Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 892: Chúng Ta Phải Làm Sao Bây Giờ
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Khoảnh khắc đó, người của Thường gia trang trên dưới rõ ràng đều hoảng hốt tột độ, không hẹn mà ai nấy đều đưa mắt nhìn xuống mặt đất.Ngay trong vụ nổ vang trời, đá sỏi vốn nằm im lìm dưới đất giật mình bắn tung lên, khiến cho mặt hồ chung quanh Thường gia trang dậy sóng dập dềnh.Nước mưa chạm vào mặt hồ, sóng gợn lăn tăn, không còn giống mặt hồ trong veo như một chiếc gương soi bóng vạn vật nữa.Dưới cơn mưa, ngọn lửa càng cháy ngùn ngụt, lửa rừng rực bốc lên cao thè cái lưỡi lớn l**m lên gác chuông, gặp cơn gió thổi tới lại càng cháy đượm, mà điều đáng nói, chính là không còn nhìn thấy… Hai luồng sáng trắng sáng lòa phóng vụt vào gác chuông hòng g**t ch*t Vu Kiệt lúc bấy giờ.Không còn bóng dáng! Không thấy đâu nữa! Cùng với ánh lửa rực cháy tứ phương, hai luồng sáng trắng kia hoàn toàn không còn thấy tăm hơi, lực sát thương mà dư âm của vụ nổ lớn đạt tới trong vòng tích tắc là thứ mà đến cả những cường giả phong Thánh dưới tầng thứ bốn phải kiêng dè.Về phần hai mảnh kiếm gãy kia, chung quy cũng là kiếm gãy, do ở quá gần vụ nổ nên bị lực sinh ra từ đó hất văng ra, trong nháy mắt bị ngọt lửa nuốt chửng, nhả ra hai mảnh tro tàn.Đang khi mọi người chưa kịp phản ứng, đã nghe chưởng môn Thiên Sơn đại kinh thất sắc, không khác nào nghe tin dữ, vọt tới đám cháy kia, rống lên! “Không!” “Không!” “Kiếm của bổn tọa… Kiếm của bổn tọa!” “Cái này… cái này… sao có thể như vậy?” “Kiếm của bổn tọa…” Trong một khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều chăm chú vào gác chuông, đám cháy vẫn rừng rực thiêu đốt đôi mắt mỗi người, cảnh tượng hung tàn và bạo ngược, sau khi nghe chưởng môn Thiên Sơn gào lên, bọn họ mới ý thức được, kiếm của chưởng môn Thiên Sơn… mất tiêu rồi! Hồi trên chùa Hàn Sơn, một quyền của Diệp Lâm đã đánh gãy thanh kiếm làm đôi.Còn bây giờ, đệ tử chân truyền của Diệp Lâm lại trực tiếp phá hủy thanh kiếm gãy đó, đến một mảnh vụn cũng không còn! “Khốn kiếp!” “Khốn kiếp!” “Đúng đó đúng đó…” Sau khi năm gã phong Thánh biến mất, những đệ tử nhà họ Thường còn lại đều hướng ánh mắt mong đợi đến ông cụ nhà mình.Là ngựa hay là la, cứ ra ngoài chạy thử là biết ngay.Đối với hành động tìm diệt vu Kiệt lúc này, có một điều chắc chắn, đây là cơ hội để thử thách thế hệ trẻ, dù sao thì một trận chiến như vậy không phải cứ muốn là có thể dự phần, dẫu cho kết cục sau khi gặp tên Vu Kiệt kia chắc chắn là thất bại, thì ít nhất cũng sẽ có kinh nghiệm chiến đấu quý giá ngàn năm có một..
Khoảnh khắc đó, người của Thường gia trang trên dưới rõ ràng đều hoảng hốt tột độ, không hẹn mà ai nấy đều đưa mắt nhìn xuống mặt đất.
Ngay trong vụ nổ vang trời, đá sỏi vốn nằm im lìm dưới đất giật mình bắn tung lên, khiến cho mặt hồ chung quanh Thường gia trang dậy sóng dập dềnh.
Nước mưa chạm vào mặt hồ, sóng gợn lăn tăn, không còn giống mặt hồ trong veo như một chiếc gương soi bóng vạn vật nữa.
Dưới cơn mưa, ngọn lửa càng cháy ngùn ngụt, lửa rừng rực bốc lên cao thè cái lưỡi lớn l**m lên gác chuông, gặp cơn gió thổi tới lại càng cháy đượm, mà điều đáng nói, chính là không còn nhìn thấy…
Hai luồng sáng trắng sáng lòa phóng vụt vào gác chuông hòng g**t ch*t Vu Kiệt lúc bấy giờ.
Không còn bóng dáng!
Không thấy đâu nữa!
Cùng với ánh lửa rực cháy tứ phương, hai luồng sáng trắng kia hoàn toàn không còn thấy tăm hơi, lực sát thương mà dư âm của vụ nổ lớn đạt tới trong vòng tích tắc là thứ mà đến cả những cường giả phong Thánh dưới tầng thứ bốn phải kiêng dè.
Về phần hai mảnh kiếm gãy kia, chung quy cũng là kiếm gãy, do ở quá gần vụ nổ nên bị lực sinh ra từ đó hất văng ra, trong nháy mắt bị ngọt lửa nuốt chửng, nhả ra hai mảnh tro tàn.
Đang khi mọi người chưa kịp phản ứng, đã nghe chưởng môn Thiên Sơn đại kinh thất sắc, không khác nào nghe tin dữ, vọt tới đám cháy kia, rống lên!
“Không!”
“Không!”
“Kiếm của bổn tọa… Kiếm của bổn tọa!”
“Cái này… cái này… sao có thể như vậy?”
“Kiếm của bổn tọa…”
Trong một khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều chăm chú vào gác chuông, đám cháy vẫn rừng rực thiêu đốt đôi mắt mỗi người, cảnh tượng hung tàn và bạo ngược, sau khi nghe chưởng môn Thiên Sơn gào lên, bọn họ mới ý thức được, kiếm của chưởng môn Thiên Sơn… mất tiêu rồi!
Hồi trên chùa Hàn Sơn, một quyền của Diệp Lâm đã đánh gãy thanh kiếm làm đôi.
Còn bây giờ, đệ tử chân truyền của Diệp Lâm lại trực tiếp phá hủy thanh kiếm gãy đó, đến một mảnh vụn cũng không còn!
“Khốn kiếp!”
“Khốn kiếp!”
“Đúng đó đúng đó…”
Sau khi năm gã phong Thánh biến mất, những đệ tử nhà họ Thường còn lại đều hướng ánh mắt mong đợi đến ông cụ nhà mình.
Là ngựa hay là la, cứ ra ngoài chạy thử là biết ngay.
Đối với hành động tìm diệt vu Kiệt lúc này, có một điều chắc chắn, đây là cơ hội để thử thách thế hệ trẻ, dù sao thì một trận chiến như vậy không phải cứ muốn là có thể dự phần, dẫu cho kết cục sau khi gặp tên Vu Kiệt kia chắc chắn là thất bại, thì ít nhất cũng sẽ có kinh nghiệm chiến đấu quý giá ngàn năm có một.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Khoảnh khắc đó, người của Thường gia trang trên dưới rõ ràng đều hoảng hốt tột độ, không hẹn mà ai nấy đều đưa mắt nhìn xuống mặt đất.Ngay trong vụ nổ vang trời, đá sỏi vốn nằm im lìm dưới đất giật mình bắn tung lên, khiến cho mặt hồ chung quanh Thường gia trang dậy sóng dập dềnh.Nước mưa chạm vào mặt hồ, sóng gợn lăn tăn, không còn giống mặt hồ trong veo như một chiếc gương soi bóng vạn vật nữa.Dưới cơn mưa, ngọn lửa càng cháy ngùn ngụt, lửa rừng rực bốc lên cao thè cái lưỡi lớn l**m lên gác chuông, gặp cơn gió thổi tới lại càng cháy đượm, mà điều đáng nói, chính là không còn nhìn thấy… Hai luồng sáng trắng sáng lòa phóng vụt vào gác chuông hòng g**t ch*t Vu Kiệt lúc bấy giờ.Không còn bóng dáng! Không thấy đâu nữa! Cùng với ánh lửa rực cháy tứ phương, hai luồng sáng trắng kia hoàn toàn không còn thấy tăm hơi, lực sát thương mà dư âm của vụ nổ lớn đạt tới trong vòng tích tắc là thứ mà đến cả những cường giả phong Thánh dưới tầng thứ bốn phải kiêng dè.Về phần hai mảnh kiếm gãy kia, chung quy cũng là kiếm gãy, do ở quá gần vụ nổ nên bị lực sinh ra từ đó hất văng ra, trong nháy mắt bị ngọt lửa nuốt chửng, nhả ra hai mảnh tro tàn.Đang khi mọi người chưa kịp phản ứng, đã nghe chưởng môn Thiên Sơn đại kinh thất sắc, không khác nào nghe tin dữ, vọt tới đám cháy kia, rống lên! “Không!” “Không!” “Kiếm của bổn tọa… Kiếm của bổn tọa!” “Cái này… cái này… sao có thể như vậy?” “Kiếm của bổn tọa…” Trong một khoảnh khắc, ánh mắt mọi người đều chăm chú vào gác chuông, đám cháy vẫn rừng rực thiêu đốt đôi mắt mỗi người, cảnh tượng hung tàn và bạo ngược, sau khi nghe chưởng môn Thiên Sơn gào lên, bọn họ mới ý thức được, kiếm của chưởng môn Thiên Sơn… mất tiêu rồi! Hồi trên chùa Hàn Sơn, một quyền của Diệp Lâm đã đánh gãy thanh kiếm làm đôi.Còn bây giờ, đệ tử chân truyền của Diệp Lâm lại trực tiếp phá hủy thanh kiếm gãy đó, đến một mảnh vụn cũng không còn! “Khốn kiếp!” “Khốn kiếp!” “Đúng đó đúng đó…” Sau khi năm gã phong Thánh biến mất, những đệ tử nhà họ Thường còn lại đều hướng ánh mắt mong đợi đến ông cụ nhà mình.Là ngựa hay là la, cứ ra ngoài chạy thử là biết ngay.Đối với hành động tìm diệt vu Kiệt lúc này, có một điều chắc chắn, đây là cơ hội để thử thách thế hệ trẻ, dù sao thì một trận chiến như vậy không phải cứ muốn là có thể dự phần, dẫu cho kết cục sau khi gặp tên Vu Kiệt kia chắc chắn là thất bại, thì ít nhất cũng sẽ có kinh nghiệm chiến đấu quý giá ngàn năm có một..