Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 317

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 317: Tiêu Lăng Dạ lái xe, tiếp tục chạy, mắt anh nhìn thẳng phía trước, tiệp tục nói: “Không phải bây giờ em muốn ở đoàn phim sao, đợi sau khi phân cảnh của em kết thúc, lúc đó hẳn cho anh câu trả lời.” Không biết vì cái gì, cô chính là không thích loại bình tĩnh thong dong này của anh. Thật giống như……  “Quán Quán, anh hy vọng em có thể nghiêm túc suy xét quan hệ hai chúng ta.” Lâm Quán Quán cắn môi quay đầu lại nói: “Tôi có một vấn đề.” “Em nói đi.” “Giả thiết…… Khụ, tôi nói giả thiết ha, giả thiết tôi không phải mẹ ruột Tâm Can anh cũng không phải ba ruột Duệ Duệ, lúc này mẹ đẻ Tâm Can xuất hiện, anh có còn sốt ruột kêu tôi trả lời anh hay không?” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy. Làm gì có nhiều giả thiết như vậy. Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ. Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu? Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy. Sắc mặt cô thay đổi. Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.” Cô biết cái gì? Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ. Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện. Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái. Lâm Quán Quán hoảng sợ. Mẹ nó! Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy. Làm gì có nhiều giả thiết như vậy. Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ. Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu? Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy. Sắc mặt cô thay đổi. Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.” Cô biết cái gì? Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ. Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện. Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái. Lâm Quán Quán hoảng sợ. Mẹ nó! Nói chuyện mà không động miệng thì động chỗ nào? Sao hôm nay cô lại kỳ quái như vậy chứ! “Miệng.” Con ngươi Tiêu Lăng Dạ trằm xuống, đột nhiên một bàn tay nâng cái ót cô lên, một bàn tay giữ mặt cô, môi đè ép thật mạnh xuống dưới. Thân thể Lâm Quán Quán đột nhiên cứng đờ. Cô trừng lớn mắt, cả người đều choáng váng. Anh lại không vừa lòng đụng vào, ở cô môi nhẹ nhàng trằn trọc m*t vào, gương mặt Lâm Quán Quán nháy mắt đỏ hồng. Sức lực của anh cũng không mạnh, nếu cô liều mạng giấy. giụa là có thể đẩy ra anh nhưng Lâm Quán Quán lại giống bị hạ định thân chú vậy, trừng lớn mắt, hoàn toàn quên phản ứng. Giống như là một chuỗi ngọn lửa. Bắt đầu cháy từ môi hai người rồi nhanh chóng lan tràn đến toàn thân hai người. Hô hấp Tiêu Lăng Dạ nặng nè, cái trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thời điểm sự tự chủ anh sắp tan rã, anh mới thỏ: gấp buông cô ra.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 317:

 

Tiêu Lăng Dạ lái xe, tiếp tục chạy, mắt anh nhìn thẳng phía trước, tiệp tục nói: “Không phải bây giờ em muốn ở đoàn phim sao, đợi sau khi phân cảnh của em kết thúc, lúc đó hẳn cho anh câu trả lời.”

 

Không biết vì cái gì, cô chính là không thích loại bình tĩnh thong dong này của anh.

 

Thật giống như……

 

 

“Quán Quán, anh hy vọng em có thể nghiêm túc suy xét quan hệ hai chúng ta.”

 

Lâm Quán Quán cắn môi quay đầu lại nói: “Tôi có một vấn đề.”

 

“Em nói đi.”

 

“Giả thiết…… Khụ, tôi nói giả thiết ha, giả thiết tôi không phải mẹ ruột Tâm Can anh cũng không phải ba ruột Duệ Duệ, lúc này mẹ đẻ Tâm Can xuất hiện, anh có còn sốt ruột kêu tôi trả lời anh hay không?”

 

Tiêu Lăng Dạ nhíu mày.

 

Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy.

 

Làm gì có nhiều giả thiết như vậy.

 

Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ.

 

Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu?

 

Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy.

 

Sắc mặt cô thay đổi.

 

Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.”

 

Cô biết cái gì?

 

Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ.

 

Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện.

 

Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái.

 

Lâm Quán Quán hoảng sợ.

 

Mẹ nó!

 

Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy.

 

Làm gì có nhiều giả thiết như vậy.

 

Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ.

 

Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu?

 

Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy.

 

Sắc mặt cô thay đổi.

 

Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.”

 

Cô biết cái gì?

 

Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ.

 

Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện.

 

Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái.

 

Lâm Quán Quán hoảng sợ.

 

Mẹ nó!

 

Nói chuyện mà không động miệng thì động chỗ nào? Sao hôm nay cô lại kỳ quái như vậy chứ!

 

“Miệng.” Con ngươi Tiêu Lăng Dạ trằm xuống, đột nhiên một bàn tay nâng cái ót cô lên, một bàn tay giữ mặt cô, môi đè ép thật mạnh xuống dưới.

 

Thân thể Lâm Quán Quán đột nhiên cứng đờ.

 

Cô trừng lớn mắt, cả người đều choáng váng.

 

Anh lại không vừa lòng đụng vào, ở cô môi nhẹ nhàng trằn trọc m*t vào, gương mặt Lâm Quán Quán nháy mắt đỏ hồng.

 

Sức lực của anh cũng không mạnh, nếu cô liều mạng giấy.

 

giụa là có thể đẩy ra anh nhưng Lâm Quán Quán lại giống bị hạ định thân chú vậy, trừng lớn mắt, hoàn toàn quên phản ứng.

 

Giống như là một chuỗi ngọn lửa.

 

Bắt đầu cháy từ môi hai người rồi nhanh chóng lan tràn đến toàn thân hai người.

 

Hô hấp Tiêu Lăng Dạ nặng nè, cái trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thời điểm sự tự chủ anh sắp tan rã, anh mới thỏ: gấp buông cô ra.

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 317: Tiêu Lăng Dạ lái xe, tiếp tục chạy, mắt anh nhìn thẳng phía trước, tiệp tục nói: “Không phải bây giờ em muốn ở đoàn phim sao, đợi sau khi phân cảnh của em kết thúc, lúc đó hẳn cho anh câu trả lời.” Không biết vì cái gì, cô chính là không thích loại bình tĩnh thong dong này của anh. Thật giống như……  “Quán Quán, anh hy vọng em có thể nghiêm túc suy xét quan hệ hai chúng ta.” Lâm Quán Quán cắn môi quay đầu lại nói: “Tôi có một vấn đề.” “Em nói đi.” “Giả thiết…… Khụ, tôi nói giả thiết ha, giả thiết tôi không phải mẹ ruột Tâm Can anh cũng không phải ba ruột Duệ Duệ, lúc này mẹ đẻ Tâm Can xuất hiện, anh có còn sốt ruột kêu tôi trả lời anh hay không?” Tiêu Lăng Dạ nhíu mày. Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy. Làm gì có nhiều giả thiết như vậy. Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ. Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu? Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy. Sắc mặt cô thay đổi. Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.” Cô biết cái gì? Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ. Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện. Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái. Lâm Quán Quán hoảng sợ. Mẹ nó! Cái này là cái vấn đề lung tung gì vậy. Làm gì có nhiều giả thiết như vậy. Cô rõ ràng là mẹ đẻ Tâm Can, mà anh cũng rõ ràng là ba ruột Duệ Duệ. Huống chi, bọn họ có phải ba mẹ để của con mỗi người hay không, có liên quan gì đến việc cô cho anh trả lời đâu? Tiêu Lăng Dạ trầm tư, dừng ở trong mắt Lâm Quán Quán cũng không phải là chuyện như vậy. Sắc mặt cô thay đổi. Ngay sau đó, tự giễu cười cười: “Anh không cần phải nói, tôi đã biết.” Cô biết cái gì? Lâm Quán Quán đã không còn để ý tới anh, xoay người, khoanh tay dựa vào xe cửa sổ. Tư thái phòng bị, không muốn nói chuyện. Tiêu Lăng Dạ đột nhiên buông lỏng tay lái. Lâm Quán Quán hoảng sợ. Mẹ nó! Nói chuyện mà không động miệng thì động chỗ nào? Sao hôm nay cô lại kỳ quái như vậy chứ! “Miệng.” Con ngươi Tiêu Lăng Dạ trằm xuống, đột nhiên một bàn tay nâng cái ót cô lên, một bàn tay giữ mặt cô, môi đè ép thật mạnh xuống dưới. Thân thể Lâm Quán Quán đột nhiên cứng đờ. Cô trừng lớn mắt, cả người đều choáng váng. Anh lại không vừa lòng đụng vào, ở cô môi nhẹ nhàng trằn trọc m*t vào, gương mặt Lâm Quán Quán nháy mắt đỏ hồng. Sức lực của anh cũng không mạnh, nếu cô liều mạng giấy. giụa là có thể đẩy ra anh nhưng Lâm Quán Quán lại giống bị hạ định thân chú vậy, trừng lớn mắt, hoàn toàn quên phản ứng. Giống như là một chuỗi ngọn lửa. Bắt đầu cháy từ môi hai người rồi nhanh chóng lan tràn đến toàn thân hai người. Hô hấp Tiêu Lăng Dạ nặng nè, cái trán toát ra một tầng mồ hôi mỏng, thời điểm sự tự chủ anh sắp tan rã, anh mới thỏ: gấp buông cô ra.

Chương 317