Thành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ…
Chương 570
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Trữ Tài Thần đứng dậy và nói một cách lịch sự: “Không ngờ có thể gặp Tử Hàm ở đây.”Vương Minh cùng Tử Hàm kinh ngạc nhìn Trữ Tài Thần: “Đúng là trùng hợp.”“Mau ngồi đi. Anh cùng Diệp Huyền Tần là bạn bè sao?”“Là đối tác, lần này đến vì công việc.”Vương Minh nói: “Khi anh nhắc đến chuyện kinh doanh, tôi tình cờ có chuyện muốn nói chuyện với anh. Theo tôi nhớ sổ tiền tôi cất giữ trong ngân hàng của anh cũng phải 700 800 tỷ đi. Tôi đang vội dùng tiền, phiền anh giúp tôi làm thủ tục, hôm nay lấy tiền ra.”Trữ Tài Thần đột nhiên cau mày 700 800 tỷ rút hết một lúc chắc chắn sẽ gây thiệt hại lớn cho ngân hàng.Vương Minh ngay lúc này làm vậy chắc chắn không đơn giản. Anh ta lén liếc nhìn Diệp Huyền Tần, phát hiện anh ta đang nghịch điện thoại một cách chán nản, dường như không quan tâm đến tình hình ở đây.“Vương Minh không biết ông đang gặp khó khăn gì, chúng tôi sẽ dốc sức giúp đỡ. Số tiền này có hơi khó rút ra.”Vương Minh cau mày: “Anh vậy là có ý gì?”Trữ Tài Thần cười khổ: “Cho dù là doanh nghiệp giàu có, rút 700 800 tỷ một lúc nhất định sẽ ảnh hưởng đến vòng quay vốn của công ty. Đương nhiên, nếu ông gặp chuyện khó nhất định muốn rút tiền, chúng tôi sẽ giải quyết.”“Thật ra cũng không quán quan trọng. Anh Tần thiếu nợ anh, tôi rút ra giúp anh ta trả nợ.”Trữ Tài Thần hiểu ra mọi chuyện, Diệp Huyền Tần quả nhiên quá thông minh, anh không dùng quyền lực của Vương Minh ép anh ta mà dùng tiền của Vương Minh.Bây giờ nếu anh ta không ép Diệp Huyền Tần trả nợ, chẳng những Vương Minh sẽ không rút tiền mà khoản vay 70 tỷ anh ta cũng có thể đi đòi Hồ Nghiễm Thắng.Đối mặt với lợi ích tuyệt đối, tình anh em là gì.Trữ Tài Thần cười nói: “Hay là thế này, tôi không ép anh Tần trả nợ, ông Vương Minh không rút tiền, vậy có được không?”Vương Minh lại nói: “Vậy 70 tỷ đó anh định đi tìm ai đòi?”Diệp Huyền Tần đột nhiên xua tay: “Làm có thể như vậy, có vay có trả làm vậy là thiệt thòi cho anh Thần, chuyện này công bằng hợp pháp.”Trữ Tài Thần mày: “Anh Tần, anh có ý gì?”
Trữ Tài Thần đứng dậy và nói một cách lịch sự: “Không ngờ có thể gặp Tử Hàm ở đây.”
Vương Minh cùng Tử Hàm kinh ngạc nhìn Trữ Tài Thần: “Đúng là trùng hợp.”
“Mau ngồi đi. Anh cùng Diệp Huyền Tần là bạn bè sao?”
“Là đối tác, lần này đến vì công việc.”
Vương Minh nói: “Khi anh nhắc đến chuyện kinh doanh, tôi tình cờ có chuyện muốn nói chuyện với anh. Theo tôi nhớ sổ tiền tôi cất giữ trong ngân hàng của anh cũng phải 700 800 tỷ đi. Tôi đang vội dùng tiền, phiền anh giúp tôi làm thủ tục, hôm nay lấy tiền ra.”
Trữ Tài Thần đột nhiên cau mày 700 800 tỷ rút hết một lúc chắc chắn sẽ gây thiệt hại lớn cho ngân hàng.
Vương Minh ngay lúc này làm vậy chắc chắn không đơn giản. Anh ta lén liếc nhìn Diệp Huyền Tần, phát hiện anh ta đang nghịch điện thoại một cách chán nản, dường như không quan tâm đến tình hình ở đây.
“Vương Minh không biết ông đang gặp khó khăn gì, chúng tôi sẽ dốc sức giúp đỡ. Số tiền này có hơi khó rút ra.”
Vương Minh cau mày: “Anh vậy là có ý gì?”
Trữ Tài Thần cười khổ: “Cho dù là doanh nghiệp giàu có, rút 700 800 tỷ một lúc nhất định sẽ ảnh hưởng đến vòng quay vốn của công ty. Đương nhiên, nếu ông gặp chuyện khó nhất định muốn rút tiền, chúng tôi sẽ giải quyết.”
“Thật ra cũng không quán quan trọng. Anh Tần thiếu nợ anh, tôi rút ra giúp anh ta trả nợ.”
Trữ Tài Thần hiểu ra mọi chuyện, Diệp Huyền Tần quả nhiên quá thông minh, anh không dùng quyền lực của Vương Minh ép anh ta mà dùng tiền của Vương Minh.
Bây giờ nếu anh ta không ép Diệp Huyền Tần trả nợ, chẳng những Vương Minh sẽ không rút tiền mà khoản vay 70 tỷ anh ta cũng có thể đi đòi Hồ Nghiễm Thắng.
Đối mặt với lợi ích tuyệt đối, tình anh em là gì.
Trữ Tài Thần cười nói: “Hay là thế này, tôi không ép anh Tần trả nợ, ông Vương Minh không rút tiền, vậy có được không?”
Vương Minh lại nói: “Vậy 70 tỷ đó anh định đi tìm ai đòi?”
Diệp Huyền Tần đột nhiên xua tay: “Làm có thể như vậy, có vay có trả làm vậy là thiệt thòi cho anh Thần, chuyện này công bằng hợp pháp.”
Trữ Tài Thần mày: “Anh Tần, anh có ý gì?”
Chiến Thần Phong VânTác giả: skyheroTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhThành phố Lâm Hải, sân bay quốc tết Sân bay là nơi luôn náo nhiệt ồn ào, hôm nay một bóng khách du lịch cũng không có, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ ràng. Chỉ có hàng ngàn người mặc quân phục đem cả súng thật, đạn thật đang ngẩng đầu mong chờ. “Khu thứ nhất, xử lý xong!” “Khu thứ hai, xử lý xong!” Đại tá ‘Cô Lang, trên cầu vai có hai vạch ba sao, nghe xong báo cáo thì thở phào nhẹ nhõm. “Sân bay đã được dọn dẹp sạch sẽ, mời Diệp soái xuống máy bay” Diệp Huyền Tần vụi tắt điếu xì gà trong tay, chậm rãi bước xuống máy bay tư nhân. Anh ấy mặc áo khoác da, từng cơn gió lạnh xào xạc, vẻ mặt lãnh đạm, nhưng không tỏ ra kiêu căng. Hào quang của một vị vương giả như muốn bức người. Ánh mắt của hàng ngàn binh lính hướng về phía anh tràn đây sự ngưỡng mộ. Đây là một huyền thoại sống, và cũng là tin ngưỡng của họ. Cô Lang vội vàng đến nghênh đón: “Chào mừng thiếu soái trở vê!” Diệp Huyền Tần lạnh lùng gật đầu. “Cô Lang’ thận trọng nói: “Diệp soái, gia đình ngài cử người đến đón ngài, họ… Trữ Tài Thần đứng dậy và nói một cách lịch sự: “Không ngờ có thể gặp Tử Hàm ở đây.”Vương Minh cùng Tử Hàm kinh ngạc nhìn Trữ Tài Thần: “Đúng là trùng hợp.”“Mau ngồi đi. Anh cùng Diệp Huyền Tần là bạn bè sao?”“Là đối tác, lần này đến vì công việc.”Vương Minh nói: “Khi anh nhắc đến chuyện kinh doanh, tôi tình cờ có chuyện muốn nói chuyện với anh. Theo tôi nhớ sổ tiền tôi cất giữ trong ngân hàng của anh cũng phải 700 800 tỷ đi. Tôi đang vội dùng tiền, phiền anh giúp tôi làm thủ tục, hôm nay lấy tiền ra.”Trữ Tài Thần đột nhiên cau mày 700 800 tỷ rút hết một lúc chắc chắn sẽ gây thiệt hại lớn cho ngân hàng.Vương Minh ngay lúc này làm vậy chắc chắn không đơn giản. Anh ta lén liếc nhìn Diệp Huyền Tần, phát hiện anh ta đang nghịch điện thoại một cách chán nản, dường như không quan tâm đến tình hình ở đây.“Vương Minh không biết ông đang gặp khó khăn gì, chúng tôi sẽ dốc sức giúp đỡ. Số tiền này có hơi khó rút ra.”Vương Minh cau mày: “Anh vậy là có ý gì?”Trữ Tài Thần cười khổ: “Cho dù là doanh nghiệp giàu có, rút 700 800 tỷ một lúc nhất định sẽ ảnh hưởng đến vòng quay vốn của công ty. Đương nhiên, nếu ông gặp chuyện khó nhất định muốn rút tiền, chúng tôi sẽ giải quyết.”“Thật ra cũng không quán quan trọng. Anh Tần thiếu nợ anh, tôi rút ra giúp anh ta trả nợ.”Trữ Tài Thần hiểu ra mọi chuyện, Diệp Huyền Tần quả nhiên quá thông minh, anh không dùng quyền lực của Vương Minh ép anh ta mà dùng tiền của Vương Minh.Bây giờ nếu anh ta không ép Diệp Huyền Tần trả nợ, chẳng những Vương Minh sẽ không rút tiền mà khoản vay 70 tỷ anh ta cũng có thể đi đòi Hồ Nghiễm Thắng.Đối mặt với lợi ích tuyệt đối, tình anh em là gì.Trữ Tài Thần cười nói: “Hay là thế này, tôi không ép anh Tần trả nợ, ông Vương Minh không rút tiền, vậy có được không?”Vương Minh lại nói: “Vậy 70 tỷ đó anh định đi tìm ai đòi?”Diệp Huyền Tần đột nhiên xua tay: “Làm có thể như vậy, có vay có trả làm vậy là thiệt thòi cho anh Thần, chuyện này công bằng hợp pháp.”Trữ Tài Thần mày: “Anh Tần, anh có ý gì?”