Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 912: Tốc Độ Của Anh Rất Chậm

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… "Tôi đến từ vùng núi, cũng phải bước tiếp, cho dù đây là con đường một đi không trở lại, cho dù là con đường nhất định sẽ chết, cho dù không còn nhìn thấy ánh sáng nữa…"  "Tôi đến từ vùng núi, trải qua vui buồn hợp tan, chứng kiến những tội ác tày trời, những chuyện bất công trên thế gian này, nâng dao lên, cầm chặt súng, đi trong mưa, ngẩng cao đầu…"  Tôi nhìn thấy ông rồi!  Ánh mắt sắc bén của Vu Kiệt không hề giảm đi, anh nhìn chòng chọc về phía năm cường giả phong thánh, lại một lần nữa đứng lên.Thân thể lắc lư không vững dần dần đứng thẳng dậy.“Đủ rồi…đủ rồi…”  Ngô Tiểu Phàm bị trói trên cọc gỗ, nhìn thấy cảnh này cô không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy dài: "Anh Vu, đừng qua đây…cầu xin anh…anh sẽ chết mất!"  “Đừng qua đây nữa…nhanh đi đi…nhanh đi đi!”  “Anh Vu!”  “Anh nhanh chạy trốn đi!”  Ngô Tiểu Phàm đau đớn, cô cố hết sức hét về phía Vu Kiệt.Âm thanh dường như vang xa hàng ngàn dặm.Nghe thấy giọng Ngô Tiểu Phàm, sắc mặt Vu Kiệt vẫn như cũ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.“Chỉ cách một trăm mét, có gì khó chứ?”  Dứt lời, anh đã bước được bước thứ tư.Bước thứ năm!  Bước thứ sáu!  …  Bọn đều sợ đến nỗi ngây người.Trên mặt ai nấy cũng hiện rõ bốn chữ…không thể tin được!  “Hắn…hắn có còn là người không?”.

"Tôi đến từ vùng núi, cũng phải bước tiếp, cho dù đây là con đường một đi không trở lại, cho dù là con đường nhất định sẽ chết, cho dù không còn nhìn thấy ánh sáng nữa…"  

"Tôi đến từ vùng núi, trải qua vui buồn hợp tan, chứng kiến những tội ác tày trời, những chuyện bất công trên thế gian này, nâng dao lên, cầm chặt súng, đi trong mưa, ngẩng cao đầu…"  

Tôi nhìn thấy ông rồi!  

Ánh mắt sắc bén của Vu Kiệt không hề giảm đi, anh nhìn chòng chọc về phía năm cường giả phong thánh, lại một lần nữa đứng lên.

Thân thể lắc lư không vững dần dần đứng thẳng dậy.

“Đủ rồi…đủ rồi…”  

Ngô Tiểu Phàm bị trói trên cọc gỗ, nhìn thấy cảnh này cô không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy dài: "Anh Vu, đừng qua đây…cầu xin anh…anh sẽ chết mất!"  

“Đừng qua đây nữa…nhanh đi đi…nhanh đi đi!”  

“Anh Vu!”  

“Anh nhanh chạy trốn đi!”  

Ngô Tiểu Phàm đau đớn, cô cố hết sức hét về phía Vu Kiệt.

Âm thanh dường như vang xa hàng ngàn dặm.

Nghe thấy giọng Ngô Tiểu Phàm, sắc mặt Vu Kiệt vẫn như cũ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.

“Chỉ cách một trăm mét, có gì khó chứ?”  

Dứt lời, anh đã bước được bước thứ tư.

Bước thứ năm!  

Bước thứ sáu!  

…  

Bọn đều sợ đến nỗi ngây người.

Trên mặt ai nấy cũng hiện rõ bốn chữ…không thể tin được!  

“Hắn…hắn có còn là người không?”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… "Tôi đến từ vùng núi, cũng phải bước tiếp, cho dù đây là con đường một đi không trở lại, cho dù là con đường nhất định sẽ chết, cho dù không còn nhìn thấy ánh sáng nữa…"  "Tôi đến từ vùng núi, trải qua vui buồn hợp tan, chứng kiến những tội ác tày trời, những chuyện bất công trên thế gian này, nâng dao lên, cầm chặt súng, đi trong mưa, ngẩng cao đầu…"  Tôi nhìn thấy ông rồi!  Ánh mắt sắc bén của Vu Kiệt không hề giảm đi, anh nhìn chòng chọc về phía năm cường giả phong thánh, lại một lần nữa đứng lên.Thân thể lắc lư không vững dần dần đứng thẳng dậy.“Đủ rồi…đủ rồi…”  Ngô Tiểu Phàm bị trói trên cọc gỗ, nhìn thấy cảnh này cô không ngừng lắc đầu, nước mắt chảy dài: "Anh Vu, đừng qua đây…cầu xin anh…anh sẽ chết mất!"  “Đừng qua đây nữa…nhanh đi đi…nhanh đi đi!”  “Anh Vu!”  “Anh nhanh chạy trốn đi!”  Ngô Tiểu Phàm đau đớn, cô cố hết sức hét về phía Vu Kiệt.Âm thanh dường như vang xa hàng ngàn dặm.Nghe thấy giọng Ngô Tiểu Phàm, sắc mặt Vu Kiệt vẫn như cũ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.“Chỉ cách một trăm mét, có gì khó chứ?”  Dứt lời, anh đã bước được bước thứ tư.Bước thứ năm!  Bước thứ sáu!  …  Bọn đều sợ đến nỗi ngây người.Trên mặt ai nấy cũng hiện rõ bốn chữ…không thể tin được!  “Hắn…hắn có còn là người không?”.

Chương 912: Tốc Độ Của Anh Rất Chậm