Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 569
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Mẹ nó, tôi biết không thể lừa gạt anh. Tuy nhiên, bây giờ anh đã bị chúng tôi khóa chặt, không có cách nào ngoài chuyển nhượng cổ phần. Tập đoàn Diệp Linh của anh trị giá 105 tỷ, trừ khi anh thế chấp toàn bộ tập đoàn cho anh họ của tôi.”“Một nửa cổ phần của Lỗ Khang quan trọng hay tập đoàn Diệp Linh quan trọng anh tự mình suy nghĩ.”Diệp Huyền Tần hít sâu một hơi: “Hồ Nghiễm Thắng, vì để đối phó tôi anh đúng là nhọc lòng. Thật ra anh đã chọc giận tôi rồi, tôi cho anh một cơ hội cuối, tự mình đứng ra gánh 85 tỷ này.”“Anh đến chết còn mạnh miệng.” – Hồ Nghiễm Thắng khinh thường Diệp Huyền Tần.Diệp Huyền Tần: “Không trân trọng cơ hội này thì được thôi.”Anh cúp máy.Trữ Tài Thần nhìn Diệp Huyền Tần cười lạnh: “Anh muốn lấy cái gì trả nợ.”Diệp Huyền Tần: “Đến chỗ Hồ Nghiễm Thắng đòi tiền.”Trữ Tài Thần tỏ vẻ không vui:“Anh đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi hay sao? Tôi biết anh ở thành phố Tân Hải có chút năng lực nhưng so với ngân hàng Đại Thông thì không là gì.”“Ngay cả Vương Minh còn phải nể mặt ngân hàng Đại Thông mấy phần, anh là cái gì chứ?”Sắc mặt Nhậm Tiền tái nhợt. Bây giờ mọi thứ đã đi vào bế tắc, cho dù Diệp Huyền Tần có trả lại khoản vay, anh cũng đã làm phật lòng ngân hàng Đại Thông.Sức mạnh của Ngân hàng Đại Thông được xếp vào hàng đầu toàn miền bắc, bọn họ thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người ta.Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ.Diệp Huyền Tần khẽ cười nhìn Nhậm Tiền: “Đi mở cửa.”Nhậm Tiền có chút rầu rỉ, giờ này anh còn cười đượcNgoài cửa, có hai người đàn ông lớn tuổi, khí chất bất phàm.Đáng ngạc nhiên, họ chính là ông vua thế giới ngầm của tỉnh Hàn Sơn, Minh Vương và Tử Hàm.Vương Minh bước vào cười với Diệp Huyền Tần:“Xin lỗi, có chút tắc đường nên đến muộn.”Diệp Huyền Tần cười cười: “Không sao tôi có chuẩn bị cho hai người một màn kịch hay, mời hai người ngồi.”Trữ Tài Thần nhìn thấy sự xuất hiện của Vương Minh và Tử Hàm, vẻ mặt của anh ta không ổn lắm.Diệp Huyền Tần mời hai người này làm gì? Mang họ đến gây áp lực cho anh ta?”
“Mẹ nó, tôi biết không thể lừa gạt anh. Tuy nhiên, bây giờ anh đã bị chúng tôi khóa chặt, không có cách nào ngoài chuyển nhượng cổ phần. Tập đoàn Diệp Linh của anh trị giá 105 tỷ, trừ khi anh thế chấp toàn bộ tập đoàn cho anh họ của tôi.”
“Một nửa cổ phần của Lỗ Khang quan trọng hay tập đoàn Diệp Linh quan trọng anh tự mình suy nghĩ.”
Diệp Huyền Tần hít sâu một hơi: “Hồ Nghiễm Thắng, vì để đối phó tôi anh đúng là nhọc lòng. Thật ra anh đã chọc giận tôi rồi, tôi cho anh một cơ hội cuối, tự mình đứng ra gánh 85 tỷ này.”
“Anh đến chết còn mạnh miệng.” – Hồ Nghiễm Thắng khinh thường Diệp Huyền Tần.
Diệp Huyền Tần: “Không trân trọng cơ hội này thì được thôi.”
Anh cúp máy.
Trữ Tài Thần nhìn Diệp Huyền Tần cười lạnh: “Anh muốn lấy cái gì trả nợ.”
Diệp Huyền Tần: “Đến chỗ Hồ Nghiễm Thắng đòi tiền.”
Trữ Tài Thần tỏ vẻ không vui:
“Anh đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi hay sao? Tôi biết anh ở thành phố Tân Hải có chút năng lực nhưng so với ngân hàng Đại Thông thì không là gì.”
“Ngay cả Vương Minh còn phải nể mặt ngân hàng Đại Thông mấy phần, anh là cái gì chứ?”
Sắc mặt Nhậm Tiền tái nhợt. Bây giờ mọi thứ đã đi vào bế tắc, cho dù Diệp Huyền Tần có trả lại khoản vay, anh cũng đã làm phật lòng ngân hàng Đại Thông.
Sức mạnh của Ngân hàng Đại Thông được xếp vào hàng đầu toàn miền bắc, bọn họ thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người ta.
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ.
Diệp Huyền Tần khẽ cười nhìn Nhậm Tiền: “Đi mở cửa.”
Nhậm Tiền có chút rầu rỉ, giờ này anh còn cười được
Ngoài cửa, có hai người đàn ông lớn tuổi, khí chất bất phàm.
Đáng ngạc nhiên, họ chính là ông vua thế giới ngầm của tỉnh Hàn Sơn, Minh Vương và Tử Hàm.
Vương Minh bước vào cười với Diệp Huyền Tần:
“Xin lỗi, có chút tắc đường nên đến muộn.”
Diệp Huyền Tần cười cười: “Không sao tôi có chuẩn bị cho hai người một màn kịch hay, mời hai người ngồi.”
Trữ Tài Thần nhìn thấy sự xuất hiện của Vương Minh và Tử Hàm, vẻ mặt của anh ta không ổn lắm.
Diệp Huyền Tần mời hai người này làm gì? Mang họ đến gây áp lực cho anh ta?”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… “Mẹ nó, tôi biết không thể lừa gạt anh. Tuy nhiên, bây giờ anh đã bị chúng tôi khóa chặt, không có cách nào ngoài chuyển nhượng cổ phần. Tập đoàn Diệp Linh của anh trị giá 105 tỷ, trừ khi anh thế chấp toàn bộ tập đoàn cho anh họ của tôi.”“Một nửa cổ phần của Lỗ Khang quan trọng hay tập đoàn Diệp Linh quan trọng anh tự mình suy nghĩ.”Diệp Huyền Tần hít sâu một hơi: “Hồ Nghiễm Thắng, vì để đối phó tôi anh đúng là nhọc lòng. Thật ra anh đã chọc giận tôi rồi, tôi cho anh một cơ hội cuối, tự mình đứng ra gánh 85 tỷ này.”“Anh đến chết còn mạnh miệng.” – Hồ Nghiễm Thắng khinh thường Diệp Huyền Tần.Diệp Huyền Tần: “Không trân trọng cơ hội này thì được thôi.”Anh cúp máy.Trữ Tài Thần nhìn Diệp Huyền Tần cười lạnh: “Anh muốn lấy cái gì trả nợ.”Diệp Huyền Tần: “Đến chỗ Hồ Nghiễm Thắng đòi tiền.”Trữ Tài Thần tỏ vẻ không vui:“Anh đang thử thách sự kiên nhẫn của tôi hay sao? Tôi biết anh ở thành phố Tân Hải có chút năng lực nhưng so với ngân hàng Đại Thông thì không là gì.”“Ngay cả Vương Minh còn phải nể mặt ngân hàng Đại Thông mấy phần, anh là cái gì chứ?”Sắc mặt Nhậm Tiền tái nhợt. Bây giờ mọi thứ đã đi vào bế tắc, cho dù Diệp Huyền Tần có trả lại khoản vay, anh cũng đã làm phật lòng ngân hàng Đại Thông.Sức mạnh của Ngân hàng Đại Thông được xếp vào hàng đầu toàn miền bắc, bọn họ thực sự không đủ khả năng để khiêu khích người ta.Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ.Diệp Huyền Tần khẽ cười nhìn Nhậm Tiền: “Đi mở cửa.”Nhậm Tiền có chút rầu rỉ, giờ này anh còn cười đượcNgoài cửa, có hai người đàn ông lớn tuổi, khí chất bất phàm.Đáng ngạc nhiên, họ chính là ông vua thế giới ngầm của tỉnh Hàn Sơn, Minh Vương và Tử Hàm.Vương Minh bước vào cười với Diệp Huyền Tần:“Xin lỗi, có chút tắc đường nên đến muộn.”Diệp Huyền Tần cười cười: “Không sao tôi có chuẩn bị cho hai người một màn kịch hay, mời hai người ngồi.”Trữ Tài Thần nhìn thấy sự xuất hiện của Vương Minh và Tử Hàm, vẻ mặt của anh ta không ổn lắm.Diệp Huyền Tần mời hai người này làm gì? Mang họ đến gây áp lực cho anh ta?”