Tác giả:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - -------------------

Chương 33: Hai giây cuối cùng

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuộc sống về đêm ở thành phố Thuận Canhcũng phong phú đầy màu sắc như ở Cung Huy,ngay cả trung tâm mua sắm lớn nhất cũng phảitới một giờ sáng mới đóng cửa.Nặc Kỳ Anh đi đến một cửa hàng bách hóarộng lớn trong trung tâm mua sắm, chỉ thấy mộttảng đá hoa lớn trên đó có ghi dòng chữ “Báchhóa Tụ Phúc tập đoàn Phó thị”Có vẻ như tập đoàn Phó thị đang độc chiếmcả khu trung tâm kinh tế của thành phố ThuậnCanh.Nặc Kỳ Anh đến khu vực trưng bày máy tính ởtâng một, cô nhìn trái nhìn phải, cũng không thểchọn ra được một cái laptop vừa có ưu đãi vừa cótính năng tốt.Chiếc máy tính rẻ nhất ở đây cũng có giá hơnmười lăm triệu, khiến Nặc Kỳ Anh cảm thấy rấtbăn khoăn.Lúc này, trong trung tâm thương mại đôngngười qua lại, một nhóm cảnh sát mặc thườngphục ập vào, bọn họ nhanh chóng tản ra mọingóc ngách, sau đó cẩn thận dặn dò nhữngkhách hàng xung quanh bình tĩnh rời khỏi trungtâm thương mại.Nữ nhân viên đang giới thiệu chiếc máy tínhxách tay cho Nặc Kỳ Anh biết được tin tức qua bộđàm, vội vàng nắm tay Nặc Kỳ Anh, thầm thì nói:"Vị khách hàng này, trung tâm chúng tôi do cónguyên nhân đặc biệt nên phải đóng cửa rồi.Mong cô đi đến lối đi an toàn bên kia rời khỏi đây."Nghe nữ nhân viên đột nhiên nói như thế, NặcKỳ Anh vô thức nhìn về phía lối thoát hiểm bên kia.Chỉ thấy tất cả khách hàng đang lũ lượt kéonhau chạy vê hướng đó.Nặc Kỳ Anh nhìn xung quanh một lần nữa,chợt nhận ra mọi người dường như nhận được chỉlệnh nào đó, nên mới chạy tới lối thoát hiểm."Thế có thể cho tôi mua laptop rồi mới điđược không? Tối nay tôi thật sự có việc gấp cầndùng đến!" Nặc Kỳ Anh nhìn nữ nhân viên và cầuxin.Nhìn thấy biểu hiện thành khẩn của Nặc KỳAnh, dường như đang có chuyện gì đó rất quantrọng chờ cô làm, nữ nhân viên cũng đành mềmlòng đáp ứng yêu cầu của cô."Cô có chắc muốn mua cái này không?”"Ừm!"“Vậy thì cô đi với tôi, tôi sẽ đưa cô đi thanhtoán!” Nữ nhân viên nói rồi lấy chiếc máy tính vẫncòn nguyên tem từ trong tủ ra.Cô ta vội vàng in hóa đơn, sau đó vừa ômmáy tính vừa dẫn Nặc Kỳ Anh đi đến quầy thungân."Cô quẹt thẻ hay trả tiên mặt?""Tôi quẹt thẻ!" Nặc Kỳ Anh nói rôi lấy thẻ ngânhàng của mình và đưa cho nữ nhân viên bánhàng.“Ngân Hương, giúp tôi thanh toán hóa đơncuối này!” Nữ nhân viên đi đến quầy nói với nhânviên thu ngân.Cô gái tên Ngân Hương nhìn nữ nhân viênmột cái, rồi từ chối: "Tôi chuẩn bị tắt máy rồi!""Cô vẫn còn chưa tắt sao! Mau giúp tôi thanhtoán đơn hàng cuối này đi!" Nữ nhân viên nói tiếp,rồi đưa thẻ ngân hàng của Nặc Kỳ Anh.Ngân Hương chậc một tiếng, cầm lấy thẻngân hàng thanh toán cho Nặc Kỳ Anh.Nặc Kỳ Anh nhập mật khẩu ngân hàng củamình và ký vào biên lai.Sau đó, nữ nhân viên đưa máy tính xách taytrên tay cho Nặc Kỹ Anh.Ngân Hương lập tức tắt máy tính ở quây thungân, kéo tay nữ nhân viên bán hàng rồi vội vàngrời đi.Nặc Kỳ Anh cúi đầu, nhìn vào máy tính xáchtay của mình, và vô tình đụng phải ai đó.Cũng chính lúc này, người bị cô đụng phải đóđột nhiên ôm cô lại, rồi buộc một thứ gì đó giữaeo cô..Nặc Kỳ Anh còn chưa nhìn rõ đối phương làai, thì bên tai đột nhiên vang lên một âm thanhquỷ dị.- -------------------

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cuộc sống về đêm ở thành phố Thuận Canh

cũng phong phú đầy màu sắc như ở Cung Huy,

ngay cả trung tâm mua sắm lớn nhất cũng phải

tới một giờ sáng mới đóng cửa.

Nặc Kỳ Anh đi đến một cửa hàng bách hóa

rộng lớn trong trung tâm mua sắm, chỉ thấy một

tảng đá hoa lớn trên đó có ghi dòng chữ “Bách

hóa Tụ Phúc tập đoàn Phó thị”

Có vẻ như tập đoàn Phó thị đang độc chiếm

cả khu trung tâm kinh tế của thành phố Thuận

Canh.

Nặc Kỳ Anh đến khu vực trưng bày máy tính ở

tâng một, cô nhìn trái nhìn phải, cũng không thể

chọn ra được một cái laptop vừa có ưu đãi vừa có

tính năng tốt.

Chiếc máy tính rẻ nhất ở đây cũng có giá hơn

mười lăm triệu, khiến Nặc Kỳ Anh cảm thấy rất

băn khoăn.

Lúc này, trong trung tâm thương mại đông

người qua lại, một nhóm cảnh sát mặc thường

phục ập vào, bọn họ nhanh chóng tản ra mọi

ngóc ngách, sau đó cẩn thận dặn dò những

khách hàng xung quanh bình tĩnh rời khỏi trung

tâm thương mại.

Nữ nhân viên đang giới thiệu chiếc máy tính

xách tay cho Nặc Kỳ Anh biết được tin tức qua bộ

đàm, vội vàng nắm tay Nặc Kỳ Anh, thầm thì nói:

"Vị khách hàng này, trung tâm chúng tôi do có

nguyên nhân đặc biệt nên phải đóng cửa rồi.

Mong cô đi đến lối đi an toàn bên kia rời khỏi đây."

Nghe nữ nhân viên đột nhiên nói như thế, Nặc

Kỳ Anh vô thức nhìn về phía lối thoát hiểm bên kia.

Chỉ thấy tất cả khách hàng đang lũ lượt kéo

nhau chạy vê hướng đó.

Nặc Kỳ Anh nhìn xung quanh một lần nữa,

chợt nhận ra mọi người dường như nhận được chỉ

lệnh nào đó, nên mới chạy tới lối thoát hiểm.

"Thế có thể cho tôi mua laptop rồi mới đi

được không? Tối nay tôi thật sự có việc gấp cần

dùng đến!" Nặc Kỳ Anh nhìn nữ nhân viên và cầu

xin.

Nhìn thấy biểu hiện thành khẩn của Nặc Kỳ

Anh, dường như đang có chuyện gì đó rất quan

trọng chờ cô làm, nữ nhân viên cũng đành mềm

lòng đáp ứng yêu cầu của cô.

"Cô có chắc muốn mua cái này không?”

"Ừm!"

“Vậy thì cô đi với tôi, tôi sẽ đưa cô đi thanh

toán!” Nữ nhân viên nói rồi lấy chiếc máy tính vẫn

còn nguyên tem từ trong tủ ra.

Cô ta vội vàng in hóa đơn, sau đó vừa ôm

máy tính vừa dẫn Nặc Kỳ Anh đi đến quầy thu

ngân.

"Cô quẹt thẻ hay trả tiên mặt?"

"Tôi quẹt thẻ!" Nặc Kỳ Anh nói rôi lấy thẻ ngân

hàng của mình và đưa cho nữ nhân viên bán

hàng.

“Ngân Hương, giúp tôi thanh toán hóa đơn

cuối này!” Nữ nhân viên đi đến quầy nói với nhân

viên thu ngân.

Cô gái tên Ngân Hương nhìn nữ nhân viên

một cái, rồi từ chối: "Tôi chuẩn bị tắt máy rồi!"

"Cô vẫn còn chưa tắt sao! Mau giúp tôi thanh

toán đơn hàng cuối này đi!" Nữ nhân viên nói tiếp,

rồi đưa thẻ ngân hàng của Nặc Kỳ Anh.

Ngân Hương chậc một tiếng, cầm lấy thẻ

ngân hàng thanh toán cho Nặc Kỳ Anh.

Nặc Kỳ Anh nhập mật khẩu ngân hàng của

mình và ký vào biên lai.

Sau đó, nữ nhân viên đưa máy tính xách tay

trên tay cho Nặc Kỹ Anh.

Ngân Hương lập tức tắt máy tính ở quây thu

ngân, kéo tay nữ nhân viên bán hàng rồi vội vàng

rời đi.

Nặc Kỳ Anh cúi đầu, nhìn vào máy tính xách

tay của mình, và vô tình đụng phải ai đó.

Cũng chính lúc này, người bị cô đụng phải đó

đột nhiên ôm cô lại, rồi buộc một thứ gì đó giữa

eo cô..

Nặc Kỳ Anh còn chưa nhìn rõ đối phương là

ai, thì bên tai đột nhiên vang lên một âm thanh

quỷ dị.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

Image removed.

- -------------------

Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cuộc sống về đêm ở thành phố Thuận Canhcũng phong phú đầy màu sắc như ở Cung Huy,ngay cả trung tâm mua sắm lớn nhất cũng phảitới một giờ sáng mới đóng cửa.Nặc Kỳ Anh đi đến một cửa hàng bách hóarộng lớn trong trung tâm mua sắm, chỉ thấy mộttảng đá hoa lớn trên đó có ghi dòng chữ “Báchhóa Tụ Phúc tập đoàn Phó thị”Có vẻ như tập đoàn Phó thị đang độc chiếmcả khu trung tâm kinh tế của thành phố ThuậnCanh.Nặc Kỳ Anh đến khu vực trưng bày máy tính ởtâng một, cô nhìn trái nhìn phải, cũng không thểchọn ra được một cái laptop vừa có ưu đãi vừa cótính năng tốt.Chiếc máy tính rẻ nhất ở đây cũng có giá hơnmười lăm triệu, khiến Nặc Kỳ Anh cảm thấy rấtbăn khoăn.Lúc này, trong trung tâm thương mại đôngngười qua lại, một nhóm cảnh sát mặc thườngphục ập vào, bọn họ nhanh chóng tản ra mọingóc ngách, sau đó cẩn thận dặn dò nhữngkhách hàng xung quanh bình tĩnh rời khỏi trungtâm thương mại.Nữ nhân viên đang giới thiệu chiếc máy tínhxách tay cho Nặc Kỳ Anh biết được tin tức qua bộđàm, vội vàng nắm tay Nặc Kỳ Anh, thầm thì nói:"Vị khách hàng này, trung tâm chúng tôi do cónguyên nhân đặc biệt nên phải đóng cửa rồi.Mong cô đi đến lối đi an toàn bên kia rời khỏi đây."Nghe nữ nhân viên đột nhiên nói như thế, NặcKỳ Anh vô thức nhìn về phía lối thoát hiểm bên kia.Chỉ thấy tất cả khách hàng đang lũ lượt kéonhau chạy vê hướng đó.Nặc Kỳ Anh nhìn xung quanh một lần nữa,chợt nhận ra mọi người dường như nhận được chỉlệnh nào đó, nên mới chạy tới lối thoát hiểm."Thế có thể cho tôi mua laptop rồi mới điđược không? Tối nay tôi thật sự có việc gấp cầndùng đến!" Nặc Kỳ Anh nhìn nữ nhân viên và cầuxin.Nhìn thấy biểu hiện thành khẩn của Nặc KỳAnh, dường như đang có chuyện gì đó rất quantrọng chờ cô làm, nữ nhân viên cũng đành mềmlòng đáp ứng yêu cầu của cô."Cô có chắc muốn mua cái này không?”"Ừm!"“Vậy thì cô đi với tôi, tôi sẽ đưa cô đi thanhtoán!” Nữ nhân viên nói rồi lấy chiếc máy tính vẫncòn nguyên tem từ trong tủ ra.Cô ta vội vàng in hóa đơn, sau đó vừa ômmáy tính vừa dẫn Nặc Kỳ Anh đi đến quầy thungân."Cô quẹt thẻ hay trả tiên mặt?""Tôi quẹt thẻ!" Nặc Kỳ Anh nói rôi lấy thẻ ngânhàng của mình và đưa cho nữ nhân viên bánhàng.“Ngân Hương, giúp tôi thanh toán hóa đơncuối này!” Nữ nhân viên đi đến quầy nói với nhânviên thu ngân.Cô gái tên Ngân Hương nhìn nữ nhân viênmột cái, rồi từ chối: "Tôi chuẩn bị tắt máy rồi!""Cô vẫn còn chưa tắt sao! Mau giúp tôi thanhtoán đơn hàng cuối này đi!" Nữ nhân viên nói tiếp,rồi đưa thẻ ngân hàng của Nặc Kỳ Anh.Ngân Hương chậc một tiếng, cầm lấy thẻngân hàng thanh toán cho Nặc Kỳ Anh.Nặc Kỳ Anh nhập mật khẩu ngân hàng củamình và ký vào biên lai.Sau đó, nữ nhân viên đưa máy tính xách taytrên tay cho Nặc Kỹ Anh.Ngân Hương lập tức tắt máy tính ở quây thungân, kéo tay nữ nhân viên bán hàng rồi vội vàngrời đi.Nặc Kỳ Anh cúi đầu, nhìn vào máy tính xáchtay của mình, và vô tình đụng phải ai đó.Cũng chính lúc này, người bị cô đụng phải đóđột nhiên ôm cô lại, rồi buộc một thứ gì đó giữaeo cô..Nặc Kỳ Anh còn chưa nhìn rõ đối phương làai, thì bên tai đột nhiên vang lên một âm thanhquỷ dị.- -------------------

Chương 33: Hai giây cuối cùng