Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 898: Một Con Sói Cô Độc!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng lại thiếu người có thể đạp lên thế tục, thẳng bước đi đến cuối con đường mà mình đã chọn.Bất kể phía trước là sống hay chết, bất kể ở cuối con đường có là bóng tối vô tận hay là một vùng đất đầy nắng ấm.Vu Kiệt đứng lên.Anh ném súng bắn tỉa và ba lô xuống, sau đó rút ra đao đốn củi giắt bên hông, nắm chặt trong tay.Lúc này đây, anh đã hoàn toàn từ bỏ việc ẩn nấp, thoáng chốc xuất hiện trong tầm nhìn của vô số camera giám sát.“Đã tìm được hắn, ở đằng kia, ngay trong sân của quán trà Long Môn”.“Đã thấy, hắn ở góc đông nam!”  “Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, lập tức bao vây quán trà Long môn, nhanh, nhanh lên…”  Ngay lúc đó, một tên đệ tử nhà họ Thường đứng sau lưng năm tên cường giả phong Thánh vốn đang chăm chú quan sát màn hình máy tính bảng trong tay, khi thấy bóng dáng Vu Kiệt, hắn ta lập tức ra lệnh.Kết quả là…  Thông qua hình ảnh phản chiếu trên mặt hồ có thể thấy…  Trên đường.Trong hẻm nhỏ.Xuyên qua hành lang Lục Dã.Chạy qua đường nhỏ Trần ốc.Một loạt tiếng bước chân dày đặc tựa như đàn thú đang di chuyển trong rừng từ bốn phương tám hướng vọng đến.Đệ tử nhà họ Thường lăm le vũ khí lạnh trong tay, chỉ trong 10 phút ngắn ngủi bọn họ đã bao vây quán trà Long Môn lớp trong lớp ngoài.Nhân số nhiều đến mức xếp hàng từ cửa kéo dài hơn 200 mét đến tận đầu cầu thông vào sân nhà họ Thường.Bọn họ ngẩng đầu nhìn Vu Kiệt, không ai dám dẫn đầu xông vào quán trà.Giờ phút này, Vu Kiệt đứng đơn độc ở đó.Bóng lưng cô tịch mang đến cho người nhìn tác động thị giác cực kỳ mạnh mẽ.Gió lạnh đìu hiu bên sông Dịch.Tráng sĩ ra đi chẳng quay về!  Vu Kiệt nhếch miệng nở một nụ cười giễu cợt.Anh nắm chặt đao đốn củi trong tay, cúi đầu nhìn một lượt đám đệ tử của nhà họ Thường.Sau đó, anh bước xuống lầu.Từng bước nặng nề giẫm lên bậc thang, đao đốn củi trong tay vẫn còn nhỏ máu, lưỡi đao dính máu vẫn sắc bén như trước.Anh bước ra cửa chính.Một con sói cô độc!  .

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nhưng lại thiếu người có thể đạp lên thế tục, thẳng bước đi đến cuối con đường mà mình đã chọn.

Bất kể phía trước là sống hay chết, bất kể ở cuối con đường có là bóng tối vô tận hay là một vùng đất đầy nắng ấm.

Vu Kiệt đứng lên.

Anh ném súng bắn tỉa và ba lô xuống, sau đó rút ra đao đốn củi giắt bên hông, nắm chặt trong tay.

Lúc này đây, anh đã hoàn toàn từ bỏ việc ẩn nấp, thoáng chốc xuất hiện trong tầm nhìn của vô số camera giám sát.

“Đã tìm được hắn, ở đằng kia, ngay trong sân của quán trà Long Môn”.

“Đã thấy, hắn ở góc đông nam!”  

“Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, lập tức bao vây quán trà Long môn, nhanh, nhanh lên…”  

Ngay lúc đó, một tên đệ tử nhà họ Thường đứng sau lưng năm tên cường giả phong Thánh vốn đang chăm chú quan sát màn hình máy tính bảng trong tay, khi thấy bóng dáng Vu Kiệt, hắn ta lập tức ra lệnh.

Kết quả là…  

Thông qua hình ảnh phản chiếu trên mặt hồ có thể thấy…  

Trên đường.

Trong hẻm nhỏ.

Xuyên qua hành lang Lục Dã.

Chạy qua đường nhỏ Trần ốc.

Một loạt tiếng bước chân dày đặc tựa như đàn thú đang di chuyển trong rừng từ bốn phương tám hướng vọng đến.

Đệ tử nhà họ Thường lăm le vũ khí lạnh trong tay, chỉ trong 10 phút ngắn ngủi bọn họ đã bao vây quán trà Long Môn lớp trong lớp ngoài.

Nhân số nhiều đến mức xếp hàng từ cửa kéo dài hơn 200 mét đến tận đầu cầu thông vào sân nhà họ Thường.

Bọn họ ngẩng đầu nhìn Vu Kiệt, không ai dám dẫn đầu xông vào quán trà.

Giờ phút này, Vu Kiệt đứng đơn độc ở đó.

Bóng lưng cô tịch mang đến cho người nhìn tác động thị giác cực kỳ mạnh mẽ.

Gió lạnh đìu hiu bên sông Dịch.

Tráng sĩ ra đi chẳng quay về!  

Vu Kiệt nhếch miệng nở một nụ cười giễu cợt.

Anh nắm chặt đao đốn củi trong tay, cúi đầu nhìn một lượt đám đệ tử của nhà họ Thường.

Sau đó, anh bước xuống lầu.

Từng bước nặng nề giẫm lên bậc thang, đao đốn củi trong tay vẫn còn nhỏ máu, lưỡi đao dính máu vẫn sắc bén như trước.

Anh bước ra cửa chính.

Một con sói cô độc!  

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nhưng lại thiếu người có thể đạp lên thế tục, thẳng bước đi đến cuối con đường mà mình đã chọn.Bất kể phía trước là sống hay chết, bất kể ở cuối con đường có là bóng tối vô tận hay là một vùng đất đầy nắng ấm.Vu Kiệt đứng lên.Anh ném súng bắn tỉa và ba lô xuống, sau đó rút ra đao đốn củi giắt bên hông, nắm chặt trong tay.Lúc này đây, anh đã hoàn toàn từ bỏ việc ẩn nấp, thoáng chốc xuất hiện trong tầm nhìn của vô số camera giám sát.“Đã tìm được hắn, ở đằng kia, ngay trong sân của quán trà Long Môn”.“Đã thấy, hắn ở góc đông nam!”  “Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, lập tức bao vây quán trà Long môn, nhanh, nhanh lên…”  Ngay lúc đó, một tên đệ tử nhà họ Thường đứng sau lưng năm tên cường giả phong Thánh vốn đang chăm chú quan sát màn hình máy tính bảng trong tay, khi thấy bóng dáng Vu Kiệt, hắn ta lập tức ra lệnh.Kết quả là…  Thông qua hình ảnh phản chiếu trên mặt hồ có thể thấy…  Trên đường.Trong hẻm nhỏ.Xuyên qua hành lang Lục Dã.Chạy qua đường nhỏ Trần ốc.Một loạt tiếng bước chân dày đặc tựa như đàn thú đang di chuyển trong rừng từ bốn phương tám hướng vọng đến.Đệ tử nhà họ Thường lăm le vũ khí lạnh trong tay, chỉ trong 10 phút ngắn ngủi bọn họ đã bao vây quán trà Long Môn lớp trong lớp ngoài.Nhân số nhiều đến mức xếp hàng từ cửa kéo dài hơn 200 mét đến tận đầu cầu thông vào sân nhà họ Thường.Bọn họ ngẩng đầu nhìn Vu Kiệt, không ai dám dẫn đầu xông vào quán trà.Giờ phút này, Vu Kiệt đứng đơn độc ở đó.Bóng lưng cô tịch mang đến cho người nhìn tác động thị giác cực kỳ mạnh mẽ.Gió lạnh đìu hiu bên sông Dịch.Tráng sĩ ra đi chẳng quay về!  Vu Kiệt nhếch miệng nở một nụ cười giễu cợt.Anh nắm chặt đao đốn củi trong tay, cúi đầu nhìn một lượt đám đệ tử của nhà họ Thường.Sau đó, anh bước xuống lầu.Từng bước nặng nề giẫm lên bậc thang, đao đốn củi trong tay vẫn còn nhỏ máu, lưỡi đao dính máu vẫn sắc bén như trước.Anh bước ra cửa chính.Một con sói cô độc!  .

Chương 898: Một Con Sói Cô Độc!