Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 280
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Ha ha ha, anh coi anh là viện trưởng à?” – Lưu Béo cười lớn.“Tôi không phải là viện trưởng bệnh viện, mà viện trưởng bệnh viện Tôn Phương là người học việc cho tôi.”Lưu Béo nghe anh nói thế thì càng cười lớn, viện trưởng Tôn Phương đã sắp 70 sao có thể là người học việc của một thanh niên chưa quá 30 như Diệp Huyền Tần.“Đúng là nói khùng nói điên mà.”Diệp Huyền Tần không còn cách nào khác đánh lấy điện thoại ra trực tiếp gọi cho Tôn Phương.“Anh Tần, tôi nghe.”“Ông đang ở đâu?”“Tôi đang ở bệnh viện, cậu có việc gì phân phó xin cứ nói.” – Tôn Phương vô cùng lễ phép.“Lưu Béo thầu nhà ăn ở bệnh viện chúng ta phải không?”“Phải, tên đầy đủ của anh ta là Lưu An Hiển.”“Anh ta lợi dụng chuyện này trục lợi riêng, dùng gian hàng trong nhà ăn để buôn bàn, còn không màng đến giấy phép an toàn thực phẩm. Tôi có thể sa thải anh ta không?”“Tất nhiên là được, bệnh viện là của anh, anh làm sao cũng được. Tôi lập tức gọi cho Lưu An Hiển.”Sau khi cúp điện thoại, Diệp Huyền Tần thấy mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt kỳ quái. Sau đó, một tràng cười nổ ra.“Cái gì mà toàn bộ bệnh viện này đều thuộc về anh ta? Ha ha ha… ”“Thanh niên bây giờ đúng là giỏi diễn xuất, xem ai cũng là đứa trẻ sao?”Lưu Béo cũng nhìn Diệp Huyền Tần không khỏi nở nụ cười:“Nếu thật sự là viện trưởng, hiện tại ông ấy phải gọi điện thoại thông báo cho tôi bị sa thải đúng không?”Diệp Huyền Tần nói: “Chờ hai phút.”“Không cần hai phút, cho anh nửa giờ cũng được. Viện trưởng không gọi, Hạ Mộng thuộc về tôi.“Được.”Năm phút trôi qua, không ai gọi cho Lưu Béo.Lý Hồng Anh trở nên có chút nóng nảy, nói:“Diệp Huyền Tần tôi khuyên anh nên rời đi càng sớm càng tốt, đừng làm nhục chính mình. Đừng đến gặp con gái tôi nữa.”Diệp Huyền Tần cau mày, tại sao Tôn Phương còn chưa gọi qua? Ngay lúc này Tôn Phương gọi lại cho Diệp Huyền Tần.“Anh Tần, thật xin lỗi, vì điện thoại của Lưu An Hiển nợ gói cước nên đã bị khóa tôi không gọi được.”“Hiểu rồi.”Diệp Huyền Tần quay lại nhìn Lưu Béo, cười nhạt:“Điện thoại của anh đang nợ cước phí.”“Làm gì có chuyện đó!”
“Ha ha ha, anh coi anh là viện trưởng à?” – Lưu Béo cười lớn.
“Tôi không phải là viện trưởng bệnh viện, mà viện trưởng bệnh viện Tôn Phương là người học việc cho tôi.”
Lưu Béo nghe anh nói thế thì càng cười lớn, viện trưởng Tôn Phương đã sắp 70 sao có thể là người học việc của một thanh niên chưa quá 30 như Diệp Huyền Tần.
“Đúng là nói khùng nói điên mà.”
Diệp Huyền Tần không còn cách nào khác đánh lấy điện thoại ra trực tiếp gọi cho Tôn Phương.
“Anh Tần, tôi nghe.”
“Ông đang ở đâu?”
“Tôi đang ở bệnh viện, cậu có việc gì phân phó xin cứ nói.” – Tôn Phương vô cùng lễ phép.
“Lưu Béo thầu nhà ăn ở bệnh viện chúng ta phải không?”
“Phải, tên đầy đủ của anh ta là Lưu An Hiển.”
“Anh ta lợi dụng chuyện này trục lợi riêng, dùng gian hàng trong nhà ăn để buôn bàn, còn không màng đến giấy phép an toàn thực phẩm. Tôi có thể sa thải anh ta không?”
“Tất nhiên là được, bệnh viện là của anh, anh làm sao cũng được. Tôi lập tức gọi cho Lưu An Hiển.”
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Huyền Tần thấy mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt kỳ quái. Sau đó, một tràng cười nổ ra.
“Cái gì mà toàn bộ bệnh viện này đều thuộc về anh ta? Ha ha ha… ”
“Thanh niên bây giờ đúng là giỏi diễn xuất, xem ai cũng là đứa trẻ sao?”
Lưu Béo cũng nhìn Diệp Huyền Tần không khỏi nở nụ cười:
“Nếu thật sự là viện trưởng, hiện tại ông ấy phải gọi điện thoại thông báo cho tôi bị sa thải đúng không?”
Diệp Huyền Tần nói: “Chờ hai phút.”
“Không cần hai phút, cho anh nửa giờ cũng được. Viện trưởng không gọi, Hạ Mộng thuộc về tôi.
“Được.”
Năm phút trôi qua, không ai gọi cho Lưu Béo.
Lý Hồng Anh trở nên có chút nóng nảy, nói:
“Diệp Huyền Tần tôi khuyên anh nên rời đi càng sớm càng tốt, đừng làm nhục chính mình. Đừng đến gặp con gái tôi nữa.”
Diệp Huyền Tần cau mày, tại sao Tôn Phương còn chưa gọi qua? Ngay lúc này Tôn Phương gọi lại cho Diệp Huyền Tần.
“Anh Tần, thật xin lỗi, vì điện thoại của Lưu An Hiển nợ gói cước nên đã bị khóa tôi không gọi được.”
“Hiểu rồi.”
Diệp Huyền Tần quay lại nhìn Lưu Béo, cười nhạt:
“Điện thoại của anh đang nợ cước phí.”
“Làm gì có chuyện đó!”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Ha ha ha, anh coi anh là viện trưởng à?” – Lưu Béo cười lớn.“Tôi không phải là viện trưởng bệnh viện, mà viện trưởng bệnh viện Tôn Phương là người học việc cho tôi.”Lưu Béo nghe anh nói thế thì càng cười lớn, viện trưởng Tôn Phương đã sắp 70 sao có thể là người học việc của một thanh niên chưa quá 30 như Diệp Huyền Tần.“Đúng là nói khùng nói điên mà.”Diệp Huyền Tần không còn cách nào khác đánh lấy điện thoại ra trực tiếp gọi cho Tôn Phương.“Anh Tần, tôi nghe.”“Ông đang ở đâu?”“Tôi đang ở bệnh viện, cậu có việc gì phân phó xin cứ nói.” – Tôn Phương vô cùng lễ phép.“Lưu Béo thầu nhà ăn ở bệnh viện chúng ta phải không?”“Phải, tên đầy đủ của anh ta là Lưu An Hiển.”“Anh ta lợi dụng chuyện này trục lợi riêng, dùng gian hàng trong nhà ăn để buôn bàn, còn không màng đến giấy phép an toàn thực phẩm. Tôi có thể sa thải anh ta không?”“Tất nhiên là được, bệnh viện là của anh, anh làm sao cũng được. Tôi lập tức gọi cho Lưu An Hiển.”Sau khi cúp điện thoại, Diệp Huyền Tần thấy mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt kỳ quái. Sau đó, một tràng cười nổ ra.“Cái gì mà toàn bộ bệnh viện này đều thuộc về anh ta? Ha ha ha… ”“Thanh niên bây giờ đúng là giỏi diễn xuất, xem ai cũng là đứa trẻ sao?”Lưu Béo cũng nhìn Diệp Huyền Tần không khỏi nở nụ cười:“Nếu thật sự là viện trưởng, hiện tại ông ấy phải gọi điện thoại thông báo cho tôi bị sa thải đúng không?”Diệp Huyền Tần nói: “Chờ hai phút.”“Không cần hai phút, cho anh nửa giờ cũng được. Viện trưởng không gọi, Hạ Mộng thuộc về tôi.“Được.”Năm phút trôi qua, không ai gọi cho Lưu Béo.Lý Hồng Anh trở nên có chút nóng nảy, nói:“Diệp Huyền Tần tôi khuyên anh nên rời đi càng sớm càng tốt, đừng làm nhục chính mình. Đừng đến gặp con gái tôi nữa.”Diệp Huyền Tần cau mày, tại sao Tôn Phương còn chưa gọi qua? Ngay lúc này Tôn Phương gọi lại cho Diệp Huyền Tần.“Anh Tần, thật xin lỗi, vì điện thoại của Lưu An Hiển nợ gói cước nên đã bị khóa tôi không gọi được.”“Hiểu rồi.”Diệp Huyền Tần quay lại nhìn Lưu Béo, cười nhạt:“Điện thoại của anh đang nợ cước phí.”“Làm gì có chuyện đó!”