Tác giả:

Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…

Chương 298

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Thật ra, đây là một trong những món quà sinh lễ mà anh tặng cho em Ông Triệu… chú Triệu bị bệnh tật hành hạ. Anh nhìn thấy đau lòng, anh có người họ hàng làm lãnh đạo trong bệnh viện thành phố. Sáng nay anh đã nhắc qua bệnh tình của chú Triệu, không ngờ hiện tại đã cử bác sĩ qua.” – Triệu Long một mình nhận hết công lao.Nhã Mẫn trầm ngâm suy nghĩ, chuyện Triệu Long quen biết người trong bệnh viên cô cũng hiểu rõ.“Vậy ông có thể nói bọn họ xem bệnh cho cha tôi không?”“Tất nhiên đang xem bệnh đó thôi, chuyện hôn sự thì sao?”“Tôi đồng ý.” – Nhã Mẫn nghiến răng, cô không thể từ chối Triệu Long, anh ta có thể cứu bố cô, cứu em trai cô, còn giúp đỡ được Diệp Huyền Tần.Diệp Huyền Tần đứng một bên tức đến nổi gân trán, không ngờ cái tên này còn mặt dày đến mức giành hết công lao.“Chị, không được đồng ý với anh ta, anh ta không xứng.”“Huyền Tần, mặc kệ những cái khác đi, riêng chuyện tìm bác sĩ là quá đủ rồi. Mấy hôm trước chị đi bệnh viện, hẹn mãi vẫn không thể gặp được trưởng khoa.”Diệp Huyền Tần không ngờ chỉ với một chút này đã có thể khiến Nhã Mẫn cảm động.“Triệu Long, anh còn thứ gì chuẩn cho chị tôi không?”“Không.”“Nhưng tôi thì còn đó.”Anh đưa tay chỉ về những ngọn núi trập trùng quanh làng, nói:“Chị Nhã Mẫn, nhìn này.”Nhã Mẫn nhìn xung quanh một cách khó hiểu. Dân làng cũng theo dõi và quan sát xung quanh.Bùm!Bang bang bang!Một tiếng động lớn liên tục phát ra từ các đỉnh đồi xung quanh. Sau đó, những chùm pháo hoa bay lên bầu trời.Những làn khói màu có bảy màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm và tím.Nó giống như một hàng rào màu bao phủ ngôi làng nhỏ miền núi này.Màu sắc sặc sỡ làm cho ngôi làng miền núi nhỏ này trở nên tuyệt đẹp,Ngôi làng nhỏ đổ nát lập tức biến thành chốn thần tiên. Khung cảnh thật tráng lệ, tất cả mọi người không thể không cảm thán.“Thật ngoạn mục, thật ngoạn mục.”“Những quả pháo hoa này phải tốn rất nhiều tiền, ít nhất 100 triệu.”“100 triệu bắn pháo hoa, ai có thể giàu vậy chứ?”‘Những quả pháo hoa này chẳng là gì cả. Trọng tâm là nhân lực. Phải bố trí bao nhiêu người trên ngọn núi này để cùng lúc đốt những quả pháo hoa này.”Nhã Mẫn đang điếng người, cô cảm động đến mức suýt khóc.”

“Thật ra, đây là một trong những món quà sinh lễ mà anh tặng cho em Ông Triệu… chú Triệu bị bệnh tật hành hạ. Anh nhìn thấy đau lòng, anh có người họ hàng làm lãnh đạo trong bệnh viện thành phố. Sáng nay anh đã nhắc qua bệnh tình của chú Triệu, không ngờ hiện tại đã cử bác sĩ qua.” – Triệu Long một mình nhận hết công lao.

Nhã Mẫn trầm ngâm suy nghĩ, chuyện Triệu Long quen biết người trong bệnh viên cô cũng hiểu rõ.

“Vậy ông có thể nói bọn họ xem bệnh cho cha tôi không?”

“Tất nhiên đang xem bệnh đó thôi, chuyện hôn sự thì sao?”

“Tôi đồng ý.” – Nhã Mẫn nghiến răng, cô không thể từ chối Triệu Long, anh ta có thể cứu bố cô, cứu em trai cô, còn giúp đỡ được Diệp Huyền Tần.

Diệp Huyền Tần đứng một bên tức đến nổi gân trán, không ngờ cái tên này còn mặt dày đến mức giành hết công lao.

“Chị, không được đồng ý với anh ta, anh ta không xứng.”

“Huyền Tần, mặc kệ những cái khác đi, riêng chuyện tìm bác sĩ là quá đủ rồi. Mấy hôm trước chị đi bệnh viện, hẹn mãi vẫn không thể gặp được trưởng khoa.”

Diệp Huyền Tần không ngờ chỉ với một chút này đã có thể khiến Nhã Mẫn cảm động.

“Triệu Long, anh còn thứ gì chuẩn cho chị tôi không?”

“Không.”

“Nhưng tôi thì còn đó.”

Anh đưa tay chỉ về những ngọn núi trập trùng quanh làng, nói:

“Chị Nhã Mẫn, nhìn này.”

Nhã Mẫn nhìn xung quanh một cách khó hiểu. Dân làng cũng theo dõi và quan sát xung quanh.

Bùm!

Bang bang bang!

Một tiếng động lớn liên tục phát ra từ các đỉnh đồi xung quanh. Sau đó, những chùm pháo hoa bay lên bầu trời.

Những làn khói màu có bảy màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm và tím.

Nó giống như một hàng rào màu bao phủ ngôi làng nhỏ miền núi này.

Màu sắc sặc sỡ làm cho ngôi làng miền núi nhỏ này trở nên tuyệt đẹp,

Ngôi làng nhỏ đổ nát lập tức biến thành chốn thần tiên. Khung cảnh thật tráng lệ, tất cả mọi người không thể không cảm thán.

“Thật ngoạn mục, thật ngoạn mục.”

“Những quả pháo hoa này phải tốn rất nhiều tiền, ít nhất 100 triệu.”

“100 triệu bắn pháo hoa, ai có thể giàu vậy chứ?”

‘Những quả pháo hoa này chẳng là gì cả. Trọng tâm là nhân lực. Phải bố trí bao nhiêu người trên ngọn núi này để cùng lúc đốt những quả pháo hoa này.”

Nhã Mẫn đang điếng người, cô cảm động đến mức suýt khóc.”

Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Thật ra, đây là một trong những món quà sinh lễ mà anh tặng cho em Ông Triệu… chú Triệu bị bệnh tật hành hạ. Anh nhìn thấy đau lòng, anh có người họ hàng làm lãnh đạo trong bệnh viện thành phố. Sáng nay anh đã nhắc qua bệnh tình của chú Triệu, không ngờ hiện tại đã cử bác sĩ qua.” – Triệu Long một mình nhận hết công lao.Nhã Mẫn trầm ngâm suy nghĩ, chuyện Triệu Long quen biết người trong bệnh viên cô cũng hiểu rõ.“Vậy ông có thể nói bọn họ xem bệnh cho cha tôi không?”“Tất nhiên đang xem bệnh đó thôi, chuyện hôn sự thì sao?”“Tôi đồng ý.” – Nhã Mẫn nghiến răng, cô không thể từ chối Triệu Long, anh ta có thể cứu bố cô, cứu em trai cô, còn giúp đỡ được Diệp Huyền Tần.Diệp Huyền Tần đứng một bên tức đến nổi gân trán, không ngờ cái tên này còn mặt dày đến mức giành hết công lao.“Chị, không được đồng ý với anh ta, anh ta không xứng.”“Huyền Tần, mặc kệ những cái khác đi, riêng chuyện tìm bác sĩ là quá đủ rồi. Mấy hôm trước chị đi bệnh viện, hẹn mãi vẫn không thể gặp được trưởng khoa.”Diệp Huyền Tần không ngờ chỉ với một chút này đã có thể khiến Nhã Mẫn cảm động.“Triệu Long, anh còn thứ gì chuẩn cho chị tôi không?”“Không.”“Nhưng tôi thì còn đó.”Anh đưa tay chỉ về những ngọn núi trập trùng quanh làng, nói:“Chị Nhã Mẫn, nhìn này.”Nhã Mẫn nhìn xung quanh một cách khó hiểu. Dân làng cũng theo dõi và quan sát xung quanh.Bùm!Bang bang bang!Một tiếng động lớn liên tục phát ra từ các đỉnh đồi xung quanh. Sau đó, những chùm pháo hoa bay lên bầu trời.Những làn khói màu có bảy màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm và tím.Nó giống như một hàng rào màu bao phủ ngôi làng nhỏ miền núi này.Màu sắc sặc sỡ làm cho ngôi làng miền núi nhỏ này trở nên tuyệt đẹp,Ngôi làng nhỏ đổ nát lập tức biến thành chốn thần tiên. Khung cảnh thật tráng lệ, tất cả mọi người không thể không cảm thán.“Thật ngoạn mục, thật ngoạn mục.”“Những quả pháo hoa này phải tốn rất nhiều tiền, ít nhất 100 triệu.”“100 triệu bắn pháo hoa, ai có thể giàu vậy chứ?”‘Những quả pháo hoa này chẳng là gì cả. Trọng tâm là nhân lực. Phải bố trí bao nhiêu người trên ngọn núi này để cùng lúc đốt những quả pháo hoa này.”Nhã Mẫn đang điếng người, cô cảm động đến mức suýt khóc.”

Chương 298