*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - -------------------
Chương 34: Cậu chủ thật không có mắt nhìn
Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này rồi, mà người phụ nữ đó vẫn còn tâmtrạng đi để ý người khác!Phó Quân Tiêu im lặng trước câu hỏi của NặcKỳ Anh, chỉ tập trung vào gỡ bom.“Anh có phải là đặc công không?” Nặc Kỳ Anhlại hỏi.Tha thứ cho cô vì đang ở trong hoàn cảnhngàn cân treo sợi tóc mà còn hỏi nhiều như thế,bởi vì cô cảm thấy nếu như mình không nói gì đóthì trong lòng thấy rất là sợ hãi, thậm chí còn sợđến phát khóc.Ai mà không sợ chết, càng huống hồ, côtrước giờ chưa từng được trải qua bất kỳ khóahuấn luyện chuyên sâu nào về tâm lý.Cô chỉ là đang tò mò về thân phận của anhmà thôi.Nửa đêm nửa hôm có thể trèo lên ban côngnhà cô, xông vào phòng của cô, trên người còn bịthương, lần trước nữa còn tìm kiếm cây anh túcsâu trong núi ở vùng quê hẻo lánh của bọn họ,nếu như tính cả lần trước cô gặp được ở câu lạcbộ Dạ Mị, nếu cô không nhìn lầm người thì lần nàycũng là...Có thể lấy nhiều thân phận như thế ra vàonhững nơi khác nhau, rất giống mấy đặc công màNặc Kỳ Anh xem được trên ti vi.Thời gian chỉ còn lại mười giây cuỗi cùng.Phó Quân Tiêu bất lực nhìn Nặc Kỳ Anh hỏi:"Xanh lam, hồng, trắng, đen, vàng, xanh lục, emthích màu nào nhất?"“Màu hồng!” Nặc Kỳ Anh lập tức trả lời.Trong hai giây cuôi cùng, Phó Quân Tiêu cắtđứt sợi dây. Quả bom hẹn giờ cũng dừng lại ở mộtgiây cuối cùng.“Em không hổ là người phụ nữ của tôi!" PhóQuân Tiêu nhếch môi cười, rôi đột nhiên ôm lấyNặc Kỹ Anh vào lòng.Cái ôm này... thật... ấm áp...Nặc Kỳ Anh đột nhiên bị ngất đi.Cứ luôn nơm nớp lo sợ, thấp tha thấp thỏm,đến phút cuối cùng lại không chống cự nổi.Phó Quân Tiêu cảm nhận được cô gái đangnằm trong lòng mình không có động tĩnh gì, bấtgiác ôm chặt lấy hai tay cô, cúi xuống nhìn.Chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, cánh môitím ngắtCô là vì sợ hãi quá độ mà ngất đi..."Hoài Lan, Hoài Lan, Hoài Lan!"Phó Quân Tiêu gọi mấy tiếng, thấy Nặc KỳAnh vẫn không nhúc nhích, bất giác bể cô từ dướiđất lên.Lúc này, dưới sự hướng dẫn của cảnh sát, hainhân viên y tế vội chạy về phía họ.“Bác sĩ, mau giúp tôi xem thử cô ấy!” PhóQuân Tiêu lo lăng hét lên.Nặc Kỳ Anh lờ mờ nghe được giọng nói quenthuộc đầy lo lắng của người đàn ông này.Anh... anh là đang quan tâm cô sao?Đến khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đangnằm trong bệnh viện truyên nước.Bầu trời bên ngoài cửa sổ là một mảng xámxịt.Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ?Nặc Kỳ Anh chật vật chống người ngồi dậy,nhìn đồng hồ trên tường đã là năm giờ sáng, thìđột nhiên tỉnh táo hẳn.Tám giờ rưỡi đi làm, cô chỉ còn ba tiếng rưỡinửa để hoàn thành bản vẽ thiết kếtNặc Kỳ Anh không quan tâm nhiều thế nữa,cô trực tiếp rút kim truyên dịch ở mu bàn tay ra,mang giày vào rồi vội vàng rời khỏi bệnh viện.Đến trước cổng công ty, Nặc Kỳ Anh phải nănnỉ hết lời, bảo vệ gác cửa mới cho cô vào trong.Nặc Kỳ Anh chạy đến bàn làm việc của mìnhngôi xuống, vội vàng bật máy tính lên, sau đó lậptức chìm vào trạng thái làm việc.- -------------------
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc này rồi, mà người phụ nữ đó vẫn còn tâm
trạng đi để ý người khác!
Phó Quân Tiêu im lặng trước câu hỏi của Nặc
Kỳ Anh, chỉ tập trung vào gỡ bom.
“Anh có phải là đặc công không?” Nặc Kỳ Anh
lại hỏi.
Tha thứ cho cô vì đang ở trong hoàn cảnh
ngàn cân treo sợi tóc mà còn hỏi nhiều như thế,
bởi vì cô cảm thấy nếu như mình không nói gì đó
thì trong lòng thấy rất là sợ hãi, thậm chí còn sợ
đến phát khóc.
Ai mà không sợ chết, càng huống hồ, cô
trước giờ chưa từng được trải qua bất kỳ khóa
huấn luyện chuyên sâu nào về tâm lý.
Cô chỉ là đang tò mò về thân phận của anh
mà thôi.
Nửa đêm nửa hôm có thể trèo lên ban công
nhà cô, xông vào phòng của cô, trên người còn bị
thương, lần trước nữa còn tìm kiếm cây anh túc
sâu trong núi ở vùng quê hẻo lánh của bọn họ,
nếu như tính cả lần trước cô gặp được ở câu lạc
bộ Dạ Mị, nếu cô không nhìn lầm người thì lần này
cũng là...
Có thể lấy nhiều thân phận như thế ra vào
những nơi khác nhau, rất giống mấy đặc công mà
Nặc Kỳ Anh xem được trên ti vi.
Thời gian chỉ còn lại mười giây cuỗi cùng.
Phó Quân Tiêu bất lực nhìn Nặc Kỳ Anh hỏi:
"Xanh lam, hồng, trắng, đen, vàng, xanh lục, em
thích màu nào nhất?"
“Màu hồng!” Nặc Kỳ Anh lập tức trả lời.
Trong hai giây cuôi cùng, Phó Quân Tiêu cắt
đứt sợi dây. Quả bom hẹn giờ cũng dừng lại ở một
giây cuối cùng.
“Em không hổ là người phụ nữ của tôi!" Phó
Quân Tiêu nhếch môi cười, rôi đột nhiên ôm lấy
Nặc Kỹ Anh vào lòng.
Cái ôm này... thật... ấm áp...
Nặc Kỳ Anh đột nhiên bị ngất đi.
Cứ luôn nơm nớp lo sợ, thấp tha thấp thỏm,
đến phút cuối cùng lại không chống cự nổi.
Phó Quân Tiêu cảm nhận được cô gái đang
nằm trong lòng mình không có động tĩnh gì, bất
giác ôm chặt lấy hai tay cô, cúi xuống nhìn.
Chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, cánh môi
tím ngắt
Cô là vì sợ hãi quá độ mà ngất đi...
"Hoài Lan, Hoài Lan, Hoài Lan!"
Phó Quân Tiêu gọi mấy tiếng, thấy Nặc Kỳ
Anh vẫn không nhúc nhích, bất giác bể cô từ dưới
đất lên.
Lúc này, dưới sự hướng dẫn của cảnh sát, hai
nhân viên y tế vội chạy về phía họ.
“Bác sĩ, mau giúp tôi xem thử cô ấy!” Phó
Quân Tiêu lo lăng hét lên.
Nặc Kỳ Anh lờ mờ nghe được giọng nói quen
thuộc đầy lo lắng của người đàn ông này.
Anh... anh là đang quan tâm cô sao?
Đến khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đang
nằm trong bệnh viện truyên nước.
Bầu trời bên ngoài cửa sổ là một mảng xám
xịt.
Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ?
Nặc Kỳ Anh chật vật chống người ngồi dậy,
nhìn đồng hồ trên tường đã là năm giờ sáng, thì
đột nhiên tỉnh táo hẳn.
Tám giờ rưỡi đi làm, cô chỉ còn ba tiếng rưỡi
nửa để hoàn thành bản vẽ thiết kết
Nặc Kỳ Anh không quan tâm nhiều thế nữa,
cô trực tiếp rút kim truyên dịch ở mu bàn tay ra,
mang giày vào rồi vội vàng rời khỏi bệnh viện.
Đến trước cổng công ty, Nặc Kỳ Anh phải năn
nỉ hết lời, bảo vệ gác cửa mới cho cô vào trong.
Nặc Kỳ Anh chạy đến bàn làm việc của mình
ngôi xuống, vội vàng bật máy tính lên, sau đó lập
tức chìm vào trạng thái làm việc.
- -------------------
Thiếu Tướng, Vợ Ngài Nổi Giận RồiTác giả: NgocTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. - ------------------- *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Lúc này rồi, mà người phụ nữ đó vẫn còn tâmtrạng đi để ý người khác!Phó Quân Tiêu im lặng trước câu hỏi của NặcKỳ Anh, chỉ tập trung vào gỡ bom.“Anh có phải là đặc công không?” Nặc Kỳ Anhlại hỏi.Tha thứ cho cô vì đang ở trong hoàn cảnhngàn cân treo sợi tóc mà còn hỏi nhiều như thế,bởi vì cô cảm thấy nếu như mình không nói gì đóthì trong lòng thấy rất là sợ hãi, thậm chí còn sợđến phát khóc.Ai mà không sợ chết, càng huống hồ, côtrước giờ chưa từng được trải qua bất kỳ khóahuấn luyện chuyên sâu nào về tâm lý.Cô chỉ là đang tò mò về thân phận của anhmà thôi.Nửa đêm nửa hôm có thể trèo lên ban côngnhà cô, xông vào phòng của cô, trên người còn bịthương, lần trước nữa còn tìm kiếm cây anh túcsâu trong núi ở vùng quê hẻo lánh của bọn họ,nếu như tính cả lần trước cô gặp được ở câu lạcbộ Dạ Mị, nếu cô không nhìn lầm người thì lần nàycũng là...Có thể lấy nhiều thân phận như thế ra vàonhững nơi khác nhau, rất giống mấy đặc công màNặc Kỳ Anh xem được trên ti vi.Thời gian chỉ còn lại mười giây cuỗi cùng.Phó Quân Tiêu bất lực nhìn Nặc Kỳ Anh hỏi:"Xanh lam, hồng, trắng, đen, vàng, xanh lục, emthích màu nào nhất?"“Màu hồng!” Nặc Kỳ Anh lập tức trả lời.Trong hai giây cuôi cùng, Phó Quân Tiêu cắtđứt sợi dây. Quả bom hẹn giờ cũng dừng lại ở mộtgiây cuối cùng.“Em không hổ là người phụ nữ của tôi!" PhóQuân Tiêu nhếch môi cười, rôi đột nhiên ôm lấyNặc Kỹ Anh vào lòng.Cái ôm này... thật... ấm áp...Nặc Kỳ Anh đột nhiên bị ngất đi.Cứ luôn nơm nớp lo sợ, thấp tha thấp thỏm,đến phút cuối cùng lại không chống cự nổi.Phó Quân Tiêu cảm nhận được cô gái đangnằm trong lòng mình không có động tĩnh gì, bấtgiác ôm chặt lấy hai tay cô, cúi xuống nhìn.Chỉ nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, cánh môitím ngắtCô là vì sợ hãi quá độ mà ngất đi..."Hoài Lan, Hoài Lan, Hoài Lan!"Phó Quân Tiêu gọi mấy tiếng, thấy Nặc KỳAnh vẫn không nhúc nhích, bất giác bể cô từ dướiđất lên.Lúc này, dưới sự hướng dẫn của cảnh sát, hainhân viên y tế vội chạy về phía họ.“Bác sĩ, mau giúp tôi xem thử cô ấy!” PhóQuân Tiêu lo lăng hét lên.Nặc Kỳ Anh lờ mờ nghe được giọng nói quenthuộc đầy lo lắng của người đàn ông này.Anh... anh là đang quan tâm cô sao?Đến khi tỉnh lại, cô phát hiện bản thân đangnằm trong bệnh viện truyên nước.Bầu trời bên ngoài cửa sổ là một mảng xámxịt.Bây giờ là mấy giờ rồi nhỉ?Nặc Kỳ Anh chật vật chống người ngồi dậy,nhìn đồng hồ trên tường đã là năm giờ sáng, thìđột nhiên tỉnh táo hẳn.Tám giờ rưỡi đi làm, cô chỉ còn ba tiếng rưỡinửa để hoàn thành bản vẽ thiết kếtNặc Kỳ Anh không quan tâm nhiều thế nữa,cô trực tiếp rút kim truyên dịch ở mu bàn tay ra,mang giày vào rồi vội vàng rời khỏi bệnh viện.Đến trước cổng công ty, Nặc Kỳ Anh phải nănnỉ hết lời, bảo vệ gác cửa mới cho cô vào trong.Nặc Kỳ Anh chạy đến bàn làm việc của mìnhngôi xuống, vội vàng bật máy tính lên, sau đó lậptức chìm vào trạng thái làm việc.- -------------------