Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 893: Nhưng An Toàn Để Làm Gì
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Sau khi suy nghĩ chỗ lợi và hại của kinh nghiệm đó mang lại, ông cụ Thường chống cây gậy, chậm chạp đứng lên với sự giúp đỡ của người làm, sau đó ông ta chống mạnh chiếc quải trượng xuống nền đất hết sức lực.“Thịch” một tiếng.“Đệ tử toàn gia nghe đây, lập tức ra trận, hỗ trợ năm vị Thánh nhân tiêu diệt yêu nghiệt Vu Kiệt, nếu kẻ nào chùn bước, g**t ch*t tại chỗ, tuyệt không dung thứ”.“Kẻ nào làm tổn thương cọng lông sợi tóc tên yêu nghiệt kia, thưởng một triệu”.“Nếu làm tổn thương da thịt hắn, phần thưởng cao hơn ngàn lần”.“Nếu làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, phần thưởng là một tỷ!” “Hố!” “Hố!” “Hố!” “…” Giải thưởng vừa treo, từ trong ra ngoài Thường gia trang vang lên tiếng hú hét phấn khích của đám đệ tử.Sau đó, hết tốp này tốp khác đệ tử nhà họ Thường vẫn đứng sau lưng ông cụ Thường ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.Trận chiến này, chính là dùng quân số áp đảo đối phương.Trận chiến này là ngoại lệ, xưa nay chưa từng có trận nào hoành tráng như vậy, vượt xa chiến tranh thời thượng cổ, trận chiến này đã ghi tên mình là trận hung hãn nhất, mãnh liệt nhất trong lịch sử võ giả.Trận chiến này, cũng là trận chiến của một người.Lấy trung tâm là Thường gia trang, trong phạm vi 5 km, mỗi một con phố đều được người nhà họ Thường chuẩn bị làm chiến trường, mỗi con hẻm đều có người nhà họ Thường canh giữ.Bọn họ chẳng khác nào một đám bò điên hùng hục tìm kiếm bóng dáng Vu Kiệt, chỉ hận không thể tìm ra được người này, g**t ch*t hắn bằng đủ cách.Ai nấy đều cầm vũ khí của nhà họ Thường trong tay, tốc độ rất nhanh, dáng điệu cũng dứt khoát, nghiêm túc.Trận thế với hơn trăm người chia ra làm 25 nhóm nhỏ, tiến hành lục soát với quy mô lớn.“Chẳng qua, đám này cũng không đến nỗi quá ngu, nếu bọn họ ăn mệt một lần sẽ không liều xông tới nữa, như vậy 9 quả bom kia sẽ không cần đụng tới, thế thì bọn họ sẽ không dễ dàng tìm theo khí tức của ta nữa, nói cách khác, ngay lúc này ta vẫn an toàn”.Nhưng an toàn để làm gì? Mục đích của anh hôm nay chính là đòi lại công bằng cho thôn dân, chứ không phải tham sống sợ chết..
Sau khi suy nghĩ chỗ lợi và hại của kinh nghiệm đó mang lại, ông cụ Thường chống cây gậy, chậm chạp đứng lên với sự giúp đỡ của người làm, sau đó ông ta chống mạnh chiếc quải trượng xuống nền đất hết sức lực.
“Thịch” một tiếng.
“Đệ tử toàn gia nghe đây, lập tức ra trận, hỗ trợ năm vị Thánh nhân tiêu diệt yêu nghiệt Vu Kiệt, nếu kẻ nào chùn bước, g**t ch*t tại chỗ, tuyệt không dung thứ”.
“Kẻ nào làm tổn thương cọng lông sợi tóc tên yêu nghiệt kia, thưởng một triệu”.
“Nếu làm tổn thương da thịt hắn, phần thưởng cao hơn ngàn lần”.
“Nếu làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, phần thưởng là một tỷ!”
“Hố!”
“Hố!”
“Hố!”
“…”
Giải thưởng vừa treo, từ trong ra ngoài Thường gia trang vang lên tiếng hú hét phấn khích của đám đệ tử.
Sau đó, hết tốp này tốp khác đệ tử nhà họ Thường vẫn đứng sau lưng ông cụ Thường ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.
Trận chiến này, chính là dùng quân số áp đảo đối phương.
Trận chiến này là ngoại lệ, xưa nay chưa từng có trận nào hoành tráng như vậy, vượt xa chiến tranh thời thượng cổ, trận chiến này đã ghi tên mình là trận hung hãn nhất, mãnh liệt nhất trong lịch sử võ giả.
Trận chiến này, cũng là trận chiến của một người.
Lấy trung tâm là Thường gia trang, trong phạm vi 5 km, mỗi một con phố đều được người nhà họ Thường chuẩn bị làm chiến trường, mỗi con hẻm đều có người nhà họ Thường canh giữ.
Bọn họ chẳng khác nào một đám bò điên hùng hục tìm kiếm bóng dáng Vu Kiệt, chỉ hận không thể tìm ra được người này, g**t ch*t hắn bằng đủ cách.
Ai nấy đều cầm vũ khí của nhà họ Thường trong tay, tốc độ rất nhanh, dáng điệu cũng dứt khoát, nghiêm túc.
Trận thế với hơn trăm người chia ra làm 25 nhóm nhỏ, tiến hành lục soát với quy mô lớn.
“Chẳng qua, đám này cũng không đến nỗi quá ngu, nếu bọn họ ăn mệt một lần sẽ không liều xông tới nữa, như vậy 9 quả bom kia sẽ không cần đụng tới, thế thì bọn họ sẽ không dễ dàng tìm theo khí tức của ta nữa, nói cách khác, ngay lúc này ta vẫn an toàn”.
Nhưng an toàn để làm gì?
Mục đích của anh hôm nay chính là đòi lại công bằng cho thôn dân, chứ không phải tham sống sợ chết.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Sau khi suy nghĩ chỗ lợi và hại của kinh nghiệm đó mang lại, ông cụ Thường chống cây gậy, chậm chạp đứng lên với sự giúp đỡ của người làm, sau đó ông ta chống mạnh chiếc quải trượng xuống nền đất hết sức lực.“Thịch” một tiếng.“Đệ tử toàn gia nghe đây, lập tức ra trận, hỗ trợ năm vị Thánh nhân tiêu diệt yêu nghiệt Vu Kiệt, nếu kẻ nào chùn bước, g**t ch*t tại chỗ, tuyệt không dung thứ”.“Kẻ nào làm tổn thương cọng lông sợi tóc tên yêu nghiệt kia, thưởng một triệu”.“Nếu làm tổn thương da thịt hắn, phần thưởng cao hơn ngàn lần”.“Nếu làm tổn thương lục phủ ngũ tạng, phần thưởng là một tỷ!” “Hố!” “Hố!” “Hố!” “…” Giải thưởng vừa treo, từ trong ra ngoài Thường gia trang vang lên tiếng hú hét phấn khích của đám đệ tử.Sau đó, hết tốp này tốp khác đệ tử nhà họ Thường vẫn đứng sau lưng ông cụ Thường ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi nhà.Trận chiến này, chính là dùng quân số áp đảo đối phương.Trận chiến này là ngoại lệ, xưa nay chưa từng có trận nào hoành tráng như vậy, vượt xa chiến tranh thời thượng cổ, trận chiến này đã ghi tên mình là trận hung hãn nhất, mãnh liệt nhất trong lịch sử võ giả.Trận chiến này, cũng là trận chiến của một người.Lấy trung tâm là Thường gia trang, trong phạm vi 5 km, mỗi một con phố đều được người nhà họ Thường chuẩn bị làm chiến trường, mỗi con hẻm đều có người nhà họ Thường canh giữ.Bọn họ chẳng khác nào một đám bò điên hùng hục tìm kiếm bóng dáng Vu Kiệt, chỉ hận không thể tìm ra được người này, g**t ch*t hắn bằng đủ cách.Ai nấy đều cầm vũ khí của nhà họ Thường trong tay, tốc độ rất nhanh, dáng điệu cũng dứt khoát, nghiêm túc.Trận thế với hơn trăm người chia ra làm 25 nhóm nhỏ, tiến hành lục soát với quy mô lớn.“Chẳng qua, đám này cũng không đến nỗi quá ngu, nếu bọn họ ăn mệt một lần sẽ không liều xông tới nữa, như vậy 9 quả bom kia sẽ không cần đụng tới, thế thì bọn họ sẽ không dễ dàng tìm theo khí tức của ta nữa, nói cách khác, ngay lúc này ta vẫn an toàn”.Nhưng an toàn để làm gì? Mục đích của anh hôm nay chính là đòi lại công bằng cho thôn dân, chứ không phải tham sống sợ chết..