Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 297

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Mọi người đột nhiên nghe tiếng xe ô tô ồn ào bên ngoài, là xe chuyên dụng của bệnh viện, ai cũng tò mò vây xem.“Huyền Tần, chuyện gì vậy?”“Chị cứ đi ra ngoài xem đi.” – Diệp Huyền Tần thầm khen chú Diệp quả là làm việc vô cùng nhanh chóng.Các bác sĩ lần lượt bước xuống, đều mặc trang phục đặc trưng mang theo thiết bị hiện đại. Triệu Long nhận ra đây chính là trưởng các khoa còn có cả viện trưởng, đều là những bác sĩ tốt nhất, tất cả tập hợp lại đây. Thân phận đúng là không hề tầm thường.Vị viện trưởng già hỏi:“Ông Triệu đang ở đâu?”“Ở đây, các bác sĩ, bố tôi ở bên này.” – Nhã Mẫn còn chưa dám tin mọi chuyện là thật.Một đoàn những bác sĩ tốt nhất đang bước vào xem xét bệnh tình cho cha của cô.“Diệp Huyền Tần, đây là chuyện gì, là em làm thật sao?”Mọi người vây xem cũng kinh ngạc không thôi, những bác sĩ này có khi cả đời họ cũng không được khám qua chứ nói gì một lần được cả đoàn người chăm sóc tận tình.“Nhã Mẫn, tất cả chỉ là mới bắt đầu, chuyện tốt còn ở phía sau.” – Diệp Huyền Tần chậm rãi nói.“Diệp Huyền Tần bị điên em cũng muốn điên như anh ta à, anh ta là một tên công nhân xếp gạch, có thể mời được những bác sĩ đó sao?” – Triệu Long chế giễu.”

Mọi người đột nhiên nghe tiếng xe ô tô ồn ào bên ngoài, là xe chuyên dụng của bệnh viện, ai cũng tò mò vây xem.

“Huyền Tần, chuyện gì vậy?”

“Chị cứ đi ra ngoài xem đi.” – Diệp Huyền Tần thầm khen chú Diệp quả là làm việc vô cùng nhanh chóng.

Các bác sĩ lần lượt bước xuống, đều mặc trang phục đặc trưng mang theo thiết bị hiện đại. Triệu Long nhận ra đây chính là trưởng các khoa còn có cả viện trưởng, đều là những bác sĩ tốt nhất, tất cả tập hợp lại đây. Thân phận đúng là không hề tầm thường.

Vị viện trưởng già hỏi:

“Ông Triệu đang ở đâu?”

“Ở đây, các bác sĩ, bố tôi ở bên này.” – Nhã Mẫn còn chưa dám tin mọi chuyện là thật.

Một đoàn những bác sĩ tốt nhất đang bước vào xem xét bệnh tình cho cha của cô.

“Diệp Huyền Tần, đây là chuyện gì, là em làm thật sao?”

Mọi người vây xem cũng kinh ngạc không thôi, những bác sĩ này có khi cả đời họ cũng không được khám qua chứ nói gì một lần được cả đoàn người chăm sóc tận tình.

“Nhã Mẫn, tất cả chỉ là mới bắt đầu, chuyện tốt còn ở phía sau.” – Diệp Huyền Tần chậm rãi nói.

“Diệp Huyền Tần bị điên em cũng muốn điên như anh ta à, anh ta là một tên công nhân xếp gạch, có thể mời được những bác sĩ đó sao?” – Triệu Long chế giễu.”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Mọi người đột nhiên nghe tiếng xe ô tô ồn ào bên ngoài, là xe chuyên dụng của bệnh viện, ai cũng tò mò vây xem.“Huyền Tần, chuyện gì vậy?”“Chị cứ đi ra ngoài xem đi.” – Diệp Huyền Tần thầm khen chú Diệp quả là làm việc vô cùng nhanh chóng.Các bác sĩ lần lượt bước xuống, đều mặc trang phục đặc trưng mang theo thiết bị hiện đại. Triệu Long nhận ra đây chính là trưởng các khoa còn có cả viện trưởng, đều là những bác sĩ tốt nhất, tất cả tập hợp lại đây. Thân phận đúng là không hề tầm thường.Vị viện trưởng già hỏi:“Ông Triệu đang ở đâu?”“Ở đây, các bác sĩ, bố tôi ở bên này.” – Nhã Mẫn còn chưa dám tin mọi chuyện là thật.Một đoàn những bác sĩ tốt nhất đang bước vào xem xét bệnh tình cho cha của cô.“Diệp Huyền Tần, đây là chuyện gì, là em làm thật sao?”Mọi người vây xem cũng kinh ngạc không thôi, những bác sĩ này có khi cả đời họ cũng không được khám qua chứ nói gì một lần được cả đoàn người chăm sóc tận tình.“Nhã Mẫn, tất cả chỉ là mới bắt đầu, chuyện tốt còn ở phía sau.” – Diệp Huyền Tần chậm rãi nói.“Diệp Huyền Tần bị điên em cũng muốn điên như anh ta à, anh ta là một tên công nhân xếp gạch, có thể mời được những bác sĩ đó sao?” – Triệu Long chế giễu.”

Chương 297