Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 939: Là Người Của Quân Đội Ư
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trên người anh, dòng máu như muốn bốc cháy, những luồng khói trắng cứ lượn lờ bay lên.Đồng tử của hai Phong Thánh Giả chợt co rút nhanh chóng, lòng đầy hoảng sợ.Bọn họ rất sợ chết, rất sợ kết cục của ba người trước đó sẽ tái diễn.Chưởng môn Dược Vương Cốc đã hứa hạn rất nhiều điều kiện cực kỳ tuyệt vời nhưng vẫn bị giết.Chưởng môn Liễu Diệp Tông chết ngay sau một giây.Chưởng môn Thiên Sơn bị tra tấn từ thân thể đến tận tâm hồn, cái chết cực kỳ thảm thiết.Chẳng có người nào không phải là vết xe đổ.Với Vu Kiệt mà nói, bọn họ chẳng có một con đường nào để cò kè mặc cả.Càng nghĩ, hai Phong Thánh Giả ngày càng sợ hãi.Cơ thể của hai người họ cũng bắt đầu run run, dù đã dùng đến sức mạnh để kiềm chế nhưng vẫn không thể giảm sự run rẩy.Khi Vu Kiệt chuẩn bị ra tay thì từ đằng xa bỗng vang lên tiếng gào rú.Tất cả mọi người cùng nhìn về hướng đó theo bản năng, trông thấy trên bầu trời xuất hiện máy bay trực thăng đang xoay vòng.Như một đàn chim màu đen ập đến cùng với khí thế ngập trời trên màn trời xám xịt.Có một chiếc máy bay màu trắng bay trước, nhanh chóng lao tới.Bọn họ còn chưa thấy rõ đó là máy bay từ đâu xuất hiện thì bên tai đã có âm thành đinh tai nhức óc.Trông thấy xa xa có một mảnh rừng núi nhanh chóng đổ sụp, như đại hồng thủy thổi quét tất cả mọi thứ.Vô số loại chim bay lên trời, bỏ trốn.Có vô số thú vật chạy bốn phương tám hướng.Rốt cuộc tất cả mọi người cũng có thể nhìn thấy thứ đã nghiền nát tất cả mọi thứ trên đường đi đó là gì! Một chiếc xe tăng bao vây nơi này, đang đi thẳng tới nhà họ Thường.Giọt mưa lạnh như băng rơi xuống sét thép cứng rắn, bắn tung tóe tạo thành bọt nước.Đội ngũ mặc quân phục, tay cầm súng máy, trang bị từ đầu đến chân nhanh chóng đi về phía bọn họ.Giày hành quân nhanh chóng giẫm lên mặt đất, khiến những vũng nước xuất hiện những gợn sóng.Trông có vẻ cực kỳ hoành tráng.Tất cả người nhà họ Thường đều ngu người.Ông cụ nhà họ Thường vẫn là người sống lâu hơn những người khác, cũng có biết về những người này.“Quân đội?” Giọng một Phong Thánh Giả hơi cao, hoảng hồn nói: “Quân đội của Nam Tam Tứ? Đến rồi ư!” Một Phong Thánh Giả khác cũng thấy cực kỳ khó tin, hỏi: “Cuối cùng cũng đến!”.
Trên người anh, dòng máu như muốn bốc cháy, những luồng khói trắng cứ lượn lờ bay lên.
Đồng tử của hai Phong Thánh Giả chợt co rút nhanh chóng, lòng đầy hoảng sợ.
Bọn họ rất sợ chết, rất sợ kết cục của ba người trước đó sẽ tái diễn.
Chưởng môn Dược Vương Cốc đã hứa hạn rất nhiều điều kiện cực kỳ tuyệt vời nhưng vẫn bị giết.
Chưởng môn Liễu Diệp Tông chết ngay sau một giây.
Chưởng môn Thiên Sơn bị tra tấn từ thân thể đến tận tâm hồn, cái chết cực kỳ thảm thiết.
Chẳng có người nào không phải là vết xe đổ.
Với Vu Kiệt mà nói, bọn họ chẳng có một con đường nào để cò kè mặc cả.
Càng nghĩ, hai Phong Thánh Giả ngày càng sợ hãi.
Cơ thể của hai người họ cũng bắt đầu run run, dù đã dùng đến sức mạnh để kiềm chế nhưng vẫn không thể giảm sự run rẩy.
Khi Vu Kiệt chuẩn bị ra tay thì từ đằng xa bỗng vang lên tiếng gào rú.
Tất cả mọi người cùng nhìn về hướng đó theo bản năng, trông thấy trên bầu trời xuất hiện máy bay trực thăng đang xoay vòng.
Như một đàn chim màu đen ập đến cùng với khí thế ngập trời trên màn trời xám xịt.
Có một chiếc máy bay màu trắng bay trước, nhanh chóng lao tới.
Bọn họ còn chưa thấy rõ đó là máy bay từ đâu xuất hiện thì bên tai đã có âm thành đinh tai nhức óc.
Trông thấy xa xa có một mảnh rừng núi nhanh chóng đổ sụp, như đại hồng thủy thổi quét tất cả mọi thứ.
Vô số loại chim bay lên trời, bỏ trốn.
Có vô số thú vật chạy bốn phương tám hướng.
Rốt cuộc tất cả mọi người cũng có thể nhìn thấy thứ đã nghiền nát tất cả mọi thứ trên đường đi đó là gì!
Một chiếc xe tăng bao vây nơi này, đang đi thẳng tới nhà họ Thường.
Giọt mưa lạnh như băng rơi xuống sét thép cứng rắn, bắn tung tóe tạo thành bọt nước.
Đội ngũ mặc quân phục, tay cầm súng máy, trang bị từ đầu đến chân nhanh chóng đi về phía bọn họ.
Giày hành quân nhanh chóng giẫm lên mặt đất, khiến những vũng nước xuất hiện những gợn sóng.
Trông có vẻ cực kỳ hoành tráng.
Tất cả người nhà họ Thường đều ngu người.
Ông cụ nhà họ Thường vẫn là người sống lâu hơn những người khác, cũng có biết về những người này.
“Quân đội?”
Giọng một Phong Thánh Giả hơi cao, hoảng hồn nói: “Quân đội của Nam Tam Tứ? Đến rồi ư!”
Một Phong Thánh Giả khác cũng thấy cực kỳ khó tin, hỏi: “Cuối cùng cũng đến!”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trên người anh, dòng máu như muốn bốc cháy, những luồng khói trắng cứ lượn lờ bay lên.Đồng tử của hai Phong Thánh Giả chợt co rút nhanh chóng, lòng đầy hoảng sợ.Bọn họ rất sợ chết, rất sợ kết cục của ba người trước đó sẽ tái diễn.Chưởng môn Dược Vương Cốc đã hứa hạn rất nhiều điều kiện cực kỳ tuyệt vời nhưng vẫn bị giết.Chưởng môn Liễu Diệp Tông chết ngay sau một giây.Chưởng môn Thiên Sơn bị tra tấn từ thân thể đến tận tâm hồn, cái chết cực kỳ thảm thiết.Chẳng có người nào không phải là vết xe đổ.Với Vu Kiệt mà nói, bọn họ chẳng có một con đường nào để cò kè mặc cả.Càng nghĩ, hai Phong Thánh Giả ngày càng sợ hãi.Cơ thể của hai người họ cũng bắt đầu run run, dù đã dùng đến sức mạnh để kiềm chế nhưng vẫn không thể giảm sự run rẩy.Khi Vu Kiệt chuẩn bị ra tay thì từ đằng xa bỗng vang lên tiếng gào rú.Tất cả mọi người cùng nhìn về hướng đó theo bản năng, trông thấy trên bầu trời xuất hiện máy bay trực thăng đang xoay vòng.Như một đàn chim màu đen ập đến cùng với khí thế ngập trời trên màn trời xám xịt.Có một chiếc máy bay màu trắng bay trước, nhanh chóng lao tới.Bọn họ còn chưa thấy rõ đó là máy bay từ đâu xuất hiện thì bên tai đã có âm thành đinh tai nhức óc.Trông thấy xa xa có một mảnh rừng núi nhanh chóng đổ sụp, như đại hồng thủy thổi quét tất cả mọi thứ.Vô số loại chim bay lên trời, bỏ trốn.Có vô số thú vật chạy bốn phương tám hướng.Rốt cuộc tất cả mọi người cũng có thể nhìn thấy thứ đã nghiền nát tất cả mọi thứ trên đường đi đó là gì! Một chiếc xe tăng bao vây nơi này, đang đi thẳng tới nhà họ Thường.Giọt mưa lạnh như băng rơi xuống sét thép cứng rắn, bắn tung tóe tạo thành bọt nước.Đội ngũ mặc quân phục, tay cầm súng máy, trang bị từ đầu đến chân nhanh chóng đi về phía bọn họ.Giày hành quân nhanh chóng giẫm lên mặt đất, khiến những vũng nước xuất hiện những gợn sóng.Trông có vẻ cực kỳ hoành tráng.Tất cả người nhà họ Thường đều ngu người.Ông cụ nhà họ Thường vẫn là người sống lâu hơn những người khác, cũng có biết về những người này.“Quân đội?” Giọng một Phong Thánh Giả hơi cao, hoảng hồn nói: “Quân đội của Nam Tam Tứ? Đến rồi ư!” Một Phong Thánh Giả khác cũng thấy cực kỳ khó tin, hỏi: “Cuối cùng cũng đến!”.