Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 296
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Ông Triệu thấy con gái bằng lòng gả đi nước mắt lưng tròng quỳ xuống gào lên:“Bố xin lỗi con, là bố không tốt.”“Bố… đừng mà, con không sao.” – Nhã Mẫn vội quỳ xuống đỡ ông dậy.Bà Triệu đứng một bên lau nước mắt, tại sao gia đình của bà lại rơi vào cảnh này cơ chứ?Diệp Huyền Tần nghe thấy tiếng động cũng bước ra, bà Triệu nhìn thấy tấm hình ở trên tay anh nước mắt lại tuôn ra.“Năm ngoái nhà chúng ta bị cháy, bố của con không cần cái gì chỉ cần đúng tấm hình này lao vào trong đó mang ra, khiến cho chân bị bỏng nặng. Lúc đó lại không có tiền chữa trị đàng hoàng nên giờ chân của bố tụi con cũng không khỏe.”Diệp Huyền Tần nghe xong thì vội đi đến kéo ống quần của ông lên xem, nguyên bắp chân có một vết sẹo cực kỳ lớn do bỏng.“Nhà chúng ta khó khăn lắm mới đoàn tụ, Huyền Tần cũng vừa mới về, Nhã Mẫn đã phải gả đi rồi.” – Ông Triệu chua xót nói.Diệp Huyền Tần tạm gác lại chuyện của Nhã Mẫn, nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho chú Diệp:“Mau cử những bác sĩ giỏi nhất của thành phố đến xem cho bố nuôi của tôi.”“Được, tôi làm ngay.”Mọi người nghe anh nói xong thì ngẩn người không tin vào lỗ tai mình.“Chị Nhã Mẫn, đây chính là phần quà đầu tiên mà em mang về cho mọi người.”Ông bà Triệu nhìn nhau hoang mang, Nhã Mẫn cũng chỉ cười trừ tỏ ý không tin.Triệu Long ở một bên cười lớn:“Bác sĩ hàng đầu của thành phố đều phải hẹn trước cả tháng, làm gì nói đến cái thôn nhỏ này là đến. Diệp Huyền Tần, có bệnh thì phải trị chứ đừng nói lung tung.”Ở bên ngoài xe mang sính lễ của Triệu Long cũng đã đến, trên xe chất đầy rượu bánh các thứ, mọi người không khỏi trầm trồ.“Ngoài mấy cái này, tiền sính lễ thêm 500 triệu, các người gả con gái được chưa?”500 triệu? Hàng xóm vây xem đều thốt lên kinh ngạc.“Biết trước Triệu Long đó có tiền như vậy tôi cũng gả con gái cho.”“Nhã Mẫn đó coi vậy mà sướng rồi, chồng xấu một chút thì có sao, có tiền là được.”Ông bà Triệu và Nhã Mẫn ngược lại không có lấy gì làm vui mừng.”
Ông Triệu thấy con gái bằng lòng gả đi nước mắt lưng tròng quỳ xuống gào lên:
“Bố xin lỗi con, là bố không tốt.”
“Bố… đừng mà, con không sao.” – Nhã Mẫn vội quỳ xuống đỡ ông dậy.
Bà Triệu đứng một bên lau nước mắt, tại sao gia đình của bà lại rơi vào cảnh này cơ chứ?
Diệp Huyền Tần nghe thấy tiếng động cũng bước ra, bà Triệu nhìn thấy tấm hình ở trên tay anh nước mắt lại tuôn ra.
“Năm ngoái nhà chúng ta bị cháy, bố của con không cần cái gì chỉ cần đúng tấm hình này lao vào trong đó mang ra, khiến cho chân bị bỏng nặng. Lúc đó lại không có tiền chữa trị đàng hoàng nên giờ chân của bố tụi con cũng không khỏe.”
Diệp Huyền Tần nghe xong thì vội đi đến kéo ống quần của ông lên xem, nguyên bắp chân có một vết sẹo cực kỳ lớn do bỏng.
“Nhà chúng ta khó khăn lắm mới đoàn tụ, Huyền Tần cũng vừa mới về, Nhã Mẫn đã phải gả đi rồi.” – Ông Triệu chua xót nói.
Diệp Huyền Tần tạm gác lại chuyện của Nhã Mẫn, nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho chú Diệp:
“Mau cử những bác sĩ giỏi nhất của thành phố đến xem cho bố nuôi của tôi.”
“Được, tôi làm ngay.”
Mọi người nghe anh nói xong thì ngẩn người không tin vào lỗ tai mình.
“Chị Nhã Mẫn, đây chính là phần quà đầu tiên mà em mang về cho mọi người.”
Ông bà Triệu nhìn nhau hoang mang, Nhã Mẫn cũng chỉ cười trừ tỏ ý không tin.
Triệu Long ở một bên cười lớn:
“Bác sĩ hàng đầu của thành phố đều phải hẹn trước cả tháng, làm gì nói đến cái thôn nhỏ này là đến. Diệp Huyền Tần, có bệnh thì phải trị chứ đừng nói lung tung.”
Ở bên ngoài xe mang sính lễ của Triệu Long cũng đã đến, trên xe chất đầy rượu bánh các thứ, mọi người không khỏi trầm trồ.
“Ngoài mấy cái này, tiền sính lễ thêm 500 triệu, các người gả con gái được chưa?”
500 triệu? Hàng xóm vây xem đều thốt lên kinh ngạc.
“Biết trước Triệu Long đó có tiền như vậy tôi cũng gả con gái cho.”
“Nhã Mẫn đó coi vậy mà sướng rồi, chồng xấu một chút thì có sao, có tiền là được.”
Ông bà Triệu và Nhã Mẫn ngược lại không có lấy gì làm vui mừng.”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Ông Triệu thấy con gái bằng lòng gả đi nước mắt lưng tròng quỳ xuống gào lên:“Bố xin lỗi con, là bố không tốt.”“Bố… đừng mà, con không sao.” – Nhã Mẫn vội quỳ xuống đỡ ông dậy.Bà Triệu đứng một bên lau nước mắt, tại sao gia đình của bà lại rơi vào cảnh này cơ chứ?Diệp Huyền Tần nghe thấy tiếng động cũng bước ra, bà Triệu nhìn thấy tấm hình ở trên tay anh nước mắt lại tuôn ra.“Năm ngoái nhà chúng ta bị cháy, bố của con không cần cái gì chỉ cần đúng tấm hình này lao vào trong đó mang ra, khiến cho chân bị bỏng nặng. Lúc đó lại không có tiền chữa trị đàng hoàng nên giờ chân của bố tụi con cũng không khỏe.”Diệp Huyền Tần nghe xong thì vội đi đến kéo ống quần của ông lên xem, nguyên bắp chân có một vết sẹo cực kỳ lớn do bỏng.“Nhà chúng ta khó khăn lắm mới đoàn tụ, Huyền Tần cũng vừa mới về, Nhã Mẫn đã phải gả đi rồi.” – Ông Triệu chua xót nói.Diệp Huyền Tần tạm gác lại chuyện của Nhã Mẫn, nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho chú Diệp:“Mau cử những bác sĩ giỏi nhất của thành phố đến xem cho bố nuôi của tôi.”“Được, tôi làm ngay.”Mọi người nghe anh nói xong thì ngẩn người không tin vào lỗ tai mình.“Chị Nhã Mẫn, đây chính là phần quà đầu tiên mà em mang về cho mọi người.”Ông bà Triệu nhìn nhau hoang mang, Nhã Mẫn cũng chỉ cười trừ tỏ ý không tin.Triệu Long ở một bên cười lớn:“Bác sĩ hàng đầu của thành phố đều phải hẹn trước cả tháng, làm gì nói đến cái thôn nhỏ này là đến. Diệp Huyền Tần, có bệnh thì phải trị chứ đừng nói lung tung.”Ở bên ngoài xe mang sính lễ của Triệu Long cũng đã đến, trên xe chất đầy rượu bánh các thứ, mọi người không khỏi trầm trồ.“Ngoài mấy cái này, tiền sính lễ thêm 500 triệu, các người gả con gái được chưa?”500 triệu? Hàng xóm vây xem đều thốt lên kinh ngạc.“Biết trước Triệu Long đó có tiền như vậy tôi cũng gả con gái cho.”“Nhã Mẫn đó coi vậy mà sướng rồi, chồng xấu một chút thì có sao, có tiền là được.”Ông bà Triệu và Nhã Mẫn ngược lại không có lấy gì làm vui mừng.”