Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 913: Không Bằng Bảo Hắn Quỳ Xuống
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… "Xương của hắn làm bằng sắt sao?" "Lẽ nào hắn không cảm thấy đau sao?" Vết thương trên vai bị dao chém vào.Vết thương ở bụng vì vụ tai nạn máy bay rơi xuống biển vẫn chưa lành.Còn vết dao cắt thấu xương ở lòng bàn tay.Cộng thêm đầu gối bị vô số cây gỗ liên tục đánh xuống.Trên người toàn là vết thương, nhưng anh vẫn có thể bước đi.Bước đi rất vững vàng.Bước đi rất kiên định.Tất cả mọi người đều không dám tin những gì đang xảy ra trước mắt, nhưng đây là…sự thật! Ánh mắt của năm cường giả phong thánh cũng trở nên lạnh lẽo, bọn họ nhìn chằm chằm bước chân của Vu Kiệt, đi qua hành lang dài, lướt qua từng đệ tử nhà họ Thường.Bọn họ hỏi anh không đau sao? Đương nhiên là rất đau.Vô cùng đau đớn, đau đến tận xương tủy.Trên thế giới này, đại đa số mọi người đều đang sống trong đau khổ, nhưng như vậy thì sao, cuối cùng cũng phải tiếp tục sống, bởi vì còn những người thân trong gia đình, còn những ngôi nhà không thể rời xa, và còn những ước mơ mà bạn muốn dùng đời này để thực hiện.Mà điều Vu Kiệt muốn, rất đơn giản.Vì những người dân đã chết trên núi Trường Mao, đòi…công bằng! Cuối cùng… Anh cũng đến được đầu cây cầu dài.Sau đó, ông ta giơ hai tay lên chắp lại giữa không trung, mục tiêu nhắm thẳng vào vai Vu Kiệt, ấn mạnh xuống! “Bùm!” Trong không gian ảo, sức ép đại đạo cuồng bạo thẳng tắp rơi xuống, oanh kích trên vai Vu Kiệt..
"Xương của hắn làm bằng sắt sao?"
"Lẽ nào hắn không cảm thấy đau sao?"
Vết thương trên vai bị dao chém vào.
Vết thương ở bụng vì vụ tai nạn máy bay rơi xuống biển vẫn chưa lành.
Còn vết dao cắt thấu xương ở lòng bàn tay.
Cộng thêm đầu gối bị vô số cây gỗ liên tục đánh xuống.
Trên người toàn là vết thương, nhưng anh vẫn có thể bước đi.
Bước đi rất vững vàng.
Bước đi rất kiên định.
Tất cả mọi người đều không dám tin những gì đang xảy ra trước mắt, nhưng đây là…sự thật!
Ánh mắt của năm cường giả phong thánh cũng trở nên lạnh lẽo, bọn họ nhìn chằm chằm bước chân của Vu Kiệt, đi qua hành lang dài, lướt qua từng đệ tử nhà họ Thường.
Bọn họ hỏi anh không đau sao?
Đương nhiên là rất đau.
Vô cùng đau đớn, đau đến tận xương tủy.
Trên thế giới này, đại đa số mọi người đều đang sống trong đau khổ, nhưng như vậy thì sao, cuối cùng cũng phải tiếp tục sống, bởi vì còn những người thân trong gia đình, còn những ngôi nhà không thể rời xa, và còn những ước mơ mà bạn muốn dùng đời này để thực hiện.
Mà điều Vu Kiệt muốn, rất đơn giản.
Vì những người dân đã chết trên núi Trường Mao, đòi…công bằng!
Cuối cùng…
Anh cũng đến được đầu cây cầu dài.
Sau đó, ông ta giơ hai tay lên chắp lại giữa không trung, mục tiêu nhắm thẳng vào vai Vu Kiệt, ấn mạnh xuống!
“Bùm!”
Trong không gian ảo, sức ép đại đạo cuồng bạo thẳng tắp rơi xuống, oanh kích trên vai Vu Kiệt.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… "Xương của hắn làm bằng sắt sao?" "Lẽ nào hắn không cảm thấy đau sao?" Vết thương trên vai bị dao chém vào.Vết thương ở bụng vì vụ tai nạn máy bay rơi xuống biển vẫn chưa lành.Còn vết dao cắt thấu xương ở lòng bàn tay.Cộng thêm đầu gối bị vô số cây gỗ liên tục đánh xuống.Trên người toàn là vết thương, nhưng anh vẫn có thể bước đi.Bước đi rất vững vàng.Bước đi rất kiên định.Tất cả mọi người đều không dám tin những gì đang xảy ra trước mắt, nhưng đây là…sự thật! Ánh mắt của năm cường giả phong thánh cũng trở nên lạnh lẽo, bọn họ nhìn chằm chằm bước chân của Vu Kiệt, đi qua hành lang dài, lướt qua từng đệ tử nhà họ Thường.Bọn họ hỏi anh không đau sao? Đương nhiên là rất đau.Vô cùng đau đớn, đau đến tận xương tủy.Trên thế giới này, đại đa số mọi người đều đang sống trong đau khổ, nhưng như vậy thì sao, cuối cùng cũng phải tiếp tục sống, bởi vì còn những người thân trong gia đình, còn những ngôi nhà không thể rời xa, và còn những ước mơ mà bạn muốn dùng đời này để thực hiện.Mà điều Vu Kiệt muốn, rất đơn giản.Vì những người dân đã chết trên núi Trường Mao, đòi…công bằng! Cuối cùng… Anh cũng đến được đầu cây cầu dài.Sau đó, ông ta giơ hai tay lên chắp lại giữa không trung, mục tiêu nhắm thẳng vào vai Vu Kiệt, ấn mạnh xuống! “Bùm!” Trong không gian ảo, sức ép đại đạo cuồng bạo thẳng tắp rơi xuống, oanh kích trên vai Vu Kiệt..