Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…
Chương 825
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 825: Tiêu Lăng Dạ gọi điện cho trợ lý. “Tổng giám đốc?” “Đặt vé máy bay tối mai trở về Vân Thành!” Vân Thành. Đề Cung. Lâm Quán Quán bị bắt cầm mierophone đứng ở trước màn hình, cô cưỡi lên lưng cọp khó leo xuông, nuôt nước miếng: “Tôi thật sự không biết hát nha.” “Không có việc gì không có việc gì, cô cứ hát đại cũng được.” Lâm Quán Quán hung hăng trừng mắt nhìn Cơ Dã Hỏa một cái. Mẹ nó. Đều là này do người này xúi giục. Cơ Dã Hỏa chớp chớp mắt: “Quán Quán, cô muốn hát cái gì, để tôi chọn bài giúp cô này.” Muốn hát cái gì. Mẹ nó. Cô không có muốn hát. “Quán Quán?” Nhìn một vòng người phía dưới, Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, cô căng da đầu nói: “Cho anh chọn đại đấy.” “Ách! Chọn đại? Quán Quán bài nào cô cũng hát được à?” Cơ Dã Hỏa trừng lớn mắt. .” Lâm Quán Quán nhếch miệng cười: “Lát nữa anh sẽ biết ngay.” Cuối cùng. Cơ Dã Hỏa chọn cho cô một bài rất nổi tiếng lúc trước, nhạc phim “Tiền Nhiệm 3” tên là “Thể Diện”, Lâm Quán Quán đã nghe qua bài hát này. Cô cầm microphone, chờ nhạc đệm qua. “Chia tay hẳn là thể diện, ai cũng đừng nói xin lỗi. Sao lại là thua thiệt, ta dám cho. liền dám tan nát cõi lòng.” Từ khi Lâm Quán Quán bắt đầu phát ra cái âm thứ nhắt, người trong phòng liền chắn kinh rồi. Ai có thể nghĩ đến thời điểm Lâm Quán Quán nói chuyện thanh âm thanh thúy uyễển chuyển nhưng lúc hát lại là như quỷ khóc sói gào! Đúng vậy! Dùng câu quỷ khóc sói gào này một chút cũng không khoa trương. Người ở dưới nghe thật muốn đâm đầu vào tường cho rồi. Cơ Dã Hỏa cũng là lần đầu nghe Lâm Quán Quán ca hát, nghe xong trong chốc lát anh sợ bản thân mát mạng liền chạy nhanh ấn dừng nhạc đệm. Tiếng hát của Lâm Quán Quán cũng dừng lại theo. “Khụ, Quán Quán, có phải cô không quá quen thuộc với bài hát không, bằng không, tôi đổi bài khác nhé?” “Okf” Lâm Quán Quán sảng khoái đáp ứng. Cơ Dã Hỏa nghĩ tới trình độ của cô, yên lặng đổi một bài đặc biệt đơn giản “Chỉ có mẹ là tốt nhất trên đời”. Nhạc đệm vang lên. Lâm Quán Quán hát tiếp. “Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, có mẹ con cái như là bảo bối.” Thanh âm mới ra, Cơ Dã Hỏa sợ tới mức run run, cuống quít tắt nhạc đệm. Má ơi!
Chương 825:
Tiêu Lăng Dạ gọi điện cho trợ lý.
“Tổng giám đốc?”
“Đặt vé máy bay tối mai trở về Vân Thành!”
Vân Thành.
Đề Cung.
Lâm Quán Quán bị bắt cầm mierophone đứng ở trước màn hình, cô cưỡi lên lưng cọp khó leo xuông, nuôt nước miếng: “Tôi thật sự không biết hát nha.”
“Không có việc gì không có việc gì, cô cứ hát đại cũng được.”
Lâm Quán Quán hung hăng trừng mắt nhìn Cơ Dã Hỏa một cái.
Mẹ nó.
Đều là này do người này xúi giục.
Cơ Dã Hỏa chớp chớp mắt: “Quán Quán, cô muốn hát cái gì, để tôi chọn bài giúp cô này.”
Muốn hát cái gì.
Mẹ nó.
Cô không có muốn hát.
“Quán Quán?”
Nhìn một vòng người phía dưới, Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, cô căng da đầu nói: “Cho anh chọn đại đấy.”
“Ách! Chọn đại? Quán Quán bài nào cô cũng hát được à?”
Cơ Dã Hỏa trừng lớn mắt.
.” Lâm Quán Quán nhếch miệng cười: “Lát nữa anh sẽ biết ngay.”
Cuối cùng.
Cơ Dã Hỏa chọn cho cô một bài rất nổi tiếng lúc trước, nhạc phim “Tiền Nhiệm 3” tên là “Thể Diện”, Lâm Quán Quán đã nghe qua bài hát này.
Cô cầm microphone, chờ nhạc đệm qua.
“Chia tay hẳn là thể diện, ai cũng đừng nói xin lỗi. Sao lại là thua thiệt, ta dám cho. liền dám tan nát cõi lòng.”
Từ khi Lâm Quán Quán bắt đầu phát ra cái âm thứ nhắt, người trong phòng liền chắn kinh rồi.
Ai có thể nghĩ đến thời điểm Lâm Quán Quán nói chuyện thanh âm thanh thúy uyễển chuyển nhưng lúc hát lại là như quỷ khóc sói gào!
Đúng vậy!
Dùng câu quỷ khóc sói gào này một chút cũng không khoa trương.
Người ở dưới nghe thật muốn đâm đầu vào tường cho rồi.
Cơ Dã Hỏa cũng là lần đầu nghe Lâm Quán Quán ca hát, nghe xong trong chốc lát anh sợ bản thân mát mạng liền chạy nhanh ấn dừng nhạc đệm.
Tiếng hát của Lâm Quán Quán cũng dừng lại theo.
“Khụ, Quán Quán, có phải cô không quá quen thuộc với bài hát không, bằng không, tôi đổi bài khác nhé?”
“Okf”
Lâm Quán Quán sảng khoái đáp ứng.
Cơ Dã Hỏa nghĩ tới trình độ của cô, yên lặng đổi một bài đặc biệt đơn giản “Chỉ có mẹ là tốt nhất trên đời”.
Nhạc đệm vang lên.
Lâm Quán Quán hát tiếp.
“Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, có mẹ con cái như là bảo bối.”
Thanh âm mới ra, Cơ Dã Hỏa sợ tới mức run run, cuống quít tắt nhạc đệm.
Má ơi!
Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 825: Tiêu Lăng Dạ gọi điện cho trợ lý. “Tổng giám đốc?” “Đặt vé máy bay tối mai trở về Vân Thành!” Vân Thành. Đề Cung. Lâm Quán Quán bị bắt cầm mierophone đứng ở trước màn hình, cô cưỡi lên lưng cọp khó leo xuông, nuôt nước miếng: “Tôi thật sự không biết hát nha.” “Không có việc gì không có việc gì, cô cứ hát đại cũng được.” Lâm Quán Quán hung hăng trừng mắt nhìn Cơ Dã Hỏa một cái. Mẹ nó. Đều là này do người này xúi giục. Cơ Dã Hỏa chớp chớp mắt: “Quán Quán, cô muốn hát cái gì, để tôi chọn bài giúp cô này.” Muốn hát cái gì. Mẹ nó. Cô không có muốn hát. “Quán Quán?” Nhìn một vòng người phía dưới, Lâm Quán Quán hít sâu một hơi, cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống, cô căng da đầu nói: “Cho anh chọn đại đấy.” “Ách! Chọn đại? Quán Quán bài nào cô cũng hát được à?” Cơ Dã Hỏa trừng lớn mắt. .” Lâm Quán Quán nhếch miệng cười: “Lát nữa anh sẽ biết ngay.” Cuối cùng. Cơ Dã Hỏa chọn cho cô một bài rất nổi tiếng lúc trước, nhạc phim “Tiền Nhiệm 3” tên là “Thể Diện”, Lâm Quán Quán đã nghe qua bài hát này. Cô cầm microphone, chờ nhạc đệm qua. “Chia tay hẳn là thể diện, ai cũng đừng nói xin lỗi. Sao lại là thua thiệt, ta dám cho. liền dám tan nát cõi lòng.” Từ khi Lâm Quán Quán bắt đầu phát ra cái âm thứ nhắt, người trong phòng liền chắn kinh rồi. Ai có thể nghĩ đến thời điểm Lâm Quán Quán nói chuyện thanh âm thanh thúy uyễển chuyển nhưng lúc hát lại là như quỷ khóc sói gào! Đúng vậy! Dùng câu quỷ khóc sói gào này một chút cũng không khoa trương. Người ở dưới nghe thật muốn đâm đầu vào tường cho rồi. Cơ Dã Hỏa cũng là lần đầu nghe Lâm Quán Quán ca hát, nghe xong trong chốc lát anh sợ bản thân mát mạng liền chạy nhanh ấn dừng nhạc đệm. Tiếng hát của Lâm Quán Quán cũng dừng lại theo. “Khụ, Quán Quán, có phải cô không quá quen thuộc với bài hát không, bằng không, tôi đổi bài khác nhé?” “Okf” Lâm Quán Quán sảng khoái đáp ứng. Cơ Dã Hỏa nghĩ tới trình độ của cô, yên lặng đổi một bài đặc biệt đơn giản “Chỉ có mẹ là tốt nhất trên đời”. Nhạc đệm vang lên. Lâm Quán Quán hát tiếp. “Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, có mẹ con cái như là bảo bối.” Thanh âm mới ra, Cơ Dã Hỏa sợ tới mức run run, cuống quít tắt nhạc đệm. Má ơi!