Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 897: Trong Cơn Mưa Trăm Hoa Đua Nở
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Dùng người mà anh quan tâm nhất để uy h**p anh, đây là thủ đoạn mà bọn họ đã quen dùng.Ban đầu, khi ở chùa Hàn Sơn, đám lừa trọc tự xưng là chính nghĩa kia đã dùng Cẩm Tú để ép buộc Vu Kiệt lên núi, buộc thầy Diệp Lâm phải đơn độc đối mặt với kẻ địch.Hôm nay, bọn họ cũng dùng thủ đoạn tương tự ở đây, lấy mạng của ân nhân Vu Kiệt để buộc anh hiện thân.Việc mà anh không muốn đối mặt nhất cũng đã xảy ra.Ngọn đuốc rực cháy dưới cơn mưa giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt vì vụ nổ bom ở khu vực 6, dù có cháy thế nào cũng không tàn.Nhìn những bó đuốc tẩm xăng dưới chân Ngô Tiểu Phàm, Vu Kiệt siết chặt nắm đắm, ánh mắt tràn đầy sát ý.Anh tin chắc chỉ có lão già chưởng môn của Thiên Sơn mới có thể làm ra chuyện như vậy.Đúng là già rồi cũng không cần mặt mũi nữa.Vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, đây chẳng phải Giang Hồ Truyền Thừa mặt ngoài thì huy hoàng đẹp đẽ nhưng bên trong đã sớm thối rữa đó sao? Vu Kiệt không thể trơ mắt nhìn Ngô Tiểu Phàm chết trong tay bọn họ! Nhưng nếu thật sự hiện thân, đối mặt với năm tên cường giả phong Thánh, nói thật Vu Kiệt cũng không biết nên đánh như thế nào.Đây là một trận chiến không cân sức, cũng là trận chiến mà anh cảm giác mình gần kề với cái chết nhất kể từ khi sinh ra cho đến nay.Đứng ra chỉ có một con đường chết.Mạng của anh! Mạng của Ngô Tiểu Phàm! Rất quan trọng, đều rất quan trọng! Mâu thuẫn trong lòng anh tựa như sóng thần va chạm với lốc xoáy, từ tận sâu trong đáy lòng là một trời mưa bão.Nhưng nhìn cơn mưa đang ào ào trút xuống, nhớ đến những người dân vô tội của núi Trường Mao chết trong vũng máu trước nhà mình, nhớ đến khoảnh khắc khi anh mở mắt ra lần đầu tiên sau vụ tai nạn máy bay ở Luân Thành và thấy được Ngô Tiểu Phàm cùng ông cụ Ngô… Mâu thuẫn lập tức biến mất.Đáp án chỉ có một! Vu Kiệt thu hồi súng bắn tỉa của mình, từ từ đứng dậy.Trong đầu lại hiện lên những ký ức khi còn bé.Đó là hình ảnh bố mẹ Vu cùng anh và anh trai ngồi trước cửa nhà nướng khoai lang.“…” Trong cơn mưa, trăm hoa đua nở.Ngọn lửa bùng cháy trong mưa, tản ra một ít sương mù hóa thành mây, lượn lờ giữa không trung.Trên thế giới này không thiếu người thông minh, kẻ ngu đần, tiểu nhân và quân tử, những người có chí hướng….
Dùng người mà anh quan tâm nhất để uy h**p anh, đây là thủ đoạn mà bọn họ đã quen dùng.
Ban đầu, khi ở chùa Hàn Sơn, đám lừa trọc tự xưng là chính nghĩa kia đã dùng Cẩm Tú để ép buộc Vu Kiệt lên núi, buộc thầy Diệp Lâm phải đơn độc đối mặt với kẻ địch.
Hôm nay, bọn họ cũng dùng thủ đoạn tương tự ở đây, lấy mạng của ân nhân Vu Kiệt để buộc anh hiện thân.
Việc mà anh không muốn đối mặt nhất cũng đã xảy ra.
Ngọn đuốc rực cháy dưới cơn mưa giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt vì vụ nổ bom ở khu vực 6, dù có cháy thế nào cũng không tàn.
Nhìn những bó đuốc tẩm xăng dưới chân Ngô Tiểu Phàm, Vu Kiệt siết chặt nắm đắm, ánh mắt tràn đầy sát ý.
Anh tin chắc chỉ có lão già chưởng môn của Thiên Sơn mới có thể làm ra chuyện như vậy.
Đúng là già rồi cũng không cần mặt mũi nữa.
Vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, đây chẳng phải Giang Hồ Truyền Thừa mặt ngoài thì huy hoàng đẹp đẽ nhưng bên trong đã sớm thối rữa đó sao?
Vu Kiệt không thể trơ mắt nhìn Ngô Tiểu Phàm chết trong tay bọn họ!
Nhưng nếu thật sự hiện thân, đối mặt với năm tên cường giả phong Thánh, nói thật Vu Kiệt cũng không biết nên đánh như thế nào.
Đây là một trận chiến không cân sức, cũng là trận chiến mà anh cảm giác mình gần kề với cái chết nhất kể từ khi sinh ra cho đến nay.
Đứng ra chỉ có một con đường chết.
Mạng của anh!
Mạng của Ngô Tiểu Phàm!
Rất quan trọng, đều rất quan trọng!
Mâu thuẫn trong lòng anh tựa như sóng thần va chạm với lốc xoáy, từ tận sâu trong đáy lòng là một trời mưa bão.
Nhưng nhìn cơn mưa đang ào ào trút xuống, nhớ đến những người dân vô tội của núi Trường Mao chết trong vũng máu trước nhà mình, nhớ đến khoảnh khắc khi anh mở mắt ra lần đầu tiên sau vụ tai nạn máy bay ở Luân Thành và thấy được Ngô Tiểu Phàm cùng ông cụ Ngô… Mâu thuẫn lập tức biến mất.
Đáp án chỉ có một!
Vu Kiệt thu hồi súng bắn tỉa của mình, từ từ đứng dậy.
Trong đầu lại hiện lên những ký ức khi còn bé.
Đó là hình ảnh bố mẹ Vu cùng anh và anh trai ngồi trước cửa nhà nướng khoai lang.
“…”
Trong cơn mưa, trăm hoa đua nở.
Ngọn lửa bùng cháy trong mưa, tản ra một ít sương mù hóa thành mây, lượn lờ giữa không trung.
Trên thế giới này không thiếu người thông minh, kẻ ngu đần, tiểu nhân và quân tử, những người có chí hướng….
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Dùng người mà anh quan tâm nhất để uy h**p anh, đây là thủ đoạn mà bọn họ đã quen dùng.Ban đầu, khi ở chùa Hàn Sơn, đám lừa trọc tự xưng là chính nghĩa kia đã dùng Cẩm Tú để ép buộc Vu Kiệt lên núi, buộc thầy Diệp Lâm phải đơn độc đối mặt với kẻ địch.Hôm nay, bọn họ cũng dùng thủ đoạn tương tự ở đây, lấy mạng của ân nhân Vu Kiệt để buộc anh hiện thân.Việc mà anh không muốn đối mặt nhất cũng đã xảy ra.Ngọn đuốc rực cháy dưới cơn mưa giống như ngọn lửa hừng hực thiêu đốt vì vụ nổ bom ở khu vực 6, dù có cháy thế nào cũng không tàn.Nhìn những bó đuốc tẩm xăng dưới chân Ngô Tiểu Phàm, Vu Kiệt siết chặt nắm đắm, ánh mắt tràn đầy sát ý.Anh tin chắc chỉ có lão già chưởng môn của Thiên Sơn mới có thể làm ra chuyện như vậy.Đúng là già rồi cũng không cần mặt mũi nữa.Vì mục đích của mình mà không từ thủ đoạn, đây chẳng phải Giang Hồ Truyền Thừa mặt ngoài thì huy hoàng đẹp đẽ nhưng bên trong đã sớm thối rữa đó sao? Vu Kiệt không thể trơ mắt nhìn Ngô Tiểu Phàm chết trong tay bọn họ! Nhưng nếu thật sự hiện thân, đối mặt với năm tên cường giả phong Thánh, nói thật Vu Kiệt cũng không biết nên đánh như thế nào.Đây là một trận chiến không cân sức, cũng là trận chiến mà anh cảm giác mình gần kề với cái chết nhất kể từ khi sinh ra cho đến nay.Đứng ra chỉ có một con đường chết.Mạng của anh! Mạng của Ngô Tiểu Phàm! Rất quan trọng, đều rất quan trọng! Mâu thuẫn trong lòng anh tựa như sóng thần va chạm với lốc xoáy, từ tận sâu trong đáy lòng là một trời mưa bão.Nhưng nhìn cơn mưa đang ào ào trút xuống, nhớ đến những người dân vô tội của núi Trường Mao chết trong vũng máu trước nhà mình, nhớ đến khoảnh khắc khi anh mở mắt ra lần đầu tiên sau vụ tai nạn máy bay ở Luân Thành và thấy được Ngô Tiểu Phàm cùng ông cụ Ngô… Mâu thuẫn lập tức biến mất.Đáp án chỉ có một! Vu Kiệt thu hồi súng bắn tỉa của mình, từ từ đứng dậy.Trong đầu lại hiện lên những ký ức khi còn bé.Đó là hình ảnh bố mẹ Vu cùng anh và anh trai ngồi trước cửa nhà nướng khoai lang.“…” Trong cơn mưa, trăm hoa đua nở.Ngọn lửa bùng cháy trong mưa, tản ra một ít sương mù hóa thành mây, lượn lờ giữa không trung.Trên thế giới này không thiếu người thông minh, kẻ ngu đần, tiểu nhân và quân tử, những người có chí hướng….