Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 930: Chưởng Môn Dược Vương Cốc Đã Chết!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Chỉ cần cậu thả tôi ra, tha mạng cho tôi, về sau 500 đệ tử từ trên xuống dưới Dược Vương Cốc của tôi đều đi theo Quốc Phái, tuyệt đối không đi con đường cũ… sẽ không đối đầu Quốc Phái nữa!”  “Hãy tin tôi… tin tôi…”  Nghe ông ta nói vậy, chưởng môn Thiên Sơn nén nhịn cơn đau như xé, giận dữ quát: “Phản đồ, sao mi lại tham sống sợ chết!”  Chưởng môn Dược Vương Cốc mắng: “Sợ chết, đương nhiên là sợ chết chứ!”  “Ta không muốn chết, ta không muốn chết đâu!”  “Vất vả bao nhiêu mới có thể đạt tới cảnh giới này, chết đi thì còn gì nữa”.Ông ta lại nói với Vu Kiệt: “Tha cho tôi đi, được không, tất cả những điều kiện tôi vừa nói, tôi sẽ thực hiện hết, tôi không lừa cậu đâu, không đâu!”  “Ừm!”  Lúc này, giọng điệu của Vu Kiệt tràn đầy lạnh lùng.Anh lắc đầu, ở vị trí xương cổ phát ra tiếng rắc rắc giòn vang: “Thật ngại quá!”  “Mấy điều kiện của mi, ta không có hứng thú!”  “Cho nên, tiếc ghê, mấy điều kiện mi đưa ra không đủ hấp dẫn ta, cũng có nghĩa là mi…”  “Rắc rắc!”  Tay Vu Kiệt khẻ run lên, chưởng môn Dược Vương Cốc hai mắt trợn ngược, cổ ngoặt sang một bên…  “Vẫn cứ chết đi thì hơn!”  Nói cách khác, bây giờ bọn họ chỉ còn mỗi ba người.“Làm thế nào bây giờ?”  “Phải làm sao bây giờ?”  “Liệu chúng ta có chết không?”.

“Chỉ cần cậu thả tôi ra, tha mạng cho tôi, về sau 500 đệ tử từ trên xuống dưới Dược Vương Cốc của tôi đều đi theo Quốc Phái, tuyệt đối không đi con đường cũ… sẽ không đối đầu Quốc Phái nữa!”  

“Hãy tin tôi… tin tôi…”  

Nghe ông ta nói vậy, chưởng môn Thiên Sơn nén nhịn cơn đau như xé, giận dữ quát: “Phản đồ, sao mi lại tham sống sợ chết!”  

Chưởng môn Dược Vương Cốc mắng: “Sợ chết, đương nhiên là sợ chết chứ!”  

“Ta không muốn chết, ta không muốn chết đâu!”  

“Vất vả bao nhiêu mới có thể đạt tới cảnh giới này, chết đi thì còn gì nữa”.

Ông ta lại nói với Vu Kiệt: “Tha cho tôi đi, được không, tất cả những điều kiện tôi vừa nói, tôi sẽ thực hiện hết, tôi không lừa cậu đâu, không đâu!”  

“Ừm!”  

Lúc này, giọng điệu của Vu Kiệt tràn đầy lạnh lùng.

Anh lắc đầu, ở vị trí xương cổ phát ra tiếng rắc rắc giòn vang: “Thật ngại quá!”  

“Mấy điều kiện của mi, ta không có hứng thú!”  

“Cho nên, tiếc ghê, mấy điều kiện mi đưa ra không đủ hấp dẫn ta, cũng có nghĩa là mi…”  

“Rắc rắc!”  

Tay Vu Kiệt khẻ run lên, chưởng môn Dược Vương Cốc hai mắt trợn ngược, cổ ngoặt sang một bên…  

“Vẫn cứ chết đi thì hơn!”  

Nói cách khác, bây giờ bọn họ chỉ còn mỗi ba người.

“Làm thế nào bây giờ?”  

“Phải làm sao bây giờ?”  

“Liệu chúng ta có chết không?”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Chỉ cần cậu thả tôi ra, tha mạng cho tôi, về sau 500 đệ tử từ trên xuống dưới Dược Vương Cốc của tôi đều đi theo Quốc Phái, tuyệt đối không đi con đường cũ… sẽ không đối đầu Quốc Phái nữa!”  “Hãy tin tôi… tin tôi…”  Nghe ông ta nói vậy, chưởng môn Thiên Sơn nén nhịn cơn đau như xé, giận dữ quát: “Phản đồ, sao mi lại tham sống sợ chết!”  Chưởng môn Dược Vương Cốc mắng: “Sợ chết, đương nhiên là sợ chết chứ!”  “Ta không muốn chết, ta không muốn chết đâu!”  “Vất vả bao nhiêu mới có thể đạt tới cảnh giới này, chết đi thì còn gì nữa”.Ông ta lại nói với Vu Kiệt: “Tha cho tôi đi, được không, tất cả những điều kiện tôi vừa nói, tôi sẽ thực hiện hết, tôi không lừa cậu đâu, không đâu!”  “Ừm!”  Lúc này, giọng điệu của Vu Kiệt tràn đầy lạnh lùng.Anh lắc đầu, ở vị trí xương cổ phát ra tiếng rắc rắc giòn vang: “Thật ngại quá!”  “Mấy điều kiện của mi, ta không có hứng thú!”  “Cho nên, tiếc ghê, mấy điều kiện mi đưa ra không đủ hấp dẫn ta, cũng có nghĩa là mi…”  “Rắc rắc!”  Tay Vu Kiệt khẻ run lên, chưởng môn Dược Vương Cốc hai mắt trợn ngược, cổ ngoặt sang một bên…  “Vẫn cứ chết đi thì hơn!”  Nói cách khác, bây giờ bọn họ chỉ còn mỗi ba người.“Làm thế nào bây giờ?”  “Phải làm sao bây giờ?”  “Liệu chúng ta có chết không?”.

Chương 930: Chưởng Môn Dược Vương Cốc Đã Chết!