Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 943: Nhưng Anh Lại Chính Là Vu Kiệt!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nước mắt của sự sung sướng vui mừng!Phải sợ hãi đến mức nào mới khiến họ có phản ứng như vậy.Từ khi hai người bọn họ tiến vào cảnh giới Phong Thánh Giả thì luôn là kẻ dưới một người trên vạn người!Dù làm gì cũng không có ai dám ngăn cản.Tất cả mọi người đều xem họ là sự tồn tại cao nhất, được người người kính trọng.Nhưng chỉ mới vừa nãy thôi, hai người đã tận mắt nhìn thấy ba người cùng là Phong Thánh Giả như mình bị Vu Kiệt chém giết!Thậm chí còn là cái chết sau khi đã trải qua vô số tra tấn không đếm xuể và cơ thể không còn toàn vẹn.g**t ch*t ba Phong Thánh Giả!Điều đó là hết sức khó tin trong mắt bọn họ.Với Vu Kiệt, họ chỉ còn lại sự sợ hãi.Chỉ mong mình có thể cách anh càng xa càng tốt.Dù có phải đi theo kẻ địch thì có sao, giữ được mạng mới là quan trọng nhất!Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều tiến lên, chuẩn bị đến gần khu vực tác chiến của Vu Kiệt.Bỗng nhiên.Ánh mắt Vu Kiệt lướt qua, đầy độc ác với màu đỏ sậm.Anh nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người, lạnh giọng nói: “Cút hết đi cho ta!”Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều giật mình, bước chân chợt khựng lại.Bọn họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt trước mặt, cứ như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.Ánh mắt Vu Kiệt đầy sự thù địch.“Lang Vương, chuyện tiếp theo đây cậu cứ yên tâm giao cho chúng tôi là được rồi”.Mạc Vãn Phong giải thích.“Bọn mi?”Khóe miệng Vu Kiệt cong lên nụ cười ngả ngớn nhìn bọn họ.“Lặp lại một lần nữa! Đừng đến đây, đừng làm ảnh hưởng đến cuộc săn bắt của ta!”“Ta phải giết hai con mồi đó!"Lời vừa dứt, sóng to gió lớn đã được nhấc lên.Mưa vẫn còn rơi, thời tiết lạnh lẽo khiến mỗi người có mặt ở đây đều cảm nhận được sự rét buốt.Không chỉ người nhà họ Thường mà cả người của tổ chức Đệ Nhất cũng như tổ Báo đều câm như hến, đứng tại chỗ ngây người.Chuyện này là sao đây!Săn bắt!Con mồi!Những lời đó thốt ra từ miệng Vu Kiệt, tại sao nó lại nghe có vẻ bình thường như thế!Đó là suy nghĩ của Lang Vương ư?Mạc Vãn Phong hít sâu một hơi, cứ cảm thấy mọi chuyện không được bình thường.Người trước mắt trông không hề giống Vu Kiệt.Nhưng anh lại chính là Vu Kiệt!Ông ta nhìn vào nó thời gian dài, thậm chí còn cảm nhận được một cơn sóng đỏ như máu đang ập đến..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nước mắt của sự sung sướng vui mừng!

Phải sợ hãi đến mức nào mới khiến họ có phản ứng như vậy.

Từ khi hai người bọn họ tiến vào cảnh giới Phong Thánh Giả thì luôn là kẻ dưới một người trên vạn người!

Dù làm gì cũng không có ai dám ngăn cản.

Tất cả mọi người đều xem họ là sự tồn tại cao nhất, được người người kính trọng.

Nhưng chỉ mới vừa nãy thôi, hai người đã tận mắt nhìn thấy ba người cùng là Phong Thánh Giả như mình bị Vu Kiệt chém giết!

Thậm chí còn là cái chết sau khi đã trải qua vô số tra tấn không đếm xuể và cơ thể không còn toàn vẹn.

g**t ch*t ba Phong Thánh Giả!

Điều đó là hết sức khó tin trong mắt bọn họ.

Với Vu Kiệt, họ chỉ còn lại sự sợ hãi.

Chỉ mong mình có thể cách anh càng xa càng tốt.

Dù có phải đi theo kẻ địch thì có sao, giữ được mạng mới là quan trọng nhất!

Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều tiến lên, chuẩn bị đến gần khu vực tác chiến của Vu Kiệt.

Bỗng nhiên.

Ánh mắt Vu Kiệt lướt qua, đầy độc ác với màu đỏ sậm.

Anh nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người, lạnh giọng nói: “Cút hết đi cho ta!”

Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều giật mình, bước chân chợt khựng lại.

Bọn họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt trước mặt, cứ như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

Ánh mắt Vu Kiệt đầy sự thù địch.

“Lang Vương, chuyện tiếp theo đây cậu cứ yên tâm giao cho chúng tôi là được rồi”.

Mạc Vãn Phong giải thích.

“Bọn mi?”

Khóe miệng Vu Kiệt cong lên nụ cười ngả ngớn nhìn bọn họ.

“Lặp lại một lần nữa! Đừng đến đây, đừng làm ảnh hưởng đến cuộc săn bắt của ta!”

“Ta phải giết hai con mồi đó!"

Lời vừa dứt, sóng to gió lớn đã được nhấc lên.

Mưa vẫn còn rơi, thời tiết lạnh lẽo khiến mỗi người có mặt ở đây đều cảm nhận được sự rét buốt.

Không chỉ người nhà họ Thường mà cả người của tổ chức Đệ Nhất cũng như tổ Báo đều câm như hến, đứng tại chỗ ngây người.

Chuyện này là sao đây!

Săn bắt!

Con mồi!

Những lời đó thốt ra từ miệng Vu Kiệt, tại sao nó lại nghe có vẻ bình thường như thế!

Đó là suy nghĩ của Lang Vương ư?

Mạc Vãn Phong hít sâu một hơi, cứ cảm thấy mọi chuyện không được bình thường.

Người trước mắt trông không hề giống Vu Kiệt.

Nhưng anh lại chính là Vu Kiệt!

Ông ta nhìn vào nó thời gian dài, thậm chí còn cảm nhận được một cơn sóng đỏ như máu đang ập đến.

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Nước mắt của sự sung sướng vui mừng!Phải sợ hãi đến mức nào mới khiến họ có phản ứng như vậy.Từ khi hai người bọn họ tiến vào cảnh giới Phong Thánh Giả thì luôn là kẻ dưới một người trên vạn người!Dù làm gì cũng không có ai dám ngăn cản.Tất cả mọi người đều xem họ là sự tồn tại cao nhất, được người người kính trọng.Nhưng chỉ mới vừa nãy thôi, hai người đã tận mắt nhìn thấy ba người cùng là Phong Thánh Giả như mình bị Vu Kiệt chém giết!Thậm chí còn là cái chết sau khi đã trải qua vô số tra tấn không đếm xuể và cơ thể không còn toàn vẹn.g**t ch*t ba Phong Thánh Giả!Điều đó là hết sức khó tin trong mắt bọn họ.Với Vu Kiệt, họ chỉ còn lại sự sợ hãi.Chỉ mong mình có thể cách anh càng xa càng tốt.Dù có phải đi theo kẻ địch thì có sao, giữ được mạng mới là quan trọng nhất!Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều tiến lên, chuẩn bị đến gần khu vực tác chiến của Vu Kiệt.Bỗng nhiên.Ánh mắt Vu Kiệt lướt qua, đầy độc ác với màu đỏ sậm.Anh nhìn chằm chằm vào tất cả mọi người, lạnh giọng nói: “Cút hết đi cho ta!”Thành viên tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo đều giật mình, bước chân chợt khựng lại.Bọn họ nhìn chằm chằm Vu Kiệt trước mặt, cứ như nhìn một người hoàn toàn xa lạ.Ánh mắt Vu Kiệt đầy sự thù địch.“Lang Vương, chuyện tiếp theo đây cậu cứ yên tâm giao cho chúng tôi là được rồi”.Mạc Vãn Phong giải thích.“Bọn mi?”Khóe miệng Vu Kiệt cong lên nụ cười ngả ngớn nhìn bọn họ.“Lặp lại một lần nữa! Đừng đến đây, đừng làm ảnh hưởng đến cuộc săn bắt của ta!”“Ta phải giết hai con mồi đó!"Lời vừa dứt, sóng to gió lớn đã được nhấc lên.Mưa vẫn còn rơi, thời tiết lạnh lẽo khiến mỗi người có mặt ở đây đều cảm nhận được sự rét buốt.Không chỉ người nhà họ Thường mà cả người của tổ chức Đệ Nhất cũng như tổ Báo đều câm như hến, đứng tại chỗ ngây người.Chuyện này là sao đây!Săn bắt!Con mồi!Những lời đó thốt ra từ miệng Vu Kiệt, tại sao nó lại nghe có vẻ bình thường như thế!Đó là suy nghĩ của Lang Vương ư?Mạc Vãn Phong hít sâu một hơi, cứ cảm thấy mọi chuyện không được bình thường.Người trước mắt trông không hề giống Vu Kiệt.Nhưng anh lại chính là Vu Kiệt!Ông ta nhìn vào nó thời gian dài, thậm chí còn cảm nhận được một cơn sóng đỏ như máu đang ập đến..

Chương 943: Nhưng Anh Lại Chính Là Vu Kiệt!