Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 929
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bẻ gãy cánh tay mi nhé!” “A ha ha ha ha…” “Rắc rắc!” Một tay vẫn túm chặt cổ chưởng môn Dược Vương Cốc, tay kia của Vu Kiệt trực tiếp chộp một cánh tay của ông ta, lúc này nếu ai tập trung quan sát động tác đó, chắc sẽ liên tưởng đến một quảng cáo đồ ăn vặt nào đó trên TV, hai tay bẻ quặt, gãy lìa.Gãy lìa! Nắm chặt vị trí khuỷu tay, đưa tay nắn nắn, giống như lon nước giải khát sắp bị giật nắp ra.Đi cùng với âm thanh vang giòn nọ! Là cánh tay chưởng môn Dược Vương Cốc, gãy lìa! “Cánh tay còn lại cũng không nên ở lại một mình nhỉ!” “A ha ha ha ha…” Vu Kiệt cười ha hả, tiếng cười vô cùng đáng sợ.“Đừng… đừng mà… đừng mà!” Chưởng môn Dược Vương Cốc sợ hãi tột độ, ông ta rốt cuộc cũng thấm thía được thế nào tuyệt vọng, rõ ràng đường đường là một chưởng môn môn phái lớn của Giang Hồ Truyền Thừa, là một người phong Thánh, nhưng ở trước mặt người phong Vương lại chẳng là cái thá gì cả.Tận mắt thất tứ chi của mình sắp bị phế bỏ toàn bộ, ông ta thật sự hối hận.Cả đời võ giả tu đạo không dễ dàng gì, mà thế giới của người phong Thánh lại không phải ai cũng có thể đạt tới.Ông ta bỏ ra tinh lực cả đời người, dùng hết thảy tâm huyết cả đời người nhưng kết quả thì sao? Cũng dễ dàng bị người ta phế! Không! Không! Ông ta không chấp nhận nổi.Chưởng môn Dược Vương Cốc đầu đầy mồ hôi lạnh: “Cậu muốn cái gì, tôi cho cái đó, Dược Vương Cốc của tôi có vô số dược liệu quý giá khắp thiên hạ”..
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Bẻ gãy cánh tay mi nhé!”
“A ha ha ha ha…”
“Rắc rắc!”
Một tay vẫn túm chặt cổ chưởng môn Dược Vương Cốc, tay kia của Vu Kiệt trực tiếp chộp một cánh tay của ông ta, lúc này nếu ai tập trung quan sát động tác đó, chắc sẽ liên tưởng đến một quảng cáo đồ ăn vặt nào đó trên TV, hai tay bẻ quặt, gãy lìa.
Gãy lìa!
Nắm chặt vị trí khuỷu tay, đưa tay nắn nắn, giống như lon nước giải khát sắp bị giật nắp ra.
Đi cùng với âm thanh vang giòn nọ!
Là cánh tay chưởng môn Dược Vương Cốc, gãy lìa!
“Cánh tay còn lại cũng không nên ở lại một mình nhỉ!”
“A ha ha ha ha…”
Vu Kiệt cười ha hả, tiếng cười vô cùng đáng sợ.
“Đừng… đừng mà… đừng mà!”
Chưởng môn Dược Vương Cốc sợ hãi tột độ, ông ta rốt cuộc cũng thấm thía được thế nào tuyệt vọng, rõ ràng đường đường là một chưởng môn môn phái lớn của Giang Hồ Truyền Thừa, là một người phong Thánh, nhưng ở trước mặt người phong Vương lại chẳng là cái thá gì cả.
Tận mắt thất tứ chi của mình sắp bị phế bỏ toàn bộ, ông ta thật sự hối hận.
Cả đời võ giả tu đạo không dễ dàng gì, mà thế giới của người phong Thánh lại không phải ai cũng có thể đạt tới.
Ông ta bỏ ra tinh lực cả đời người, dùng hết thảy tâm huyết cả đời người nhưng kết quả thì sao? Cũng dễ dàng bị người ta phế!
Không!
Không!
Ông ta không chấp nhận nổi.
Chưởng môn Dược Vương Cốc đầu đầy mồ hôi lạnh: “Cậu muốn cái gì, tôi cho cái đó, Dược Vương Cốc của tôi có vô số dược liệu quý giá khắp thiên hạ”.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bẻ gãy cánh tay mi nhé!” “A ha ha ha ha…” “Rắc rắc!” Một tay vẫn túm chặt cổ chưởng môn Dược Vương Cốc, tay kia của Vu Kiệt trực tiếp chộp một cánh tay của ông ta, lúc này nếu ai tập trung quan sát động tác đó, chắc sẽ liên tưởng đến một quảng cáo đồ ăn vặt nào đó trên TV, hai tay bẻ quặt, gãy lìa.Gãy lìa! Nắm chặt vị trí khuỷu tay, đưa tay nắn nắn, giống như lon nước giải khát sắp bị giật nắp ra.Đi cùng với âm thanh vang giòn nọ! Là cánh tay chưởng môn Dược Vương Cốc, gãy lìa! “Cánh tay còn lại cũng không nên ở lại một mình nhỉ!” “A ha ha ha ha…” Vu Kiệt cười ha hả, tiếng cười vô cùng đáng sợ.“Đừng… đừng mà… đừng mà!” Chưởng môn Dược Vương Cốc sợ hãi tột độ, ông ta rốt cuộc cũng thấm thía được thế nào tuyệt vọng, rõ ràng đường đường là một chưởng môn môn phái lớn của Giang Hồ Truyền Thừa, là một người phong Thánh, nhưng ở trước mặt người phong Vương lại chẳng là cái thá gì cả.Tận mắt thất tứ chi của mình sắp bị phế bỏ toàn bộ, ông ta thật sự hối hận.Cả đời võ giả tu đạo không dễ dàng gì, mà thế giới của người phong Thánh lại không phải ai cũng có thể đạt tới.Ông ta bỏ ra tinh lực cả đời người, dùng hết thảy tâm huyết cả đời người nhưng kết quả thì sao? Cũng dễ dàng bị người ta phế! Không! Không! Ông ta không chấp nhận nổi.Chưởng môn Dược Vương Cốc đầu đầy mồ hôi lạnh: “Cậu muốn cái gì, tôi cho cái đó, Dược Vương Cốc của tôi có vô số dược liệu quý giá khắp thiên hạ”..