Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 944
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Vu Kiệt, cậu bình tĩnh lại đi, mặc dù chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng bây giờ đã an toàn rồi!” Giọng của Mạc Vãn Phong rất khiêm tốn, sợ sẽ chọc giận người đàn ông đang trước mặt.“An toàn?”.truyện teen hayVu Kiệt giống như vừa nghe được một câu chuyện cười, cả người không ngừng run lên, điên cuồng cười lớn.“Bộ binh và Tổ chức Đệ Nhất các người làm cái quái gì vậy chứ, nếu như chúng tôi chết, Quốc Phái và Giang Hồ Truyền Thừa nhất định sẽ đổ mọi trách nhiệm lên đầu các người!” “Chỉ có ngăn chặn cuộc chiến tranh này, tránh gây thương vong quá lớn, đây mới là trách nhiệm quan trọng của Bộ binh tổ chức Đệ Nhất các người!” Hai người phong thánh khàn cổ hét lớn.“Được rồi, được rồi, đừng giãy dụa nữa, ông đây còn chưa chơi đùa đủ đâu”.Vu Kiệt thở dài một hơi, khôi phục nụ cười trên môi, chậm rãi bước đến trước mặt hai người phong thánh.“Lang Vương!” Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh đồng thời hét lên.Tất cả mọi người đều giật thót tim, ánh mắt căng thẳng.Bọn họ không có bất kỳ hành động gì, cũng không dám hành động.Bởi vì nhiệm vụ của họ là bảo vệ Lang Vương.Nhưng tình huống hiện tại… So với những gì tưởng tượng trước khi đến đây quá khác biệt.Lang Vương không cần bọn họ giúp đỡ, thậm chí còn không cho phép bọn họ giúp đỡ.Cứ như vậy, Vu Kiệt bước từng bước đến trước mặt hai người phong thánh, mỗi bước đi đều để lại vết máu trên mặt đất.Dấu chân vẫn còn vương vết máu và cặn trắng.Khắp bầu trời, cơn mưa nặng hạt đã dập tắt toàn bộ hy vọng của hai người phong thánh.Không khí lạnh lẽo khiến tất cả mọi người trong nhà họ Thường sợ hãi, không ai dám thở thành tiếng.Vu Kiệt lặng lẽ đứng trên núi lửa, quan sát mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, ngây người đứng nhìn.“Mi có muốn dừng lại không?” Một giọng nói vang lên.“Nếu như người của tổ chức Đệ Nhất đến rồi, người của Bộ binh cũng ở đây, bảo bọn họ giải quyết là được rồi”.“Dù sao những sai lầm mà bọn họ phạm phải, ắt sẽ có công lý và pháp luật trừng trị bọn họ”.“Đã giết quá nhiều người rồi”.Vu Kiệt rất bình tĩnh, có một vài chuyện cần mình tự làm, nhưng có người chuyên nghiệp hơn ở đây, vậy thì để bọn họ làm là được rồi.“Công lý? Pháp luật? Mi đang kể chuyện cười với ta sao?” “Hừ! Vậy được thôi, để ta xem thử, dừng lại sẽ có hậu quả gì!” Giọng nói khinh thường, vô cùng gay gắt.Cảnh tượng trước mặt Vu Kiệt đột nhiên thay đổi.Chỉ thấy Vu Kiệt thực sự dừng lại rồi, nhưng thân thể anh lại trực tiếp ngã xuống, nằm rạp trên nền đất.Tất cả mọi người đều sững sờ.“Yêu nghiệt, đi chết đi!” Một tên chưởng môn thấy Vu Kiệt hôn mê, sát khí bốc lên ngập trời, cả người lao qua như một viên đạn đại bác.Toàn bộ người của Tổ chức Đệ Nhất và Tổ Báo đều xông lên, nhất định phải bảo vệ Vu Kiệt.Nhưng… Dù sao cũng là người phong thánh.Mục tiêu của ông ta chỉ có Vu Kiệt.Người phong thánh này lại bắt đầu một cuộc tàn sát lớn, máu tươi lại một lần nữa nhuốm đỏ cả vùng trời Cuối cùng ông ta thật sự đã giết Vu Kiệt, nhưng bản thân cũng bị người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo g**t ch*t.Giọng nói giễu cợt lại vang lên: “Mi…giết hay là ta giết?” Vu Kiệt siết chặt nắm đấm, nếu như những chuyện xảy ra trước mắt này đều là thật, vậy thì chính mình đã hại bọn họ sao? “Đây đều là do mi bịa ra phải không”.Vu Kiệt hỏi..
“Vu Kiệt, cậu bình tĩnh lại đi, mặc dù chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng bây giờ đã an toàn rồi!”
Giọng của Mạc Vãn Phong rất khiêm tốn, sợ sẽ chọc giận người đàn ông đang trước mặt.
“An toàn?”.
truyện teen hay
Vu Kiệt giống như vừa nghe được một câu chuyện cười, cả người không ngừng run lên, điên cuồng cười lớn.
“Bộ binh và Tổ chức Đệ Nhất các người làm cái quái gì vậy chứ, nếu như chúng tôi chết, Quốc Phái và Giang Hồ Truyền Thừa nhất định sẽ đổ mọi trách nhiệm lên đầu các người!”
“Chỉ có ngăn chặn cuộc chiến tranh này, tránh gây thương vong quá lớn, đây mới là trách nhiệm quan trọng của Bộ binh tổ chức Đệ Nhất các người!”
Hai người phong thánh khàn cổ hét lớn.
“Được rồi, được rồi, đừng giãy dụa nữa, ông đây còn chưa chơi đùa đủ đâu”.
Vu Kiệt thở dài một hơi, khôi phục nụ cười trên môi, chậm rãi bước đến trước mặt hai người phong thánh.
“Lang Vương!”
Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh đồng thời hét lên.
Tất cả mọi người đều giật thót tim, ánh mắt căng thẳng.
Bọn họ không có bất kỳ hành động gì, cũng không dám hành động.
Bởi vì nhiệm vụ của họ là bảo vệ Lang Vương.
Nhưng tình huống hiện tại…
So với những gì tưởng tượng trước khi đến đây quá khác biệt.
Lang Vương không cần bọn họ giúp đỡ, thậm chí còn không cho phép bọn họ giúp đỡ.
Cứ như vậy, Vu Kiệt bước từng bước đến trước mặt hai người phong thánh, mỗi bước đi đều để lại vết máu trên mặt đất.
Dấu chân vẫn còn vương vết máu và cặn trắng.
Khắp bầu trời, cơn mưa nặng hạt đã dập tắt toàn bộ hy vọng của hai người phong thánh.
Không khí lạnh lẽo khiến tất cả mọi người trong nhà họ Thường sợ hãi, không ai dám thở thành tiếng.
Vu Kiệt lặng lẽ đứng trên núi lửa, quan sát mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, ngây người đứng nhìn.
“Mi có muốn dừng lại không?”
Một giọng nói vang lên.
“Nếu như người của tổ chức Đệ Nhất đến rồi, người của Bộ binh cũng ở đây, bảo bọn họ giải quyết là được rồi”.
“Dù sao những sai lầm mà bọn họ phạm phải, ắt sẽ có công lý và pháp luật trừng trị bọn họ”.
“Đã giết quá nhiều người rồi”.
Vu Kiệt rất bình tĩnh, có một vài chuyện cần mình tự làm, nhưng có người chuyên nghiệp hơn ở đây, vậy thì để bọn họ làm là được rồi.
“Công lý? Pháp luật? Mi đang kể chuyện cười với ta sao?”
“Hừ! Vậy được thôi, để ta xem thử, dừng lại sẽ có hậu quả gì!”
Giọng nói khinh thường, vô cùng gay gắt.
Cảnh tượng trước mặt Vu Kiệt đột nhiên thay đổi.
Chỉ thấy Vu Kiệt thực sự dừng lại rồi, nhưng thân thể anh lại trực tiếp ngã xuống, nằm rạp trên nền đất.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
“Yêu nghiệt, đi chết đi!”
Một tên chưởng môn thấy Vu Kiệt hôn mê, sát khí bốc lên ngập trời, cả người lao qua như một viên đạn đại bác.
Toàn bộ người của Tổ chức Đệ Nhất và Tổ Báo đều xông lên, nhất định phải bảo vệ Vu Kiệt.
Nhưng…
Dù sao cũng là người phong thánh.
Mục tiêu của ông ta chỉ có Vu Kiệt.
Người phong thánh này lại bắt đầu một cuộc tàn sát lớn, máu tươi lại một lần nữa nhuốm đỏ cả vùng trời
Cuối cùng ông ta thật sự đã giết Vu Kiệt, nhưng bản thân cũng bị người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo g**t ch*t.
Giọng nói giễu cợt lại vang lên: “Mi…giết hay là ta giết?”
Vu Kiệt siết chặt nắm đấm, nếu như những chuyện xảy ra trước mắt này đều là thật, vậy thì chính mình đã hại bọn họ sao?
“Đây đều là do mi bịa ra phải không”.
Vu Kiệt hỏi.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Vu Kiệt, cậu bình tĩnh lại đi, mặc dù chúng ta không biết chuyện gì đã xảy ra nhưng bây giờ đã an toàn rồi!” Giọng của Mạc Vãn Phong rất khiêm tốn, sợ sẽ chọc giận người đàn ông đang trước mặt.“An toàn?”.truyện teen hayVu Kiệt giống như vừa nghe được một câu chuyện cười, cả người không ngừng run lên, điên cuồng cười lớn.“Bộ binh và Tổ chức Đệ Nhất các người làm cái quái gì vậy chứ, nếu như chúng tôi chết, Quốc Phái và Giang Hồ Truyền Thừa nhất định sẽ đổ mọi trách nhiệm lên đầu các người!” “Chỉ có ngăn chặn cuộc chiến tranh này, tránh gây thương vong quá lớn, đây mới là trách nhiệm quan trọng của Bộ binh tổ chức Đệ Nhất các người!” Hai người phong thánh khàn cổ hét lớn.“Được rồi, được rồi, đừng giãy dụa nữa, ông đây còn chưa chơi đùa đủ đâu”.Vu Kiệt thở dài một hơi, khôi phục nụ cười trên môi, chậm rãi bước đến trước mặt hai người phong thánh.“Lang Vương!” Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh đồng thời hét lên.Tất cả mọi người đều giật thót tim, ánh mắt căng thẳng.Bọn họ không có bất kỳ hành động gì, cũng không dám hành động.Bởi vì nhiệm vụ của họ là bảo vệ Lang Vương.Nhưng tình huống hiện tại… So với những gì tưởng tượng trước khi đến đây quá khác biệt.Lang Vương không cần bọn họ giúp đỡ, thậm chí còn không cho phép bọn họ giúp đỡ.Cứ như vậy, Vu Kiệt bước từng bước đến trước mặt hai người phong thánh, mỗi bước đi đều để lại vết máu trên mặt đất.Dấu chân vẫn còn vương vết máu và cặn trắng.Khắp bầu trời, cơn mưa nặng hạt đã dập tắt toàn bộ hy vọng của hai người phong thánh.Không khí lạnh lẽo khiến tất cả mọi người trong nhà họ Thường sợ hãi, không ai dám thở thành tiếng.Vu Kiệt lặng lẽ đứng trên núi lửa, quan sát mọi chuyện đang xảy ra trước mắt, ngây người đứng nhìn.“Mi có muốn dừng lại không?” Một giọng nói vang lên.“Nếu như người của tổ chức Đệ Nhất đến rồi, người của Bộ binh cũng ở đây, bảo bọn họ giải quyết là được rồi”.“Dù sao những sai lầm mà bọn họ phạm phải, ắt sẽ có công lý và pháp luật trừng trị bọn họ”.“Đã giết quá nhiều người rồi”.Vu Kiệt rất bình tĩnh, có một vài chuyện cần mình tự làm, nhưng có người chuyên nghiệp hơn ở đây, vậy thì để bọn họ làm là được rồi.“Công lý? Pháp luật? Mi đang kể chuyện cười với ta sao?” “Hừ! Vậy được thôi, để ta xem thử, dừng lại sẽ có hậu quả gì!” Giọng nói khinh thường, vô cùng gay gắt.Cảnh tượng trước mặt Vu Kiệt đột nhiên thay đổi.Chỉ thấy Vu Kiệt thực sự dừng lại rồi, nhưng thân thể anh lại trực tiếp ngã xuống, nằm rạp trên nền đất.Tất cả mọi người đều sững sờ.“Yêu nghiệt, đi chết đi!” Một tên chưởng môn thấy Vu Kiệt hôn mê, sát khí bốc lên ngập trời, cả người lao qua như một viên đạn đại bác.Toàn bộ người của Tổ chức Đệ Nhất và Tổ Báo đều xông lên, nhất định phải bảo vệ Vu Kiệt.Nhưng… Dù sao cũng là người phong thánh.Mục tiêu của ông ta chỉ có Vu Kiệt.Người phong thánh này lại bắt đầu một cuộc tàn sát lớn, máu tươi lại một lần nữa nhuốm đỏ cả vùng trời Cuối cùng ông ta thật sự đã giết Vu Kiệt, nhưng bản thân cũng bị người của tổ chức Đệ Nhất và tổ Báo g**t ch*t.Giọng nói giễu cợt lại vang lên: “Mi…giết hay là ta giết?” Vu Kiệt siết chặt nắm đấm, nếu như những chuyện xảy ra trước mắt này đều là thật, vậy thì chính mình đã hại bọn họ sao? “Đây đều là do mi bịa ra phải không”.Vu Kiệt hỏi..