Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 914: Tiểu Thạch Nứt Thành Một Đường
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đây là sự nghiền nát tuyệt đối của cường giả phong thánh đối với cường giả tiểu kình.Giây tiếp theo.“Bùm” một tiếng.Thân thể Vu Kiệt giống như bị núi Thái Sơn nghiền nát, lúc này xương cốt toàn thân dường như bị bóp chặt, đầu gối bị thương nặng trực tiếp khuỵu xuống dưới áp lực của sức ép đại đạo.Sau đó một âm thanh nặng nề vang lên.Vu Kiệt quỳ rạp trên mặt đất.Những viên gạch đá xanh dưới đầu gối anh vỡ tan tành, loang ra những vết nứt như mạng nhện.Cuối cùng cũng…quỳ rồi!Đệ tử thân truyền của võ thánh Diệp Lâm.Chưởng môn Thiên Sơn ngẩng đầu lên: “Quỳ như vậy đi qua đây, yêu nghiệt!”Xen lẫn với âm thanh uy nghi của cường giả phong thánh, giọng điệu mạnh mẽ ra lệnh.Quỳ?Hai mắt Vu Kiệt híp lại, anh đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu: "Đời này!"“Không quỳ trời!”“Không quỳ đất!”“Không quỳ thần phật!”“Không quỳ yêu ma!”“Ông muốn tôi quỳ?”“Ông…không xứng!”Dứt lời, gân xanh trên mặt anh nổi lên cuồn cuộn, những đường gân tím lần lượt xuất hiện dưới làn da dính đầy máu, trông vô cùng đáng sợ.Vu Kiệt điều động khí kình khắp toàn thân, dồn tất cả lên vai.Cho dù tu vi của anh đã bị trấn áp.Cho dù đang đối mặt với năm cường giả phong thánh.Cho dù khắp người bê bết máu.Bắt anh quỳ!Không thể nào!Anh hét lên trời: "Đứng dậy đi!"“Bùm!”Những viên đá xanh dưới chân trực tiếp lún xuống.Đúng lúc này, vì cố gắng chống lại sức ép đại đạo của cường giả phong thánh nên đã khiến các dây thần kinh trên vai Vu Kiệt đứt thành từng đoạn, khóe miệng chảy ra một dòng máu!Vết thương trên người Vu Kiệt ngày càng nghiêm trọng, dưới khoảng cách tuyệt đối, phản kháng như vậy chỉ nhận lại phản ứng dữ dội, tốc độ máu tuôn ra từ miệng vết thương ngày càng nhanh hơn..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Đây là sự nghiền nát tuyệt đối của cường giả phong thánh đối với cường giả tiểu kình.
Giây tiếp theo.
“Bùm” một tiếng.
Thân thể Vu Kiệt giống như bị núi Thái Sơn nghiền nát, lúc này xương cốt toàn thân dường như bị bóp chặt, đầu gối bị thương nặng trực tiếp khuỵu xuống dưới áp lực của sức ép đại đạo.
Sau đó một âm thanh nặng nề vang lên.
Vu Kiệt quỳ rạp trên mặt đất.
Những viên gạch đá xanh dưới đầu gối anh vỡ tan tành, loang ra những vết nứt như mạng nhện.
Cuối cùng cũng…quỳ rồi!
Đệ tử thân truyền của võ thánh Diệp Lâm.
Chưởng môn Thiên Sơn ngẩng đầu lên: “Quỳ như vậy đi qua đây, yêu nghiệt!”
Xen lẫn với âm thanh uy nghi của cường giả phong thánh, giọng điệu mạnh mẽ ra lệnh.
Quỳ?
Hai mắt Vu Kiệt híp lại, anh đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu: "Đời này!"
“Không quỳ trời!”
“Không quỳ đất!”
“Không quỳ thần phật!”
“Không quỳ yêu ma!”
“Ông muốn tôi quỳ?”
“Ông…không xứng!”
Dứt lời, gân xanh trên mặt anh nổi lên cuồn cuộn, những đường gân tím lần lượt xuất hiện dưới làn da dính đầy máu, trông vô cùng đáng sợ.
Vu Kiệt điều động khí kình khắp toàn thân, dồn tất cả lên vai.
Cho dù tu vi của anh đã bị trấn áp.
Cho dù đang đối mặt với năm cường giả phong thánh.
Cho dù khắp người bê bết máu.
Bắt anh quỳ!
Không thể nào!
Anh hét lên trời: "Đứng dậy đi!"
“Bùm!”
Những viên đá xanh dưới chân trực tiếp lún xuống.
Đúng lúc này, vì cố gắng chống lại sức ép đại đạo của cường giả phong thánh nên đã khiến các dây thần kinh trên vai Vu Kiệt đứt thành từng đoạn, khóe miệng chảy ra một dòng máu!
Vết thương trên người Vu Kiệt ngày càng nghiêm trọng, dưới khoảng cách tuyệt đối, phản kháng như vậy chỉ nhận lại phản ứng dữ dội, tốc độ máu tuôn ra từ miệng vết thương ngày càng nhanh hơn.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Đây là sự nghiền nát tuyệt đối của cường giả phong thánh đối với cường giả tiểu kình.Giây tiếp theo.“Bùm” một tiếng.Thân thể Vu Kiệt giống như bị núi Thái Sơn nghiền nát, lúc này xương cốt toàn thân dường như bị bóp chặt, đầu gối bị thương nặng trực tiếp khuỵu xuống dưới áp lực của sức ép đại đạo.Sau đó một âm thanh nặng nề vang lên.Vu Kiệt quỳ rạp trên mặt đất.Những viên gạch đá xanh dưới đầu gối anh vỡ tan tành, loang ra những vết nứt như mạng nhện.Cuối cùng cũng…quỳ rồi!Đệ tử thân truyền của võ thánh Diệp Lâm.Chưởng môn Thiên Sơn ngẩng đầu lên: “Quỳ như vậy đi qua đây, yêu nghiệt!”Xen lẫn với âm thanh uy nghi của cường giả phong thánh, giọng điệu mạnh mẽ ra lệnh.Quỳ?Hai mắt Vu Kiệt híp lại, anh đứng thẳng lưng, ngẩng cao đầu: "Đời này!"“Không quỳ trời!”“Không quỳ đất!”“Không quỳ thần phật!”“Không quỳ yêu ma!”“Ông muốn tôi quỳ?”“Ông…không xứng!”Dứt lời, gân xanh trên mặt anh nổi lên cuồn cuộn, những đường gân tím lần lượt xuất hiện dưới làn da dính đầy máu, trông vô cùng đáng sợ.Vu Kiệt điều động khí kình khắp toàn thân, dồn tất cả lên vai.Cho dù tu vi của anh đã bị trấn áp.Cho dù đang đối mặt với năm cường giả phong thánh.Cho dù khắp người bê bết máu.Bắt anh quỳ!Không thể nào!Anh hét lên trời: "Đứng dậy đi!"“Bùm!”Những viên đá xanh dưới chân trực tiếp lún xuống.Đúng lúc này, vì cố gắng chống lại sức ép đại đạo của cường giả phong thánh nên đã khiến các dây thần kinh trên vai Vu Kiệt đứt thành từng đoạn, khóe miệng chảy ra một dòng máu!Vết thương trên người Vu Kiệt ngày càng nghiêm trọng, dưới khoảng cách tuyệt đối, phản kháng như vậy chỉ nhận lại phản ứng dữ dội, tốc độ máu tuôn ra từ miệng vết thương ngày càng nhanh hơn..