Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 938
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cứ như là giẫm nát một quả dưa hấu.“Ta hận nhất chính là mấy tên ngụy quân tử như mi, chết sớm hay chết trễ gì cũng phải chết!” Cùng với những lời của Vu Kiệt, bầu không khí như đang chết lặng.Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ không sao tả nổi.Ông cụ nhà họ Thường sờ đầu mình, hai mắt không biết phải nhìn đi đâu.Nếu có thêm một cơ hội nữa, liệu ông ta có trêu chọc con người này hay không.kh*ng b*! Người như thế chính là sự tồn tại kh*ng b* nhất.Tà khí ngất trời, sức mạnh vượt trội, thần bí không sao tả được.Chẳng có ai biết Vu Kiệt rốt cuộc là người nào.Thế hệ trẻ của nhà họ Thường cũng sợ đến mức hai chân run run, chẳng ai là không nghĩ đến chuyện rời đi.Hai Phong Thánh Giả còn lại dường như đã nhận ra được kết cục của mình, liếc mắt nhìn nhau.“Tiếp theo đây, chúng ta chơi trò khác”.Vu Kiệt đổi thành gương mặt yêu ma tà mị, vươn đầu lưỡi l**m môi.Cảnh tượng đó khiến rất nhiều người nhà họ Thường sợ đến nỗi vãi cả nước tiểu.“Vu Kiệt, có lẽ đang có chút hiểu lầm nào đó, bọn ta cũng bị người khác dụ dỗ thôi, chúng ta cần bàn bạc lại!” “Đúng vậy, lần này bọn ta sẽ trở về xin lỗi một tiếng với Quốc Phái, không thể để có thêm thương vong trong lần này nữa”.Hai Phong Thánh Giả mỗi người một câu, nói nghe nhẹ như lông hồng.Thế nhưng trong lòng bọn họ đã dấy lên sóng to gió lớn.g**t ch*t ba Phong Thánh Giả ngay tại chỗ, hơn nữa còn hành hạ đến chết.Anh muốn giết hai người bọn họ thì cần gì phải nghĩ? “Giết!” Vu Kiệt đứng trên ngọn núi lửa, nhanh chóng siết chặt nắm đấm.Trên gương mặt cương nghị kia đầy sát ý.“Đệ tử của các người giết sạch người trong thôn dưới chân núi Trường Mao, các người có ngồi lại bàn bạc với họ không?” “Những cô gái tay trói gà không chặt kia, những đứa trẻ đáng thương đó, người dân giản dị trong thôn! Tôi vẫn còn nhớ rất rõ xác của họ trông thế nào!” “Cả đóa hoa trắng bên ngôi mộ đó nữa, tôi không thể nào quên được, những người đó, chỉ dùng một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ hết ư?” Vu Kiệt nhướng mày cao cao, cười tươi tắn.Cứ như một đứa trẻ đã tìm thấy món đồ chơi mới.Lần này phải chơi cho đã, muốn chơi thoải mái sảng khoái một phen! Sau đó, năm ngàn pháp tắc thiên địa sau lưng Vu Kiệt cùng với sát ý lạnh như băng phát ra từ người anh..
Cứ như là giẫm nát một quả dưa hấu.
“Ta hận nhất chính là mấy tên ngụy quân tử như mi, chết sớm hay chết trễ gì cũng phải chết!”
Cùng với những lời của Vu Kiệt, bầu không khí như đang chết lặng.
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ không sao tả nổi.
Ông cụ nhà họ Thường sờ đầu mình, hai mắt không biết phải nhìn đi đâu.
Nếu có thêm một cơ hội nữa, liệu ông ta có trêu chọc con người này hay không.
kh*ng b*!
Người như thế chính là sự tồn tại kh*ng b* nhất.
Tà khí ngất trời, sức mạnh vượt trội, thần bí không sao tả được.
Chẳng có ai biết Vu Kiệt rốt cuộc là người nào.
Thế hệ trẻ của nhà họ Thường cũng sợ đến mức hai chân run run, chẳng ai là không nghĩ đến chuyện rời đi.
Hai Phong Thánh Giả còn lại dường như đã nhận ra được kết cục của mình, liếc mắt nhìn nhau.
“Tiếp theo đây, chúng ta chơi trò khác”.
Vu Kiệt đổi thành gương mặt yêu ma tà mị, vươn đầu lưỡi l**m môi.
Cảnh tượng đó khiến rất nhiều người nhà họ Thường sợ đến nỗi vãi cả nước tiểu.
“Vu Kiệt, có lẽ đang có chút hiểu lầm nào đó, bọn ta cũng bị người khác dụ dỗ thôi, chúng ta cần bàn bạc lại!”
“Đúng vậy, lần này bọn ta sẽ trở về xin lỗi một tiếng với Quốc Phái, không thể để có thêm thương vong trong lần này nữa”.
Hai Phong Thánh Giả mỗi người một câu, nói nghe nhẹ như lông hồng.
Thế nhưng trong lòng bọn họ đã dấy lên sóng to gió lớn.
g**t ch*t ba Phong Thánh Giả ngay tại chỗ, hơn nữa còn hành hạ đến chết.
Anh muốn giết hai người bọn họ thì cần gì phải nghĩ?
“Giết!”
Vu Kiệt đứng trên ngọn núi lửa, nhanh chóng siết chặt nắm đấm.
Trên gương mặt cương nghị kia đầy sát ý.
“Đệ tử của các người giết sạch người trong thôn dưới chân núi Trường Mao, các người có ngồi lại bàn bạc với họ không?”
“Những cô gái tay trói gà không chặt kia, những đứa trẻ đáng thương đó, người dân giản dị trong thôn! Tôi vẫn còn nhớ rất rõ xác của họ trông thế nào!”
“Cả đóa hoa trắng bên ngôi mộ đó nữa, tôi không thể nào quên được, những người đó, chỉ dùng một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ hết ư?”
Vu Kiệt nhướng mày cao cao, cười tươi tắn.
Cứ như một đứa trẻ đã tìm thấy món đồ chơi mới.
Lần này phải chơi cho đã, muốn chơi thoải mái sảng khoái một phen!
Sau đó, năm ngàn pháp tắc thiên địa sau lưng Vu Kiệt cùng với sát ý lạnh như băng phát ra từ người anh.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Cứ như là giẫm nát một quả dưa hấu.“Ta hận nhất chính là mấy tên ngụy quân tử như mi, chết sớm hay chết trễ gì cũng phải chết!” Cùng với những lời của Vu Kiệt, bầu không khí như đang chết lặng.Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, khiếp sợ không sao tả nổi.Ông cụ nhà họ Thường sờ đầu mình, hai mắt không biết phải nhìn đi đâu.Nếu có thêm một cơ hội nữa, liệu ông ta có trêu chọc con người này hay không.kh*ng b*! Người như thế chính là sự tồn tại kh*ng b* nhất.Tà khí ngất trời, sức mạnh vượt trội, thần bí không sao tả được.Chẳng có ai biết Vu Kiệt rốt cuộc là người nào.Thế hệ trẻ của nhà họ Thường cũng sợ đến mức hai chân run run, chẳng ai là không nghĩ đến chuyện rời đi.Hai Phong Thánh Giả còn lại dường như đã nhận ra được kết cục của mình, liếc mắt nhìn nhau.“Tiếp theo đây, chúng ta chơi trò khác”.Vu Kiệt đổi thành gương mặt yêu ma tà mị, vươn đầu lưỡi l**m môi.Cảnh tượng đó khiến rất nhiều người nhà họ Thường sợ đến nỗi vãi cả nước tiểu.“Vu Kiệt, có lẽ đang có chút hiểu lầm nào đó, bọn ta cũng bị người khác dụ dỗ thôi, chúng ta cần bàn bạc lại!” “Đúng vậy, lần này bọn ta sẽ trở về xin lỗi một tiếng với Quốc Phái, không thể để có thêm thương vong trong lần này nữa”.Hai Phong Thánh Giả mỗi người một câu, nói nghe nhẹ như lông hồng.Thế nhưng trong lòng bọn họ đã dấy lên sóng to gió lớn.g**t ch*t ba Phong Thánh Giả ngay tại chỗ, hơn nữa còn hành hạ đến chết.Anh muốn giết hai người bọn họ thì cần gì phải nghĩ? “Giết!” Vu Kiệt đứng trên ngọn núi lửa, nhanh chóng siết chặt nắm đấm.Trên gương mặt cương nghị kia đầy sát ý.“Đệ tử của các người giết sạch người trong thôn dưới chân núi Trường Mao, các người có ngồi lại bàn bạc với họ không?” “Những cô gái tay trói gà không chặt kia, những đứa trẻ đáng thương đó, người dân giản dị trong thôn! Tôi vẫn còn nhớ rất rõ xác của họ trông thế nào!” “Cả đóa hoa trắng bên ngôi mộ đó nữa, tôi không thể nào quên được, những người đó, chỉ dùng một lời xin lỗi là có thể xóa bỏ hết ư?” Vu Kiệt nhướng mày cao cao, cười tươi tắn.Cứ như một đứa trẻ đã tìm thấy món đồ chơi mới.Lần này phải chơi cho đã, muốn chơi thoải mái sảng khoái một phen! Sau đó, năm ngàn pháp tắc thiên địa sau lưng Vu Kiệt cùng với sát ý lạnh như băng phát ra từ người anh..