Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 281

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Lưu Béo nhất quyết không thừa nhận, Diệp Huyền Tần cầm lên điện thoại của anh ta, bấm bấm mấy cái một giọng nói vang lên:“Quý khách vui lòng thanh toán cước phí đã nợ, tổng cộng là mười triệu một trăm mười chín nghìn….”Lưu Béo nghiến răng, Diệp Huyền Tần lại vô cùng thản nhiên chuyển qua cho anh ta đủ số tiền thanh toán:“Coi như tôi trả cho anh, nghe điện thoại đi.”10 triệu với Diệp Huyền Tần chỉ như một cái chớp mắt, mọi người đều hết hồn.Ngay khi tính tiền điện thoại, di động của Lưu Béo vang lên. Anh ta cầm điện thoại lên xem, sắc mặt bỗng tối sầm lại. Đó là cuộc gọi từ viện trưởng Tôn Phương.Người nói chuyện với Diệp Huyền Tần vừa rồi thật sự là Tôn Phương?Không thể, không thể, hẳn là trùng hợp.Anh hít sâu một hơi, trấn tĩnh tinh thần, trả lời điện thoại:“Tôi nghe đây viện trưởng.” “Này, lão khoa, anh đang tìm tôi.”“Lưu An Hiển, bệnh viện của tôi không còn hợp đồng với cậu nữa, cậu mau về thu dọn đồ đạc rồi cút đi. Ngoài ra, tôi sẽ điều tra từng người mà bạn đã tuyển dụng. Nếu tôi phát hiện ra rằng giấy chứng nhận sức khỏe hoặc vệ sinh an toàn thực phẩm của họ có vấn đề, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự cậu.”Đầu của Lưu Béo bùng nổ,Tôn Phương thực sự sa thải anh ta?Đây là bởi vì Diệp Huyền Tần?Trong lòng mang theo chút hy vọng cuối cùng, anh ta nhanh chóng hỏi:“Viện trưởng, ông không thể sa thải tôi vô cớ, ông phải cho tôi một lý do.”“Xúc phạm ông chủ lớn của bệnh viện, lý do này đủ chưa?”Nói xong Tôn Phương cúp điện thoại!Diệp Huyền Tần là ông chủ lớn bệnh viện? Tội phạm cải tạo lại là ông chủ lớn vô cùng có thể lực?Chuyện này tưởng là mơ nhưng lại là sự thật.Phản ứng lớn nhất tại hiện trường là Lý Hồng Anh.Làm sao một người không có tiền, không có lý lịch, thậm chí là một kẻ tội phạm lại có thể tích lũy tài sản như vậy chỉ trong vài năm?Lưu Béo không tin, nghiến răng nghiến lợi nói:“Anh là ông chủ bệnh viện thì sao? Đừng quên, tôi cũng sở hữu hai khu phố ẩm thực, đông và tây. Bác chỉ cần cô gả Hạ Mạnh cho tôi, tôi sẽ cho bác hai thứ này.”Lý Hồng Anh hưng phấn vô cùng, hai khu phố ẩm thực còn tốt hơn gian hàng trong bệnh viện.Diệp Huyền Tần lắc đầu cười quay sang nói với Hạ Mộng:“Chuyện này nãy giờ chưa kịp nói với cậu, đêm qua tôi được người ta cho chuỗi nhà hàng Tân Lệ, tôi không có thời gian quản lý, giao hết cho cậu. Tân Lệ và cả khách sạn Thủy Cung đều nhập vào tập đoàn.”“Về phần thù lao, cứ lấy 50% lợi nhuận.”

Lưu Béo nhất quyết không thừa nhận, Diệp Huyền Tần cầm lên điện thoại của anh ta, bấm bấm mấy cái một giọng nói vang lên:

“Quý khách vui lòng thanh toán cước phí đã nợ, tổng cộng là mười triệu một trăm mười chín nghìn….”

Lưu Béo nghiến răng, Diệp Huyền Tần lại vô cùng thản nhiên chuyển qua cho anh ta đủ số tiền thanh toán:

“Coi như tôi trả cho anh, nghe điện thoại đi.”

10 triệu với Diệp Huyền Tần chỉ như một cái chớp mắt, mọi người đều hết hồn.

Ngay khi tính tiền điện thoại, di động của Lưu Béo vang lên. Anh ta cầm điện thoại lên xem, sắc mặt bỗng tối sầm lại. Đó là cuộc gọi từ viện trưởng Tôn Phương.

Người nói chuyện với Diệp Huyền Tần vừa rồi thật sự là Tôn Phương?

Không thể, không thể, hẳn là trùng hợp.

Anh hít sâu một hơi, trấn tĩnh tinh thần, trả lời điện thoại:

“Tôi nghe đây viện trưởng.” “Này, lão khoa, anh đang tìm tôi.”

“Lưu An Hiển, bệnh viện của tôi không còn hợp đồng với cậu nữa, cậu mau về thu dọn đồ đạc rồi cút đi. Ngoài ra, tôi sẽ điều tra từng người mà bạn đã tuyển dụng. Nếu tôi phát hiện ra rằng giấy chứng nhận sức khỏe hoặc vệ sinh an toàn thực phẩm của họ có vấn đề, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự cậu.”

Đầu của Lưu Béo bùng nổ,

Tôn Phương thực sự sa thải anh ta?

Đây là bởi vì Diệp Huyền Tần?

Trong lòng mang theo chút hy vọng cuối cùng, anh ta nhanh chóng hỏi:

“Viện trưởng, ông không thể sa thải tôi vô cớ, ông phải cho tôi một lý do.”

“Xúc phạm ông chủ lớn của bệnh viện, lý do này đủ chưa?”

Nói xong Tôn Phương cúp điện thoại!

Diệp Huyền Tần là ông chủ lớn bệnh viện? Tội phạm cải tạo lại là ông chủ lớn vô cùng có thể lực?

Chuyện này tưởng là mơ nhưng lại là sự thật.

Phản ứng lớn nhất tại hiện trường là Lý Hồng Anh.

Làm sao một người không có tiền, không có lý lịch, thậm chí là một kẻ tội phạm lại có thể tích lũy tài sản như vậy chỉ trong vài năm?

Lưu Béo không tin, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Anh là ông chủ bệnh viện thì sao? Đừng quên, tôi cũng sở hữu hai khu phố ẩm thực, đông và tây. Bác chỉ cần cô gả Hạ Mạnh cho tôi, tôi sẽ cho bác hai thứ này.”

Lý Hồng Anh hưng phấn vô cùng, hai khu phố ẩm thực còn tốt hơn gian hàng trong bệnh viện.

Diệp Huyền Tần lắc đầu cười quay sang nói với Hạ Mộng:

“Chuyện này nãy giờ chưa kịp nói với cậu, đêm qua tôi được người ta cho chuỗi nhà hàng Tân Lệ, tôi không có thời gian quản lý, giao hết cho cậu. Tân Lệ và cả khách sạn Thủy Cung đều nhập vào tập đoàn.”

“Về phần thù lao, cứ lấy 50% lợi nhuận.”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Lưu Béo nhất quyết không thừa nhận, Diệp Huyền Tần cầm lên điện thoại của anh ta, bấm bấm mấy cái một giọng nói vang lên:“Quý khách vui lòng thanh toán cước phí đã nợ, tổng cộng là mười triệu một trăm mười chín nghìn….”Lưu Béo nghiến răng, Diệp Huyền Tần lại vô cùng thản nhiên chuyển qua cho anh ta đủ số tiền thanh toán:“Coi như tôi trả cho anh, nghe điện thoại đi.”10 triệu với Diệp Huyền Tần chỉ như một cái chớp mắt, mọi người đều hết hồn.Ngay khi tính tiền điện thoại, di động của Lưu Béo vang lên. Anh ta cầm điện thoại lên xem, sắc mặt bỗng tối sầm lại. Đó là cuộc gọi từ viện trưởng Tôn Phương.Người nói chuyện với Diệp Huyền Tần vừa rồi thật sự là Tôn Phương?Không thể, không thể, hẳn là trùng hợp.Anh hít sâu một hơi, trấn tĩnh tinh thần, trả lời điện thoại:“Tôi nghe đây viện trưởng.” “Này, lão khoa, anh đang tìm tôi.”“Lưu An Hiển, bệnh viện của tôi không còn hợp đồng với cậu nữa, cậu mau về thu dọn đồ đạc rồi cút đi. Ngoài ra, tôi sẽ điều tra từng người mà bạn đã tuyển dụng. Nếu tôi phát hiện ra rằng giấy chứng nhận sức khỏe hoặc vệ sinh an toàn thực phẩm của họ có vấn đề, tôi sẽ truy cứu trách nhiệm hình sự cậu.”Đầu của Lưu Béo bùng nổ,Tôn Phương thực sự sa thải anh ta?Đây là bởi vì Diệp Huyền Tần?Trong lòng mang theo chút hy vọng cuối cùng, anh ta nhanh chóng hỏi:“Viện trưởng, ông không thể sa thải tôi vô cớ, ông phải cho tôi một lý do.”“Xúc phạm ông chủ lớn của bệnh viện, lý do này đủ chưa?”Nói xong Tôn Phương cúp điện thoại!Diệp Huyền Tần là ông chủ lớn bệnh viện? Tội phạm cải tạo lại là ông chủ lớn vô cùng có thể lực?Chuyện này tưởng là mơ nhưng lại là sự thật.Phản ứng lớn nhất tại hiện trường là Lý Hồng Anh.Làm sao một người không có tiền, không có lý lịch, thậm chí là một kẻ tội phạm lại có thể tích lũy tài sản như vậy chỉ trong vài năm?Lưu Béo không tin, nghiến răng nghiến lợi nói:“Anh là ông chủ bệnh viện thì sao? Đừng quên, tôi cũng sở hữu hai khu phố ẩm thực, đông và tây. Bác chỉ cần cô gả Hạ Mạnh cho tôi, tôi sẽ cho bác hai thứ này.”Lý Hồng Anh hưng phấn vô cùng, hai khu phố ẩm thực còn tốt hơn gian hàng trong bệnh viện.Diệp Huyền Tần lắc đầu cười quay sang nói với Hạ Mộng:“Chuyện này nãy giờ chưa kịp nói với cậu, đêm qua tôi được người ta cho chuỗi nhà hàng Tân Lệ, tôi không có thời gian quản lý, giao hết cho cậu. Tân Lệ và cả khách sạn Thủy Cung đều nhập vào tập đoàn.”“Về phần thù lao, cứ lấy 50% lợi nhuận.”

Chương 281