Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 899: Thông Tin Mà Bạn Tìm Kiếm Không Tồn Tại!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chưởng môn Thiên Sơn cười lạnh: “Vậy phải xem mày có đủ nhanh để đến trước mặt tao hay không?”  Vừa dứt lời, chưởng môn Thiên Sơn liền ném bó đuốc trong tay ra.“Ầm!”  Ngay sau đó, bó đuốc rơi vào chồng đuốc tẩm đầy xăng.Chỉ trong một nhịp thở, lửa đã cháy bùng lên cứ như có một đôi tay từ địa ngục duỗi ra, không ngừng hướng lên trên với ý đồ cắn nuốt thân thể Ngô Tiểu Phàm.Khói cuồn cuộn bốc lên như đài phun nước.“Không ổn!”  Vẻ mặt Vu Kiệt lập tức thay đổi.Đúng lúc này, ông cụ nhà họ Thường tức giận quát lên: “Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, giết hắn cho ta!”.truyện đam mỹ“Vâng!”  “Hô…”  “Hô…”  “Hô…”  Trên con đường đá xanh chỉ rộng khoảng hai mét, hơn một trăm đệ tử nhà họ Thường hét lên một tiếng, sau đó giơ vũ khí lạnh trong tay lên, vọt về phía Vu Kiệt.Lúc này, Vu Kiệt không tiếp tục ẩn mình nữa.Anh siết chặt đao đốn củi trong tay, khí kình trong cơ thể bộc phát, giẫm chân lấy đà xông vào đám người.Một tay anh cầm đao!  Một tay kết ấn!  Đao ấn giao nhau là vì nghĩa!  …  …  Ngay lúc này, khi trận chiến đang nổ ra một cách khốc liệt thì ở sân bay Lạc Thành, cuối cùng, chiếc máy bay đầu tiên cũng đến.Trên bầu trời xuất hiện một chiếc máy bay màu trắng có in biểu tượng.Nếu chụp lại hình ảnh biểu tượng kia và tra tìm trên Internet thì kết quả nhận được chỉ có một.Thông tin mà bạn tìm kiếm không tồn tại!  Bởi vì… đó chính là một chiếc máy bay chuyên dụng.Ngay khi chiếc máy bay màu trắng hạ xuống, trong sảnh chờ đông đúc lập tức có một đám người võ trang đầy đủ xông đến, bọn họ được trang bị súng ống, bất kể là cách ăn mặc hay tốc độ thì cũng có thể thấy được đó là những chiến sĩ dũng mãnh.Hàng rào cảnh giới tựa như một lằn ranh chia cắt trời đất, hoàn toàn ngăn cách sảnh chờ máy bay và lối ra.Trong loa phát thanh và trong không khí không ngừng vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ, có lực, càng lúc càng dữ dội, cứ như có động đất vậy, khiến tất cả mọi người ngơ ngác không biết phải làm sao..

Chưởng môn Thiên Sơn cười lạnh: “Vậy phải xem mày có đủ nhanh để đến trước mặt tao hay không?”  

Vừa dứt lời, chưởng môn Thiên Sơn liền ném bó đuốc trong tay ra.

“Ầm!”  

Ngay sau đó, bó đuốc rơi vào chồng đuốc tẩm đầy xăng.

Chỉ trong một nhịp thở, lửa đã cháy bùng lên cứ như có một đôi tay từ địa ngục duỗi ra, không ngừng hướng lên trên với ý đồ cắn nuốt thân thể Ngô Tiểu Phàm.

Khói cuồn cuộn bốc lên như đài phun nước.

“Không ổn!”  

Vẻ mặt Vu Kiệt lập tức thay đổi.

Đúng lúc này, ông cụ nhà họ Thường tức giận quát lên: “Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, giết hắn cho ta!”.

truyện đam mỹ

“Vâng!”  

“Hô…”  

“Hô…”  

“Hô…”  

Trên con đường đá xanh chỉ rộng khoảng hai mét, hơn một trăm đệ tử nhà họ Thường hét lên một tiếng, sau đó giơ vũ khí lạnh trong tay lên, vọt về phía Vu Kiệt.

Lúc này, Vu Kiệt không tiếp tục ẩn mình nữa.

Anh siết chặt đao đốn củi trong tay, khí kình trong cơ thể bộc phát, giẫm chân lấy đà xông vào đám người.

Một tay anh cầm đao!  

Một tay kết ấn!  

Đao ấn giao nhau là vì nghĩa!  

…  

…  

Ngay lúc này, khi trận chiến đang nổ ra một cách khốc liệt thì ở sân bay Lạc Thành, cuối cùng, chiếc máy bay đầu tiên cũng đến.

Trên bầu trời xuất hiện một chiếc máy bay màu trắng có in biểu tượng.

Nếu chụp lại hình ảnh biểu tượng kia và tra tìm trên Internet thì kết quả nhận được chỉ có một.

Thông tin mà bạn tìm kiếm không tồn tại!  

Bởi vì… đó chính là một chiếc máy bay chuyên dụng.

Ngay khi chiếc máy bay màu trắng hạ xuống, trong sảnh chờ đông đúc lập tức có một đám người võ trang đầy đủ xông đến, bọn họ được trang bị súng ống, bất kể là cách ăn mặc hay tốc độ thì cũng có thể thấy được đó là những chiến sĩ dũng mãnh.

Hàng rào cảnh giới tựa như một lằn ranh chia cắt trời đất, hoàn toàn ngăn cách sảnh chờ máy bay và lối ra.

Trong loa phát thanh và trong không khí không ngừng vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ, có lực, càng lúc càng dữ dội, cứ như có động đất vậy, khiến tất cả mọi người ngơ ngác không biết phải làm sao.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Chưởng môn Thiên Sơn cười lạnh: “Vậy phải xem mày có đủ nhanh để đến trước mặt tao hay không?”  Vừa dứt lời, chưởng môn Thiên Sơn liền ném bó đuốc trong tay ra.“Ầm!”  Ngay sau đó, bó đuốc rơi vào chồng đuốc tẩm đầy xăng.Chỉ trong một nhịp thở, lửa đã cháy bùng lên cứ như có một đôi tay từ địa ngục duỗi ra, không ngừng hướng lên trên với ý đồ cắn nuốt thân thể Ngô Tiểu Phàm.Khói cuồn cuộn bốc lên như đài phun nước.“Không ổn!”  Vẻ mặt Vu Kiệt lập tức thay đổi.Đúng lúc này, ông cụ nhà họ Thường tức giận quát lên: “Tất cả đệ tử nhà họ Thường nghe lệnh, giết hắn cho ta!”.truyện đam mỹ“Vâng!”  “Hô…”  “Hô…”  “Hô…”  Trên con đường đá xanh chỉ rộng khoảng hai mét, hơn một trăm đệ tử nhà họ Thường hét lên một tiếng, sau đó giơ vũ khí lạnh trong tay lên, vọt về phía Vu Kiệt.Lúc này, Vu Kiệt không tiếp tục ẩn mình nữa.Anh siết chặt đao đốn củi trong tay, khí kình trong cơ thể bộc phát, giẫm chân lấy đà xông vào đám người.Một tay anh cầm đao!  Một tay kết ấn!  Đao ấn giao nhau là vì nghĩa!  …  …  Ngay lúc này, khi trận chiến đang nổ ra một cách khốc liệt thì ở sân bay Lạc Thành, cuối cùng, chiếc máy bay đầu tiên cũng đến.Trên bầu trời xuất hiện một chiếc máy bay màu trắng có in biểu tượng.Nếu chụp lại hình ảnh biểu tượng kia và tra tìm trên Internet thì kết quả nhận được chỉ có một.Thông tin mà bạn tìm kiếm không tồn tại!  Bởi vì… đó chính là một chiếc máy bay chuyên dụng.Ngay khi chiếc máy bay màu trắng hạ xuống, trong sảnh chờ đông đúc lập tức có một đám người võ trang đầy đủ xông đến, bọn họ được trang bị súng ống, bất kể là cách ăn mặc hay tốc độ thì cũng có thể thấy được đó là những chiến sĩ dũng mãnh.Hàng rào cảnh giới tựa như một lằn ranh chia cắt trời đất, hoàn toàn ngăn cách sảnh chờ máy bay và lối ra.Trong loa phát thanh và trong không khí không ngừng vang lên tiếng bước chân mạnh mẽ, có lực, càng lúc càng dữ dội, cứ như có động đất vậy, khiến tất cả mọi người ngơ ngác không biết phải làm sao..

Chương 899: Thông Tin Mà Bạn Tìm Kiếm Không Tồn Tại!