Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 894: Còn Có Cả Hứa Long!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tất nhiên, đây là cái nhìn tương đối phiến diện mà thôi.Vu Kiệt thì không nghĩ vậy.Chân mày anh khẽ nhíu lại: “Theo lý mà nói, bọn họ không xông lên, có nghĩa là, bọn họ cũng sẽ không rời khỏi đây được”.“Chỉ cần người ta nhờ chú Mạc điều động đến đây kịp, như vậy mọi chuyện sẽ kết thúc, năm tên phong Thánh này sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng, mối thù của thôn dân núi Trường Mao cũng sẽ được trả đủ, nói cách khác, chỉ cần giữ chân bọn họ ba tiếng đồng hồ, mọi thứ sẽ hoàn tất”.Đây chính là mưu kế của Vu Kiệt! Xông thẳng đến nghênh chiến với năm gã phong Thánh kia, đơn giản là tự tìm cái chết! Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kể mưu sâu kế hiểm nào cũng chỉ là gãi ngứa.Nhưng mà, chỉ cần kéo dài thời gian, những người có thể xử lý bọn họ, ắt sẽ đến.Đây chính là, dương mưu! Cúi đầu quan sát đám gã đệ tử nhà họ Thường sục sạo đường lớn ngõ nhỏ, Vu Kiệt nhắm chuẩn họng súng, ngắm vào từng kẻ một.Ngay trong lúc anh chĩa nòng súng vào bên trong Thường Gia Trang.Nhất thời nhíu mày, một nỗi bất an bất ngờ nhảy lên trong lòng.“Đó… đó là…” Ánh mắt Vu Kiệt căng ra: “Ngô Tiểu Phàm?’ “Sao cô ta lại ở đây?” Ngay đại sảnh Thường gia trang, Ngô Tiểu Phàm vẫn bị nhét trong bảo tải bị mấy tên người ở lôi ra, trói chặt vào một cái cột gỗ.Dưới cây cột gỗ, một đống củi gỗ chất đầy ở đó.Vu Kiệt nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm, cũng đồng thời nhìn thấy một bóng người khác, bóng người đó lập tức in vào đáy mắt anh! “Hứa, Long!” “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Ngô Tiểu Phàm lại ở đây? Không phải cô ấy đang ở bệnh viện sao?” Nhớ lại một tiếng trước, Ngô Tiểu Phàm nhận được tin lập tức rời đi, Vu Kiệt cảm thấy vô cùng khó hiểu, theo lý mà nói, bây giờ hẳn Ngô Tiểu Phàm phải ở trong bệnh viện xử lý cái chết của bố mình, điều tra những việc liên quan, sao lại bị bắt đến nơi này? Ở trong bệnh viện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn có cả Hứa Long!.
Tất nhiên, đây là cái nhìn tương đối phiến diện mà thôi.
Vu Kiệt thì không nghĩ vậy.
Chân mày anh khẽ nhíu lại: “Theo lý mà nói, bọn họ không xông lên, có nghĩa là, bọn họ cũng sẽ không rời khỏi đây được”.
“Chỉ cần người ta nhờ chú Mạc điều động đến đây kịp, như vậy mọi chuyện sẽ kết thúc, năm tên phong Thánh này sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng, mối thù của thôn dân núi Trường Mao cũng sẽ được trả đủ, nói cách khác, chỉ cần giữ chân bọn họ ba tiếng đồng hồ, mọi thứ sẽ hoàn tất”.
Đây chính là mưu kế của Vu Kiệt!
Xông thẳng đến nghênh chiến với năm gã phong Thánh kia, đơn giản là tự tìm cái chết!
Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kể mưu sâu kế hiểm nào cũng chỉ là gãi ngứa.
Nhưng mà, chỉ cần kéo dài thời gian, những người có thể xử lý bọn họ, ắt sẽ đến.
Đây chính là, dương mưu!
Cúi đầu quan sát đám gã đệ tử nhà họ Thường sục sạo đường lớn ngõ nhỏ, Vu Kiệt nhắm chuẩn họng súng, ngắm vào từng kẻ một.
Ngay trong lúc anh chĩa nòng súng vào bên trong Thường Gia Trang.
Nhất thời nhíu mày, một nỗi bất an bất ngờ nhảy lên trong lòng.
“Đó… đó là…”
Ánh mắt Vu Kiệt căng ra: “Ngô Tiểu Phàm?’
“Sao cô ta lại ở đây?”
Ngay đại sảnh Thường gia trang, Ngô Tiểu Phàm vẫn bị nhét trong bảo tải bị mấy tên người ở lôi ra, trói chặt vào một cái cột gỗ.
Dưới cây cột gỗ, một đống củi gỗ chất đầy ở đó.
Vu Kiệt nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm, cũng đồng thời nhìn thấy một bóng người khác, bóng người đó lập tức in vào đáy mắt anh!
“Hứa, Long!”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Ngô Tiểu Phàm lại ở đây? Không phải cô ấy đang ở bệnh viện sao?”
Nhớ lại một tiếng trước, Ngô Tiểu Phàm nhận được tin lập tức rời đi, Vu Kiệt cảm thấy vô cùng khó hiểu, theo lý mà nói, bây giờ hẳn Ngô Tiểu Phàm phải ở trong bệnh viện xử lý cái chết của bố mình, điều tra những việc liên quan, sao lại bị bắt đến nơi này?
Ở trong bệnh viện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Còn có cả Hứa Long!.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Tất nhiên, đây là cái nhìn tương đối phiến diện mà thôi.Vu Kiệt thì không nghĩ vậy.Chân mày anh khẽ nhíu lại: “Theo lý mà nói, bọn họ không xông lên, có nghĩa là, bọn họ cũng sẽ không rời khỏi đây được”.“Chỉ cần người ta nhờ chú Mạc điều động đến đây kịp, như vậy mọi chuyện sẽ kết thúc, năm tên phong Thánh này sẽ nhận được sự trừng phạt thích đáng, mối thù của thôn dân núi Trường Mao cũng sẽ được trả đủ, nói cách khác, chỉ cần giữ chân bọn họ ba tiếng đồng hồ, mọi thứ sẽ hoàn tất”.Đây chính là mưu kế của Vu Kiệt! Xông thẳng đến nghênh chiến với năm gã phong Thánh kia, đơn giản là tự tìm cái chết! Ở trước mặt thực lực tuyệt đối, bất kể mưu sâu kế hiểm nào cũng chỉ là gãi ngứa.Nhưng mà, chỉ cần kéo dài thời gian, những người có thể xử lý bọn họ, ắt sẽ đến.Đây chính là, dương mưu! Cúi đầu quan sát đám gã đệ tử nhà họ Thường sục sạo đường lớn ngõ nhỏ, Vu Kiệt nhắm chuẩn họng súng, ngắm vào từng kẻ một.Ngay trong lúc anh chĩa nòng súng vào bên trong Thường Gia Trang.Nhất thời nhíu mày, một nỗi bất an bất ngờ nhảy lên trong lòng.“Đó… đó là…” Ánh mắt Vu Kiệt căng ra: “Ngô Tiểu Phàm?’ “Sao cô ta lại ở đây?” Ngay đại sảnh Thường gia trang, Ngô Tiểu Phàm vẫn bị nhét trong bảo tải bị mấy tên người ở lôi ra, trói chặt vào một cái cột gỗ.Dưới cây cột gỗ, một đống củi gỗ chất đầy ở đó.Vu Kiệt nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm, cũng đồng thời nhìn thấy một bóng người khác, bóng người đó lập tức in vào đáy mắt anh! “Hứa, Long!” “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao Ngô Tiểu Phàm lại ở đây? Không phải cô ấy đang ở bệnh viện sao?” Nhớ lại một tiếng trước, Ngô Tiểu Phàm nhận được tin lập tức rời đi, Vu Kiệt cảm thấy vô cùng khó hiểu, theo lý mà nói, bây giờ hẳn Ngô Tiểu Phàm phải ở trong bệnh viện xử lý cái chết của bố mình, điều tra những việc liên quan, sao lại bị bắt đến nơi này? Ở trong bệnh viện rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn có cả Hứa Long!.