Cơ thể truyền đến từng cơn đau nhức, xương cốt như muốn tan thành từng mảnh, cứ như cưỡi ngựa hay ngồi xe lửa cả một buổi tối vậy. Đào Anh Thy mệt mỏi mở to mắt, một gương mặt đẹp trai lạnh lùng liền xuất hiện, đường cong sắc như lưỡi dao, cho dù là đang ngủ say vẫn toát lên vẻ quyến rũ vô cùng. Ánh nắng chiếu xuống tạo một bóng mờ trên vầng trán lòa xòa vài sợi tóc, nhưng vẫn không che đi được sự cao ngạo lạnh lùng giữa hai hàng lông mày. ‘Đào Anh Thy ngắm nhìn được ba giây, ký ức tối qua như nước lũ ùa về, dọa cô hung hăng hít sâu một hơi, lập tức che lấy miệng nhỏ đang định hét lên Cô cô cô, anh ta anh ta… Nhớ lại thì tối qua cô đến quán bar uống rượu, vì bạn trai phản bội nên cô rất tức giận, cô quyết định đến đây tìm trai bao, sau đó liền cùng trai bao lên giường. Đào Anh Thy nhanh chóng tỉnh táo lại, ánh mắt lại rơi vào gương mặt người đàn ông trên giường, kiểu này chắc hắn phải thuộc loại cực kỳ cao cấp đây! Đào Anh Thy nhanh chóng xuống giường, quần áo bừa bãi trên đất nhắc…
Chương 200: Có thể hỏi tôi
Một Thai 6 Tiểu Bảo Bảo - Tổng Tài Daddy Bị Tra TấnTác giả: Châu LanTruyện Ngôn TìnhCơ thể truyền đến từng cơn đau nhức, xương cốt như muốn tan thành từng mảnh, cứ như cưỡi ngựa hay ngồi xe lửa cả một buổi tối vậy. Đào Anh Thy mệt mỏi mở to mắt, một gương mặt đẹp trai lạnh lùng liền xuất hiện, đường cong sắc như lưỡi dao, cho dù là đang ngủ say vẫn toát lên vẻ quyến rũ vô cùng. Ánh nắng chiếu xuống tạo một bóng mờ trên vầng trán lòa xòa vài sợi tóc, nhưng vẫn không che đi được sự cao ngạo lạnh lùng giữa hai hàng lông mày. ‘Đào Anh Thy ngắm nhìn được ba giây, ký ức tối qua như nước lũ ùa về, dọa cô hung hăng hít sâu một hơi, lập tức che lấy miệng nhỏ đang định hét lên Cô cô cô, anh ta anh ta… Nhớ lại thì tối qua cô đến quán bar uống rượu, vì bạn trai phản bội nên cô rất tức giận, cô quyết định đến đây tìm trai bao, sau đó liền cùng trai bao lên giường. Đào Anh Thy nhanh chóng tỉnh táo lại, ánh mắt lại rơi vào gương mặt người đàn ông trên giường, kiểu này chắc hắn phải thuộc loại cực kỳ cao cấp đây! Đào Anh Thy nhanh chóng xuống giường, quần áo bừa bãi trên đất nhắc… Môi mỏng của Tư Hải Minh chạm vào cổ cô,như thú dữ l**m láp vết thương, đầu lưỡi mềm mạikhiến Đào Anh Thy run rẩy.Dường như bất cứ lúc nào Tư Hải Minh cũng cóthể nhe răng nanh, hung hăng cần lênCực kỳ nguy hiểm“Đừng nhúc nhích” Giọng nói của Tư Hải Minhkhông nặng không nhẹ, lại mang theo mệnh lệnh khó cãi.Cả người Đào Anh Thy căng thẳng, cho dù thếnào cũng không ngăn được run rẩy.Cô ngước cổ, đường cong đẹp đế dâng lên,nhảm mắt lại, khế th* d*c, một bên tay năm chặtcánh tay của Tư Hải Minh, tiếp nhận sự trấn an của anh.Qua hai ba phút, động tác mới dùng lạiĐào Anh Thy cúi đầu, run lên, cảm giác nóng hổi trên cổ,Gương mặt góc cạnh của Tư Hải Minh gầntrong gang tấc, gần như dán vào mặt cô, hô hấp.năng nề phả lên da thịt non mềm, cảm giác cảngười đều nóng lên.Cô lại tới bệnh viện, người tiếp đón vẫn là Hạ Khiết Mai.Đào Anh Thy nắm đó để Hạ Khiết Mai kiểm travùng cổ, Tư Hải Minh thì vẫn mang theo sắc mặtlạnh lùng ngồi đó giám sát.Lúc Đào Anh Thy nhìn Hạ Khiết Mai, sẽ cảmthấy vô cùng xấu hổ.Nhưng Hạ Khiết Mai không dám làm lơ mệnhlệnh của Tư Hải Minh, vội vàng kiểm tra cho cô.“Nói ‘a” đi” Hạ Khiết Mai cầm đèn pin soi vàocổ họng của Đào Anh Thy.“A”Hạ Khiết Mai tắt đèn pin, nói: “Ngoại trừ vếtbầm trên cổ, không có vết thương ở cổ họng. Haingày sau vết đau sẽ biến mất, không cần dùngthuốc”Đào Anh Thy ngồi dậy nói: “Cám ơn.”“Không có gì”Đào Anh Thy hỏi: “Nếu tôi có vấn đề gì, có thểlại tìm cô không?”Hạ Khiết Mai không ngờ cô sẽ hỏi điều này,nhìn Tư Hải Minh có chút do dự, dù sao thì thânphận của Đào Anh Thy cũng có chút nhạy cảm“Hỏi tôi là được” Tư Hải Minh ngang ngược nói.Đào Anh Thy mím môi không nói gìHỏi anh? Anh là bác sĩ à? Tại sao phải thôngqua anh chứ? Cơ thể tôi mà không thoải mái cũngphải cho anh biết?Chưa từng thấy người nào bá đạo như vậy!Không biết còn tưởng anh là viện trưởng chứ!Đào Anh Thy xoay người bỏ điHạ Khiết Mai sửng sốt, dám có thái độ này.trước mặt Tư Hải Minh? Cô ấy lại nhìn biểu cảm củaTư Hải Minh, thế mà không có chút tức giận nào.Đúng là ly kỳ.Đào Anh Thy ngồi xe của Tư Hải Minh đếnngoài cửa chung cư.Cô không nói gì, cô muốn xuống xe.Cổ tay liền bị tóm lấy, kéo lại, bàn tay lớn nắmchặt lấy cô, như xích sắt không gì phá nối.Đào Anh Thy đè nén sự bối rối trong lòng, nhìnvề phía anh: “Sao vậy?”Đôi mắt sắc bén âm trầm của Tư Hải Minh nhìnvề phía cổ cô: ‘Không có gì” Nói xong thì buông cô ra.Đào Anh Thy cụp mặt, nhảy xuống xe đi vàokhu chung cư rất khó hiểu đối với hành vi của Tư Hải Minh.Vừa rồi anh ấy muốn làm gì?Còn tưởng rằng anh định đòi hỏi cái gì, không ngờ lại buông cô ra.Được rồi, dù sao cũng không đoán được suynghĩ của cái người cảm xúc thất thường này.Cho dù không quay đầu lại, Đào Anh Thy cũngbiết Rolls-Royce vẫn còn ẩn núp trong bóng đêm.Tư Hải Minh ngồi dựa vào ghế, ánh mắt sắc bénâm trầm nhìn về dáng người đã đi xa, cho đến khikhông thấy nữa mới thu lại ánh mắt.Đào Anh Thy trở về nhà, đi vào phòng trước,sáu đứa nhỏ không ở đâyCô nhẹ nhàng mở cửa phòng đi Hà, dì Hà đangngủ cùng sáu đứa.Cô lặng lẽ đóng cửa lại, sau đó trở về phòng mình.Không lên giường mà cầm quần áo đi tắm.Đứng trước gương, Đào Anh Thy thấy được dấu tay in lên cổ.Nhìn rất dọa người.Nói là không sao, nhưng Tư Hải Minh vẫn đưacô tới bệnh viện, mấy việc nhỏ thế này, còn cả lầntrước cô bị đánh sưng mặt, anh đều cẩn thận xử lý như vậy.
Môi mỏng của Tư Hải Minh chạm vào cổ cô,
như thú dữ l**m láp vết thương, đầu lưỡi mềm mại
khiến Đào Anh Thy run rẩy.
Dường như bất cứ lúc nào Tư Hải Minh cũng có
thể nhe răng nanh, hung hăng cần lên
Cực kỳ nguy hiểm
“Đừng nhúc nhích” Giọng nói của Tư Hải Minh
không nặng không nhẹ, lại mang theo mệnh lệnh khó cãi.
Cả người Đào Anh Thy căng thẳng, cho dù thế
nào cũng không ngăn được run rẩy.
Cô ngước cổ, đường cong đẹp đế dâng lên,
nhảm mắt lại, khế th* d*c, một bên tay năm chặt
cánh tay của Tư Hải Minh, tiếp nhận sự trấn an của anh.
Qua hai ba phút, động tác mới dùng lại
Đào Anh Thy cúi đầu, run lên, cảm giác nóng hổi trên cổ,
Gương mặt góc cạnh của Tư Hải Minh gần
trong gang tấc, gần như dán vào mặt cô, hô hấp.
năng nề phả lên da thịt non mềm, cảm giác cả
người đều nóng lên.
Cô lại tới bệnh viện, người tiếp đón vẫn là Hạ Khiết Mai.
Đào Anh Thy nắm đó để Hạ Khiết Mai kiểm tra
vùng cổ, Tư Hải Minh thì vẫn mang theo sắc mặt
lạnh lùng ngồi đó giám sát.
Lúc Đào Anh Thy nhìn Hạ Khiết Mai, sẽ cảm
thấy vô cùng xấu hổ.
Nhưng Hạ Khiết Mai không dám làm lơ mệnh
lệnh của Tư Hải Minh, vội vàng kiểm tra cho cô.
“Nói ‘a” đi” Hạ Khiết Mai cầm đèn pin soi vào
cổ họng của Đào Anh Thy.
“A”
Hạ Khiết Mai tắt đèn pin, nói: “Ngoại trừ vết
bầm trên cổ, không có vết thương ở cổ họng. Hai
ngày sau vết đau sẽ biến mất, không cần dùng
thuốc”
Đào Anh Thy ngồi dậy nói: “Cám ơn.”
“Không có gì”
Đào Anh Thy hỏi: “Nếu tôi có vấn đề gì, có thể
lại tìm cô không?”
Hạ Khiết Mai không ngờ cô sẽ hỏi điều này,
nhìn Tư Hải Minh có chút do dự, dù sao thì thân
phận của Đào Anh Thy cũng có chút nhạy cảm
“Hỏi tôi là được” Tư Hải Minh ngang ngược nói.
Đào Anh Thy mím môi không nói gì
Hỏi anh? Anh là bác sĩ à? Tại sao phải thông
qua anh chứ? Cơ thể tôi mà không thoải mái cũng
phải cho anh biết?
Chưa từng thấy người nào bá đạo như vậy!
Không biết còn tưởng anh là viện trưởng chứ!
Đào Anh Thy xoay người bỏ đi
Hạ Khiết Mai sửng sốt, dám có thái độ này.
trước mặt Tư Hải Minh? Cô ấy lại nhìn biểu cảm của
Tư Hải Minh, thế mà không có chút tức giận nào.
Đúng là ly kỳ.
Đào Anh Thy ngồi xe của Tư Hải Minh đến
ngoài cửa chung cư.
Cô không nói gì, cô muốn xuống xe.
Cổ tay liền bị tóm lấy, kéo lại, bàn tay lớn nắm
chặt lấy cô, như xích sắt không gì phá nối.
Đào Anh Thy đè nén sự bối rối trong lòng, nhìn
về phía anh: “Sao vậy?”
Đôi mắt sắc bén âm trầm của Tư Hải Minh nhìn
về phía cổ cô: ‘Không có gì” Nói xong thì buông cô ra.
Đào Anh Thy cụp mặt, nhảy xuống xe đi vào
khu chung cư rất khó hiểu đối với hành vi của Tư Hải Minh.
Vừa rồi anh ấy muốn làm gì?
Còn tưởng rằng anh định đòi hỏi cái gì, không ngờ lại buông cô ra.
Được rồi, dù sao cũng không đoán được suy
nghĩ của cái người cảm xúc thất thường này.
Cho dù không quay đầu lại, Đào Anh Thy cũng
biết Rolls-Royce vẫn còn ẩn núp trong bóng đêm.
Tư Hải Minh ngồi dựa vào ghế, ánh mắt sắc bén
âm trầm nhìn về dáng người đã đi xa, cho đến khi
không thấy nữa mới thu lại ánh mắt.
Đào Anh Thy trở về nhà, đi vào phòng trước,
sáu đứa nhỏ không ở đây
Cô nhẹ nhàng mở cửa phòng đi Hà, dì Hà đang
ngủ cùng sáu đứa.
Cô lặng lẽ đóng cửa lại, sau đó trở về phòng mình.
Không lên giường mà cầm quần áo đi tắm.
Đứng trước gương, Đào Anh Thy thấy được dấu tay in lên cổ.
Nhìn rất dọa người.
Nói là không sao, nhưng Tư Hải Minh vẫn đưa
cô tới bệnh viện, mấy việc nhỏ thế này, còn cả lần
trước cô bị đánh sưng mặt, anh đều cẩn thận xử lý như vậy.
Một Thai 6 Tiểu Bảo Bảo - Tổng Tài Daddy Bị Tra TấnTác giả: Châu LanTruyện Ngôn TìnhCơ thể truyền đến từng cơn đau nhức, xương cốt như muốn tan thành từng mảnh, cứ như cưỡi ngựa hay ngồi xe lửa cả một buổi tối vậy. Đào Anh Thy mệt mỏi mở to mắt, một gương mặt đẹp trai lạnh lùng liền xuất hiện, đường cong sắc như lưỡi dao, cho dù là đang ngủ say vẫn toát lên vẻ quyến rũ vô cùng. Ánh nắng chiếu xuống tạo một bóng mờ trên vầng trán lòa xòa vài sợi tóc, nhưng vẫn không che đi được sự cao ngạo lạnh lùng giữa hai hàng lông mày. ‘Đào Anh Thy ngắm nhìn được ba giây, ký ức tối qua như nước lũ ùa về, dọa cô hung hăng hít sâu một hơi, lập tức che lấy miệng nhỏ đang định hét lên Cô cô cô, anh ta anh ta… Nhớ lại thì tối qua cô đến quán bar uống rượu, vì bạn trai phản bội nên cô rất tức giận, cô quyết định đến đây tìm trai bao, sau đó liền cùng trai bao lên giường. Đào Anh Thy nhanh chóng tỉnh táo lại, ánh mắt lại rơi vào gương mặt người đàn ông trên giường, kiểu này chắc hắn phải thuộc loại cực kỳ cao cấp đây! Đào Anh Thy nhanh chóng xuống giường, quần áo bừa bãi trên đất nhắc… Môi mỏng của Tư Hải Minh chạm vào cổ cô,như thú dữ l**m láp vết thương, đầu lưỡi mềm mạikhiến Đào Anh Thy run rẩy.Dường như bất cứ lúc nào Tư Hải Minh cũng cóthể nhe răng nanh, hung hăng cần lênCực kỳ nguy hiểm“Đừng nhúc nhích” Giọng nói của Tư Hải Minhkhông nặng không nhẹ, lại mang theo mệnh lệnh khó cãi.Cả người Đào Anh Thy căng thẳng, cho dù thếnào cũng không ngăn được run rẩy.Cô ngước cổ, đường cong đẹp đế dâng lên,nhảm mắt lại, khế th* d*c, một bên tay năm chặtcánh tay của Tư Hải Minh, tiếp nhận sự trấn an của anh.Qua hai ba phút, động tác mới dùng lạiĐào Anh Thy cúi đầu, run lên, cảm giác nóng hổi trên cổ,Gương mặt góc cạnh của Tư Hải Minh gầntrong gang tấc, gần như dán vào mặt cô, hô hấp.năng nề phả lên da thịt non mềm, cảm giác cảngười đều nóng lên.Cô lại tới bệnh viện, người tiếp đón vẫn là Hạ Khiết Mai.Đào Anh Thy nắm đó để Hạ Khiết Mai kiểm travùng cổ, Tư Hải Minh thì vẫn mang theo sắc mặtlạnh lùng ngồi đó giám sát.Lúc Đào Anh Thy nhìn Hạ Khiết Mai, sẽ cảmthấy vô cùng xấu hổ.Nhưng Hạ Khiết Mai không dám làm lơ mệnhlệnh của Tư Hải Minh, vội vàng kiểm tra cho cô.“Nói ‘a” đi” Hạ Khiết Mai cầm đèn pin soi vàocổ họng của Đào Anh Thy.“A”Hạ Khiết Mai tắt đèn pin, nói: “Ngoại trừ vếtbầm trên cổ, không có vết thương ở cổ họng. Haingày sau vết đau sẽ biến mất, không cần dùngthuốc”Đào Anh Thy ngồi dậy nói: “Cám ơn.”“Không có gì”Đào Anh Thy hỏi: “Nếu tôi có vấn đề gì, có thểlại tìm cô không?”Hạ Khiết Mai không ngờ cô sẽ hỏi điều này,nhìn Tư Hải Minh có chút do dự, dù sao thì thânphận của Đào Anh Thy cũng có chút nhạy cảm“Hỏi tôi là được” Tư Hải Minh ngang ngược nói.Đào Anh Thy mím môi không nói gìHỏi anh? Anh là bác sĩ à? Tại sao phải thôngqua anh chứ? Cơ thể tôi mà không thoải mái cũngphải cho anh biết?Chưa từng thấy người nào bá đạo như vậy!Không biết còn tưởng anh là viện trưởng chứ!Đào Anh Thy xoay người bỏ điHạ Khiết Mai sửng sốt, dám có thái độ này.trước mặt Tư Hải Minh? Cô ấy lại nhìn biểu cảm củaTư Hải Minh, thế mà không có chút tức giận nào.Đúng là ly kỳ.Đào Anh Thy ngồi xe của Tư Hải Minh đếnngoài cửa chung cư.Cô không nói gì, cô muốn xuống xe.Cổ tay liền bị tóm lấy, kéo lại, bàn tay lớn nắmchặt lấy cô, như xích sắt không gì phá nối.Đào Anh Thy đè nén sự bối rối trong lòng, nhìnvề phía anh: “Sao vậy?”Đôi mắt sắc bén âm trầm của Tư Hải Minh nhìnvề phía cổ cô: ‘Không có gì” Nói xong thì buông cô ra.Đào Anh Thy cụp mặt, nhảy xuống xe đi vàokhu chung cư rất khó hiểu đối với hành vi của Tư Hải Minh.Vừa rồi anh ấy muốn làm gì?Còn tưởng rằng anh định đòi hỏi cái gì, không ngờ lại buông cô ra.Được rồi, dù sao cũng không đoán được suynghĩ của cái người cảm xúc thất thường này.Cho dù không quay đầu lại, Đào Anh Thy cũngbiết Rolls-Royce vẫn còn ẩn núp trong bóng đêm.Tư Hải Minh ngồi dựa vào ghế, ánh mắt sắc bénâm trầm nhìn về dáng người đã đi xa, cho đến khikhông thấy nữa mới thu lại ánh mắt.Đào Anh Thy trở về nhà, đi vào phòng trước,sáu đứa nhỏ không ở đâyCô nhẹ nhàng mở cửa phòng đi Hà, dì Hà đangngủ cùng sáu đứa.Cô lặng lẽ đóng cửa lại, sau đó trở về phòng mình.Không lên giường mà cầm quần áo đi tắm.Đứng trước gương, Đào Anh Thy thấy được dấu tay in lên cổ.Nhìn rất dọa người.Nói là không sao, nhưng Tư Hải Minh vẫn đưacô tới bệnh viện, mấy việc nhỏ thế này, còn cả lầntrước cô bị đánh sưng mặt, anh đều cẩn thận xử lý như vậy.