Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 318
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 318: Hai người tựa trán vào nhau. Con ngươi anh hiện lên một tia ý cười, mở miệng, thanh âm khàn khàn: “Nói chuyện…… Là như thế này sao?” “Anh, anh anh anh lưu manhl” Lâm Quán Quán bỗng nhiên đẩy ra anh, cô vừa thẹn vừa giận, một bên lau miệng, một bên tức muốn hộc máu mắng anh: “Tiêu Lăng Dạ, anh là đồ lưu manh, tôi tôi tôi…” Tức chết cô! Tức chết cô! Ý cô nói chuyện chính là nói chuyện bình thường. Mẹ nó! Anh ấy lại dám hôn tôi. Càng làm cho người ta tức giận chính là. Vừa rồi cô còn đắm chìm vào nụ hôn của anh, không có đầy anh ra! Lâm Quán Quán xấu hồ buồn bực, gương mặt đỏ bừng. Hận không thể cho bản thân cái tát. Mẹ nó. Không tiền đồ mà. Nhưng vừa ngẳng đầu, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh, Lâm Quán Quán lại nhịn không được nghiến răng, mẹ nó, loại sắc đẹp này, cô có thể ngăn cản được mới kỳ quái. Sắc đẹp hại người! “Quán Quán.” “Đừng nói chuyện với tôi, tôi hiện tại không muốn nói với anh.” Lâm Quán Quán bực bội đáp. “Vậy em muốn nói với ai.” “Liên quan mẹ gì với anh!” Tiêu Lăng Dạ đột nhiên tới gần cô, Lâm Quán Quán co lại, che miệng phòng bị nhìn anh: “Anh, anh muốn làm gì?” Con ngươi Tiêu Lăng Dạ chợt lóe ý cười: “Em yên tâm, anh không định hôn em.” Lâm Quán Quán bị chặn họng thiếu chút nữa hộc máu. “Vậy anh muốn làm gì?” Trên người ấm áp, cả người đều bị anh ôm lấy, Lâm Quán Quán vừa định giãy giụa liền nghe được anh hơi thở dài. Thanh âm vang trên đỉnh đầu: “Đã lâu không có ôm em, chính là muốn ôm ôm em một chút.” Lâm Quán Quán cảm giác chính mình bị trêu chọc. Cô tức giận đến thiếu chút nữa bốc khói, nghiền răng nói: “Buông ral” “Quán Quán,cho anh một cơ hội nữa, cho anh một lần nữa theo đuổi em!” “Quán Quán? Quán Quán!” “Ail” Lí Mưu vẫy tay: “Còn suy nghĩ gì vậy mau tới diễn đi.” “Vâng, tới liền.” Lâm Quán Quán ảo não vỗ vỗ trán, không dám tiếp tục ngắn ngơ, chạy nhanh tới chỗ Lí Mưu. Đều do Tiêu Lăng Dạ! Rõ ràng biết cô muốn vào đoàn đóng phim, thế còn tới đảo loạn thần trí cô, làm hại cô chỉ cần nghỉ ngơi một lát là trong đầu đều là anh. Gặp quỷ. Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, đuổi Tiêu Lăng Dạ từ trong óc đi ra, toàn thân đầu nhập vào vai diễn. Hôm nay cô tới đoàn phim, đã nhận thấy được không khí khẩn trương. Cho nên bọn họ bên này quay phim tiến hành cực kỳ thuận lợi, trong những phân cảnh đó chỉ cần diễn viên quần chúng không có vấn đề, cơ bản đều chỉ cần quay một lần Diễn viên phối hợp ăn ý, đạo diễn cũng vui vẻ. Một cái buổi sáng quay phim xong trực tiếp đem kịch bản dàn dựng tiêu diệt hơn phân nửa, Lí Mưu vui vẻ, bàn tay vung lên. “Giữa trưa thêm coml” *Ya ya ya, đạo diễn uy vũ!”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chương 318:
Hai người tựa trán vào nhau.
Con ngươi anh hiện lên một tia ý cười, mở miệng, thanh âm khàn khàn: “Nói chuyện…… Là như thế này sao?”
“Anh, anh anh anh lưu manhl”
Lâm Quán Quán bỗng nhiên đẩy ra anh, cô vừa thẹn vừa giận, một bên lau miệng, một bên tức muốn hộc máu mắng anh: “Tiêu Lăng Dạ, anh là đồ lưu manh, tôi tôi tôi…”
Tức chết cô!
Tức chết cô!
Ý cô nói chuyện chính là nói chuyện bình thường.
Mẹ nó!
Anh ấy lại dám hôn tôi.
Càng làm cho người ta tức giận chính là. Vừa rồi cô còn đắm chìm vào nụ hôn của anh, không có đầy anh ra!
Lâm Quán Quán xấu hồ buồn bực, gương mặt đỏ bừng.
Hận không thể cho bản thân cái tát.
Mẹ nó.
Không tiền đồ mà.
Nhưng vừa ngẳng đầu, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh, Lâm Quán Quán lại nhịn không được nghiến răng, mẹ nó, loại sắc đẹp này, cô có thể ngăn cản được mới kỳ quái.
Sắc đẹp hại người!
“Quán Quán.”
“Đừng nói chuyện với tôi, tôi hiện tại không muốn nói với anh.” Lâm Quán Quán bực bội đáp.
“Vậy em muốn nói với ai.”
“Liên quan mẹ gì với anh!”
Tiêu Lăng Dạ đột nhiên tới gần cô, Lâm Quán Quán co lại, che miệng phòng bị nhìn anh: “Anh, anh muốn làm gì?”
Con ngươi Tiêu Lăng Dạ chợt lóe ý cười: “Em yên tâm, anh không định hôn em.”
Lâm Quán Quán bị chặn họng thiếu chút nữa hộc máu.
“Vậy anh muốn làm gì?”
Trên người ấm áp, cả người đều bị anh ôm lấy, Lâm Quán Quán vừa định giãy giụa liền nghe được anh hơi thở dài.
Thanh âm vang trên đỉnh đầu: “Đã lâu không có ôm em, chính là muốn ôm ôm em một chút.”
Lâm Quán Quán cảm giác chính mình bị trêu chọc.
Cô tức giận đến thiếu chút nữa bốc khói, nghiền răng nói: “Buông ral”
“Quán Quán,cho anh một cơ hội nữa, cho anh một lần nữa theo đuổi em!”
“Quán Quán? Quán Quán!”
“Ail”
Lí Mưu vẫy tay: “Còn suy nghĩ gì vậy mau tới diễn đi.”
“Vâng, tới liền.”
Lâm Quán Quán ảo não vỗ vỗ trán, không dám tiếp tục ngắn ngơ, chạy nhanh tới chỗ Lí Mưu.
Đều do Tiêu Lăng Dạ!
Rõ ràng biết cô muốn vào đoàn đóng phim, thế còn tới đảo loạn thần trí cô, làm hại cô chỉ cần nghỉ ngơi một lát là trong đầu đều là anh.
Gặp quỷ.
Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, đuổi Tiêu Lăng Dạ từ trong óc đi ra, toàn thân đầu nhập vào vai diễn.
Hôm nay cô tới đoàn phim, đã nhận thấy được không khí khẩn trương.
Cho nên bọn họ bên này quay phim tiến hành cực kỳ thuận lợi, trong những phân cảnh đó chỉ cần diễn viên quần chúng không có vấn đề, cơ bản đều chỉ cần quay một lần Diễn viên phối hợp ăn ý, đạo diễn cũng vui vẻ.
Một cái buổi sáng quay phim xong trực tiếp đem kịch bản dàn dựng tiêu diệt hơn phân nửa, Lí Mưu vui vẻ, bàn tay vung lên.
“Giữa trưa thêm coml”
*Ya ya ya, đạo diễn uy vũ!”
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chương 318: Hai người tựa trán vào nhau. Con ngươi anh hiện lên một tia ý cười, mở miệng, thanh âm khàn khàn: “Nói chuyện…… Là như thế này sao?” “Anh, anh anh anh lưu manhl” Lâm Quán Quán bỗng nhiên đẩy ra anh, cô vừa thẹn vừa giận, một bên lau miệng, một bên tức muốn hộc máu mắng anh: “Tiêu Lăng Dạ, anh là đồ lưu manh, tôi tôi tôi…” Tức chết cô! Tức chết cô! Ý cô nói chuyện chính là nói chuyện bình thường. Mẹ nó! Anh ấy lại dám hôn tôi. Càng làm cho người ta tức giận chính là. Vừa rồi cô còn đắm chìm vào nụ hôn của anh, không có đầy anh ra! Lâm Quán Quán xấu hồ buồn bực, gương mặt đỏ bừng. Hận không thể cho bản thân cái tát. Mẹ nó. Không tiền đồ mà. Nhưng vừa ngẳng đầu, nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh, Lâm Quán Quán lại nhịn không được nghiến răng, mẹ nó, loại sắc đẹp này, cô có thể ngăn cản được mới kỳ quái. Sắc đẹp hại người! “Quán Quán.” “Đừng nói chuyện với tôi, tôi hiện tại không muốn nói với anh.” Lâm Quán Quán bực bội đáp. “Vậy em muốn nói với ai.” “Liên quan mẹ gì với anh!” Tiêu Lăng Dạ đột nhiên tới gần cô, Lâm Quán Quán co lại, che miệng phòng bị nhìn anh: “Anh, anh muốn làm gì?” Con ngươi Tiêu Lăng Dạ chợt lóe ý cười: “Em yên tâm, anh không định hôn em.” Lâm Quán Quán bị chặn họng thiếu chút nữa hộc máu. “Vậy anh muốn làm gì?” Trên người ấm áp, cả người đều bị anh ôm lấy, Lâm Quán Quán vừa định giãy giụa liền nghe được anh hơi thở dài. Thanh âm vang trên đỉnh đầu: “Đã lâu không có ôm em, chính là muốn ôm ôm em một chút.” Lâm Quán Quán cảm giác chính mình bị trêu chọc. Cô tức giận đến thiếu chút nữa bốc khói, nghiền răng nói: “Buông ral” “Quán Quán,cho anh một cơ hội nữa, cho anh một lần nữa theo đuổi em!” “Quán Quán? Quán Quán!” “Ail” Lí Mưu vẫy tay: “Còn suy nghĩ gì vậy mau tới diễn đi.” “Vâng, tới liền.” Lâm Quán Quán ảo não vỗ vỗ trán, không dám tiếp tục ngắn ngơ, chạy nhanh tới chỗ Lí Mưu. Đều do Tiêu Lăng Dạ! Rõ ràng biết cô muốn vào đoàn đóng phim, thế còn tới đảo loạn thần trí cô, làm hại cô chỉ cần nghỉ ngơi một lát là trong đầu đều là anh. Gặp quỷ. Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, đuổi Tiêu Lăng Dạ từ trong óc đi ra, toàn thân đầu nhập vào vai diễn. Hôm nay cô tới đoàn phim, đã nhận thấy được không khí khẩn trương. Cho nên bọn họ bên này quay phim tiến hành cực kỳ thuận lợi, trong những phân cảnh đó chỉ cần diễn viên quần chúng không có vấn đề, cơ bản đều chỉ cần quay một lần Diễn viên phối hợp ăn ý, đạo diễn cũng vui vẻ. Một cái buổi sáng quay phim xong trực tiếp đem kịch bản dàn dựng tiêu diệt hơn phân nửa, Lí Mưu vui vẻ, bàn tay vung lên. “Giữa trưa thêm coml” *Ya ya ya, đạo diễn uy vũ!”