Tác giả:

Mặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi…

Chương 826

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 826: Nếu mẹ Quán Quán nghe được cô hát bài hát này, chỉ sợ. sẽ từ phần mộ nhảy ra chạy mát. Phòng an tĩnh ba giây đồng hồ. “Khụ!” Đạo diễn Lí Mưu mở miệng, ông đẩy qua Cơ Dã Hỏa: “Dã Hỏa, hay là cậu lên hát đi.” “Ách được rồi!” Cơ Dã Hỏa đi lên sân khấu, anh nhìn Lâm Quán Quán mặt không đỏ khí không suyễn, khóe miệng vừa kéo, vỗ vỗ bả vai cô, an ủi nói,” Quán Quán, cô ngàn vạn lần đừng tự ti, có thể không có một tí kỹ năng hát nào cũng là một loại bản lĩnh.” Lỗ tai Lâm Quán Quán có chút phiếm hồng: “Còn muốn nghe tôi hát không?” Nếu cô tiếp tục hát, chỉ sợ người phía dưới đều phải chạy hết. Cơ Dã Hỏa toát mồ hôi. Trách không được vừa rồi cô nói chọn bài gì cũng được, thì ra không phải tự tin, mà là mặc kệ hát cái gì tới miệng cô đêu sẽ biên thành một điệu. Cơ Dã Hỏa nhanh chóng tiếp nhận microphone. Lâm Quán Quán bình tĩnh tự nhiên đi xuống. Cô một lần nữa ngồi lại trên sô pha. “Quán Quán.” “Hở?” Giản Ninh do dự một chút, nhỏ giọng mở miệng: “Mình cảm thấy cậu nói cậu ngũ âm không được đầy đủ thật sự là quá khiêm tốn khụ, nếu không chúng ta xin công ty tìm một người dạy hát cho cậu được không?” Lâm Quán Quán cười gượng: “Minh đi vệ sinh một lát nhe.” Nói xong, cô nhanh như chuồn ra khỏi phòng. Thấy thế, mọi người thực sự thở phào nhẹ nhõm. Má ơi! Người khác ca hát đòi tiền, Lâm Quán Quán ca hát là muốn mệnh nha. Từ phòng chuồn ra đi, Lâm Quán Quán liền nhịn không được. Cô che lại gương mặt đỏ bừng, nội tâm phát điên. AAAAAAI Sụp đổ! Hoàn toàn bị sụp đồ hết! Lâm Quán Quán chui vào toilet, đi toilet rửa mặt, cô nhìn chính mình trong gương, lúc này độ ấm trên mặt mới hạ xuống một ít. “Hôm nay quá mắt mặt rồi.” Lâm Quán Quán an ủi chính mình cũng không quá thảm như vậy. Ít nhất. Người trong đoàn phim về sau sẽ không mời cô ra ca hát nữa. Rửa mặt xong. Lâm Quán Quán lại sửa sang quần áo một chút. Nhiệt độ hội sở ổn định, vừa rồi nhiều người trong phòng nên có chủ nóng, Lâm Quán Quán cởi áo khoác, lúc này, cô mặc một cái váy dài màu đen ren. Váy này là Tiêu Lăng Dạ đưa cho cô. Tay dài, cổ áo cũng cao đến cổ, thực bảo thủ. Nhưng là… Làn váy cách đầu gối mười cm, lộ ra một đoạn đùi đẹp thon dài trắng nõn, phía trước có áo khoác còn không cảm thấy gì, giờ phút này từ trong gương nhìn lại, lại cảm thấy có chút hơi hở hang. Lâm Quán Quán giật nhẹ làn váy, lại sửa sang tóc, chờ: tâm tình khôi phục bình tĩnh, lúc này mới từ toilet đi ra ngoài. Chính là! Rất nhanh cô liền trợn tròn mắt!

Chương 826:

 

Nếu mẹ Quán Quán nghe được cô hát bài hát này, chỉ sợ.

 

sẽ từ phần mộ nhảy ra chạy mát.

 

Phòng an tĩnh ba giây đồng hồ.

 

“Khụ!” Đạo diễn Lí Mưu mở miệng, ông đẩy qua Cơ Dã Hỏa: “Dã Hỏa, hay là cậu lên hát đi.”

 

“Ách được rồi!”

 

Cơ Dã Hỏa đi lên sân khấu, anh nhìn Lâm Quán Quán mặt không đỏ khí không suyễn, khóe miệng vừa kéo, vỗ vỗ bả vai cô, an ủi nói,” Quán Quán, cô ngàn vạn lần đừng tự ti, có thể không có một tí kỹ năng hát nào cũng là một loại bản lĩnh.”

 

Lỗ tai Lâm Quán Quán có chút phiếm hồng: “Còn muốn nghe tôi hát không?”

 

Nếu cô tiếp tục hát, chỉ sợ người phía dưới đều phải chạy hết.

 

Cơ Dã Hỏa toát mồ hôi.

 

Trách không được vừa rồi cô nói chọn bài gì cũng được, thì ra không phải tự tin, mà là mặc kệ hát cái gì tới miệng cô đêu sẽ biên thành một điệu.

 

Cơ Dã Hỏa nhanh chóng tiếp nhận microphone.

 

Lâm Quán Quán bình tĩnh tự nhiên đi xuống.

 

Cô một lần nữa ngồi lại trên sô pha.

 

“Quán Quán.”

 

“Hở?”

 

Giản Ninh do dự một chút, nhỏ giọng mở miệng: “Mình cảm thấy cậu nói cậu ngũ âm không được đầy đủ thật sự là quá khiêm tốn khụ, nếu không chúng ta xin công ty tìm một người dạy hát cho cậu được không?”

 

Lâm Quán Quán cười gượng: “Minh đi vệ sinh một lát nhe.”

 

Nói xong, cô nhanh như chuồn ra khỏi phòng.

 

Thấy thế, mọi người thực sự thở phào nhẹ nhõm.

 

Má ơi!

 

Người khác ca hát đòi tiền, Lâm Quán Quán ca hát là muốn mệnh nha.

 

Từ phòng chuồn ra đi, Lâm Quán Quán liền nhịn không được.

 

Cô che lại gương mặt đỏ bừng, nội tâm phát điên.

 

AAAAAAI Sụp đổ!

 

Hoàn toàn bị sụp đồ hết!

 

Lâm Quán Quán chui vào toilet, đi toilet rửa mặt, cô nhìn chính mình trong gương, lúc này độ ấm trên mặt mới hạ xuống một ít.

 

“Hôm nay quá mắt mặt rồi.”

 

Lâm Quán Quán an ủi chính mình cũng không quá thảm như vậy.

 

Ít nhất.

 

Người trong đoàn phim về sau sẽ không mời cô ra ca hát nữa.

 

Rửa mặt xong.

 

Lâm Quán Quán lại sửa sang quần áo một chút.

 

Nhiệt độ hội sở ổn định, vừa rồi nhiều người trong phòng nên có chủ nóng, Lâm Quán Quán cởi áo khoác, lúc này, cô mặc một cái váy dài màu đen ren.

 

Váy này là Tiêu Lăng Dạ đưa cho cô.

 

Tay dài, cổ áo cũng cao đến cổ, thực bảo thủ.

 

Nhưng là…

 

Làn váy cách đầu gối mười cm, lộ ra một đoạn đùi đẹp thon dài trắng nõn, phía trước có áo khoác còn không cảm thấy gì, giờ phút này từ trong gương nhìn lại, lại cảm thấy có chút hơi hở hang.

 

Lâm Quán Quán giật nhẹ làn váy, lại sửa sang tóc, chờ: tâm tình khôi phục bình tĩnh, lúc này mới từ toilet đi ra ngoài.

 

Chính là!

 

Rất nhanh cô liền trợn tròn mắt!

Ông Xã Tổng Tài Hắc ÁmTác giả: Lâm QuánTruyện Ngôn TìnhMặt hứng trọn cú bạt tai trời giáng, đầu óc Lâm Quán Quán quay cuồng, gương mặt nóng bừng lên đau rát. Cô lảo đảo lùi về sau, theo bản năng lấy tay che đi chiếc bụng tròn căng, tay còn lại che bên má bị sưng đỏ. “Lâm Quán Quán, đồ lòng dạ ác độc, dám ra tay tàn nhẫn với Vi Vi như thế! Từ ngày tao mang theo Vi Vi bước vào cửa nhà này, việc gì mày cũng chống đối mẹ con tao, giờ còn dám ra tay cả với Vi Vi… Lâm Quán Quán, Vi Vi mà có mệnh hệ gì, tao nhất quyết không buông tha cho mày!” Giữa phòng khách. Bà mẹ kế Tôn Hà Anh buôn những lời cay độc rồi ôm chặt lấy Lâm Vi máu me be bét. “Không phải tôi! Thực sự không phải tôi!” Lâm Quán Quán túm lấy tay áo Tiêu Dục như thể níu kéo cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lắc đầu nguầy nguậy, “Dục, hãy tin em, không phải em làm đâu!” “Không phải cô?” Mắt Tiêu Dực đỏ lừ, đẩy Lâm Quán Quán ra, “Khi nãy chỉ có hai người ở đây, không phải cô, chẳng lẽ Vi Vi tự cầm dao gọt hoa quả tự đâm mình ư!” “Tự nó đâm mà, tự nó đâm nó thật mà!” “Con đàn bà khốn nạn! Đi… Chương 826: Nếu mẹ Quán Quán nghe được cô hát bài hát này, chỉ sợ. sẽ từ phần mộ nhảy ra chạy mát. Phòng an tĩnh ba giây đồng hồ. “Khụ!” Đạo diễn Lí Mưu mở miệng, ông đẩy qua Cơ Dã Hỏa: “Dã Hỏa, hay là cậu lên hát đi.” “Ách được rồi!” Cơ Dã Hỏa đi lên sân khấu, anh nhìn Lâm Quán Quán mặt không đỏ khí không suyễn, khóe miệng vừa kéo, vỗ vỗ bả vai cô, an ủi nói,” Quán Quán, cô ngàn vạn lần đừng tự ti, có thể không có một tí kỹ năng hát nào cũng là một loại bản lĩnh.” Lỗ tai Lâm Quán Quán có chút phiếm hồng: “Còn muốn nghe tôi hát không?” Nếu cô tiếp tục hát, chỉ sợ người phía dưới đều phải chạy hết. Cơ Dã Hỏa toát mồ hôi. Trách không được vừa rồi cô nói chọn bài gì cũng được, thì ra không phải tự tin, mà là mặc kệ hát cái gì tới miệng cô đêu sẽ biên thành một điệu. Cơ Dã Hỏa nhanh chóng tiếp nhận microphone. Lâm Quán Quán bình tĩnh tự nhiên đi xuống. Cô một lần nữa ngồi lại trên sô pha. “Quán Quán.” “Hở?” Giản Ninh do dự một chút, nhỏ giọng mở miệng: “Mình cảm thấy cậu nói cậu ngũ âm không được đầy đủ thật sự là quá khiêm tốn khụ, nếu không chúng ta xin công ty tìm một người dạy hát cho cậu được không?” Lâm Quán Quán cười gượng: “Minh đi vệ sinh một lát nhe.” Nói xong, cô nhanh như chuồn ra khỏi phòng. Thấy thế, mọi người thực sự thở phào nhẹ nhõm. Má ơi! Người khác ca hát đòi tiền, Lâm Quán Quán ca hát là muốn mệnh nha. Từ phòng chuồn ra đi, Lâm Quán Quán liền nhịn không được. Cô che lại gương mặt đỏ bừng, nội tâm phát điên. AAAAAAI Sụp đổ! Hoàn toàn bị sụp đồ hết! Lâm Quán Quán chui vào toilet, đi toilet rửa mặt, cô nhìn chính mình trong gương, lúc này độ ấm trên mặt mới hạ xuống một ít. “Hôm nay quá mắt mặt rồi.” Lâm Quán Quán an ủi chính mình cũng không quá thảm như vậy. Ít nhất. Người trong đoàn phim về sau sẽ không mời cô ra ca hát nữa. Rửa mặt xong. Lâm Quán Quán lại sửa sang quần áo một chút. Nhiệt độ hội sở ổn định, vừa rồi nhiều người trong phòng nên có chủ nóng, Lâm Quán Quán cởi áo khoác, lúc này, cô mặc một cái váy dài màu đen ren. Váy này là Tiêu Lăng Dạ đưa cho cô. Tay dài, cổ áo cũng cao đến cổ, thực bảo thủ. Nhưng là… Làn váy cách đầu gối mười cm, lộ ra một đoạn đùi đẹp thon dài trắng nõn, phía trước có áo khoác còn không cảm thấy gì, giờ phút này từ trong gương nhìn lại, lại cảm thấy có chút hơi hở hang. Lâm Quán Quán giật nhẹ làn váy, lại sửa sang tóc, chờ: tâm tình khôi phục bình tĩnh, lúc này mới từ toilet đi ra ngoài. Chính là! Rất nhanh cô liền trợn tròn mắt!

Chương 826