Vậy...!

Tôi tặng cho cô ba mươi lăm triệu! Không thể thêm được nữa.

Đây đã là mức lương căn bản của kiến trúc sư rồi."

"Nhất trí, không được thay lời"

Đồng Kỳ Anh híp mắt cười.

Tôn Lệ Á thấy Đồng Kỳ Anh đã đồng ý, vui sướng võ tay, lại vỗ vai Đồng Kỳ Anh: "Vậy bây giờ cô đi qua cao ốc tập đoàn Phó Thị đi, ngày mai chúng ta lại gặp."

"Ừm"

Đồng Kỳ Anh nhẹ nhàng gật đầu.

Trong thâm tâm của Tôn Lệ Á thở phào một hơi, đồng thời cũng rất vui mừng, xem như là cô đã giữ lại cho bộ phận thiết kế của cô một nhân tài.

Đồng Kỳ Anh như đã hứa đến cao ốc tập đoàn Phó thị, ghi tên ở chỗ bảo vệ rồi trực tiếp đi thang máy lên văn phòng của tổng giám đốc.

Thật ra, cô cũng rất muốn xem thử, văn phòng của mình thiết kế, sửa sang xong sẽ như thế nào, hiệu ứng hình ảnh có giống với thiết kế của cô hay không.

Khi cô đến tầng trên cùng, vừa mới ra khỏi thang máy, liền bị một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest, tóc ngắn, khuôn mặt tràn đầy sức sống chặn đường.

"Xin hỏi, cô tìm ai?".

Vợ Ngốc Vô Cùng Ngọt NgàoTác giả: Chia LeTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngKhung cảnh xa hoa trụy lạc, tiếng nhạc inh ỏi chói tai, dưới ánh đèn mờ là cả trai lẫn gái chen chúc bên nhau. Nặc Kỳ Anh chống cằm, đôi mắt mê ly, liên tục nốc hết ly rượu này tới ly rượu khác vào miệng. Mấy ngày gần đây liên tục đi công tác, Nặc Kỳ Anh đã sớm mỏi mệt về cả thế xác lẫn tâm hồn. Sau khi về nhà, cô vốn định đi tìm bạn trai mình là Hà Tuân Định để kể khổ, nhưng không ngờ lại không thể gọi điện cho anh ấy. Cô loáng thoáng nghe người ta nói Hà Tuân Định ngoại tình, nhưng cô không muốn tin vào điều đó. Cô tin rằng Hà Tuân Định sẽ không phản bội mình. Nhưng khi cô muốn trút hết bầu tâm sự thì lại không thấy bóng dáng Hà Tuân Định đâu. Điều này khiến Nặc Kỳ Anh rất buồn bã. Mấy chai rượu nhanh chóng bị uống cạn. Nặc Kỳ Anh nhất thời uống hơi quá chén, say khướt nắm bò trên quầy rượu. Ngoại hình của cô vốn xinh đẹp, thu hút ánh mắt của rất nhiều người đàn ông, bây giờ cô lại say rượu, rất nhiều người đàn ông đều thử lại gân cô. Ai ngờ lúc này, Nặc Kỳ Anh lại đứng dậy, lảo đảo… "Ý của phó phòng Tôn là muốn tôi qua đó sao?"Đồng Kỳ Anh theo lời của Tôn Lệ Á hỏi ngược lại.Tôn Lệ Á liên gật đầu.Vốn dĩ là do cô ta qua đó ứng phó với vị tổng giám đốc, nhưng những ý tưởng đó, chỉ có ai thiết kế thì người đó mới biết.Lỡ như cô ta nói sai, làm cho vị tổng giám đốc đó không vui, vậy há chẳng phải sẽ không có kết cục tốt sao.Cũng may vào thời khắc then chốt, cô ta lại gặp được Đồng Kỳ Anh.Lần đầu tiên Tôn Lệ Á cảm thấy Đồng Kỳ Anh quả thật là ngôi sao may mắn của cô."Như vậy, cô xem được hay không? Bây giờ cô qua đó trước, ngày mai, cô tiếp tục đến bộ phận của chúng tôi làm việc.Tôi sẽ giúp cô báo cáo, xin tăng lương.Cô vốn dĩ là thực tập sinh nên lương là mười bốn triệu đúng không? Tôi tặng cho cô lên hai mươi tám triệu, cô thấy thế nào?"Tôn Lệ Á đưa tay ra hiệu.Đồng Kỳ Anh đột nhiên động lòng.Tuy rằng Phó Quân Bác không hy vọng cô ra ngoài làm việc, nhưng cô ở nhà thực sự quá nhàm chán.Chi bằng tiếp tục làm việc tại công ty Địa Trí, đợi đến lúc khai giảng.Tôn Lệ Á thấy sắc mặt do dự của Đồng Kỳ Anh, lại nói: "Vậy...!Tôi tặng cho cô ba mươi lăm triệu! Không thể thêm được nữa.Đây đã là mức lương căn bản của kiến trúc sư rồi.""Nhất trí, không được thay lời"Đồng Kỳ Anh híp mắt cười.Tôn Lệ Á thấy Đồng Kỳ Anh đã đồng ý, vui sướng võ tay, lại vỗ vai Đồng Kỳ Anh: "Vậy bây giờ cô đi qua cao ốc tập đoàn Phó Thị đi, ngày mai chúng ta lại gặp.""Ừm"Đồng Kỳ Anh nhẹ nhàng gật đầu.Trong thâm tâm của Tôn Lệ Á thở phào một hơi, đồng thời cũng rất vui mừng, xem như là cô đã giữ lại cho bộ phận thiết kế của cô một nhân tài.Đồng Kỳ Anh như đã hứa đến cao ốc tập đoàn Phó thị, ghi tên ở chỗ bảo vệ rồi trực tiếp đi thang máy lên văn phòng của tổng giám đốc.Thật ra, cô cũng rất muốn xem thử, văn phòng của mình thiết kế, sửa sang xong sẽ như thế nào, hiệu ứng hình ảnh có giống với thiết kế của cô hay không.Khi cô đến tầng trên cùng, vừa mới ra khỏi thang máy, liền bị một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest, tóc ngắn, khuôn mặt tràn đầy sức sống chặn đường."Xin hỏi, cô tìm ai?".

Chương 153: Ứng Phó Với Tổng Giám Đốc