Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 945: Đây Rõ Ràng Là Ác Quỷ!
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Hừ! Đã nói là ý trời khó đoán, nhưng với những suy nghĩ nhỏ nhen kia của nó, ông đây tùy tiện đoán bừa cũng có thể suy đoán được!” “Luật nhân quả, mi không nhìn thấu được, không hiểu được, những gì nên nói cũng đều nói rồi, mi quyết định đi”.Vu Kiệt hít sâu một hơi, tinh thần không được ổn định cho lắm.Bản thân đã cướp được rất nhiều sinh mạng từ tay thiên đạo, nhưng lại cứu một kẻ vốn dĩ nó muốn giết! Những chuyện anh vừa nhìn thấy, có lẽ không phải là giả! Anh không muốn vì quyết định của mình mà khiến nhiều người vô tội phải mất mạng nữa.Như vậy không công bằng! Sắc mặt Vu Kiệt dần bình tĩnh lại, anh nói.“Giết! Giết! Giết!” Vu Kiệt của hiện tại, khóe miệng khẽ nhếch lên, vẻ mặt càng thêm vui vẻ.“Lẽ nào ông đây còn có thể lừa mi sao?” Anh vững vàng kiên định bước đến trước mặt một người phong thánh.“Mi…đã nghĩ kỹ chết thế nào chưa?” Ánh mắt của Vu Kiệt vô cùng quỷ dị, nhìn chằm chằm người trước mặt, đánh giá một lượt từ trên xuống.Sắc mặt của người phong thánh càng thêm tái mét, cực kỳ sợ hãi.“Đừng giết ta, mi muốn gì ta cũng cho mi hết, công pháp, phụ nữ, quyền lực, tiền bạc!” Người phong thánh đó kích động nói, ánh mắt cầu xin.Vu Kiệt khẽ bĩu môi, vẻ mặt cực kỳ chán ghét..Ngôn Tình Sắc“Không cần, không cần, đợi lúc ông đây giết mi thì mi kêu lớn lên, gào thét đau khổ lên là được rồi”.Vu Kiệt giơ tay ra, vỗ nhẹ lên đầu người phong thánh này.Như thể một người lớn đang dạy dỗ một đứa trẻ.“Còn mi nữa, mi cũng nên chuẩn bị trước đi”.Vu Kiệt sợ người còn lại cảm thấy bản thân bị thất sủng, nên nhắc nhở.Những người xung quanh thấy vậy, sắc mặt đều vô cùng quái lạ, không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.Sao Vu Kiệt lại nói ra những lời này! Nói đùa? Nhưng sát ý ẩn chứa trong đó vô cùng mạnh mẽ! Rất nhanh, Vu Kiệt đã nhấc bàn tay của người phong thánh kia lên.Cảnh tượng này khiến mọi người càng cảnh giác hơn.“Mi…mi muốn làm gì?” Người phong thánh này sắp khóc đến nơi, nhưng cũng không dám phản kháng.“Chơi đùa thôi, ông đây chơi một lúc đã, không để mi chết đâu”.Nói đến đó, Vu Kiệt đan chéo hai tay của người phong thánh này đặt lên hai vai của ông ta.Tiếp đó lại nhấc hai chân của người phong thánh này ép lên hai vai đó nữa.“Mi! Mi!” Không đợi người phong thánh này nói hết câu, Vu Kiệt lại nhếch môi cười.“Rắc!” Sau những hành động của Vu Kiệt, rất nhanh tứ chi của người phong thánh này đã tụ lại với nhau.Các khớp xương đã bị trật rồi.“A…!” Người phong thánh đó đau đớn kêu lên, ánh mắt run rẩy: “Mi không giết ta đúng không, mi chỉ chơi đùa một lúc thôi phải không?” “Đương nhiên, tạm thời sẽ không để mi chết đâu”.Vu Kiệt cười nói.Đây còn là Vu Kiệt sao? Đây rõ ràng là ác quỷ! Vu Kiệt thực đã bẻ gãy xương sống trên lưng của người phong thánh này rồi! Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh liếc mắt nhìn nhau, vô cùng kinh hãi..
“Hừ! Đã nói là ý trời khó đoán, nhưng với những suy nghĩ nhỏ nhen kia của nó, ông đây tùy tiện đoán bừa cũng có thể suy đoán được!”
“Luật nhân quả, mi không nhìn thấu được, không hiểu được, những gì nên nói cũng đều nói rồi, mi quyết định đi”.
Vu Kiệt hít sâu một hơi, tinh thần không được ổn định cho lắm.
Bản thân đã cướp được rất nhiều sinh mạng từ tay thiên đạo, nhưng lại cứu một kẻ vốn dĩ nó muốn giết!
Những chuyện anh vừa nhìn thấy, có lẽ không phải là giả!
Anh không muốn vì quyết định của mình mà khiến nhiều người vô tội phải mất mạng nữa.
Như vậy không công bằng!
Sắc mặt Vu Kiệt dần bình tĩnh lại, anh nói.
“Giết! Giết! Giết!”
Vu Kiệt của hiện tại, khóe miệng khẽ nhếch lên, vẻ mặt càng thêm vui vẻ.
“Lẽ nào ông đây còn có thể lừa mi sao?”
Anh vững vàng kiên định bước đến trước mặt một người phong thánh.
“Mi…đã nghĩ kỹ chết thế nào chưa?”
Ánh mắt của Vu Kiệt vô cùng quỷ dị, nhìn chằm chằm người trước mặt, đánh giá một lượt từ trên xuống.
Sắc mặt của người phong thánh càng thêm tái mét, cực kỳ sợ hãi.
“Đừng giết ta, mi muốn gì ta cũng cho mi hết, công pháp, phụ nữ, quyền lực, tiền bạc!”
Người phong thánh đó kích động nói, ánh mắt cầu xin.
Vu Kiệt khẽ bĩu môi, vẻ mặt cực kỳ chán ghét.
.
Ngôn Tình Sắc
“Không cần, không cần, đợi lúc ông đây giết mi thì mi kêu lớn lên, gào thét đau khổ lên là được rồi”.
Vu Kiệt giơ tay ra, vỗ nhẹ lên đầu người phong thánh này.
Như thể một người lớn đang dạy dỗ một đứa trẻ.
“Còn mi nữa, mi cũng nên chuẩn bị trước đi”.
Vu Kiệt sợ người còn lại cảm thấy bản thân bị thất sủng, nên nhắc nhở.
Những người xung quanh thấy vậy, sắc mặt đều vô cùng quái lạ, không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.
Sao Vu Kiệt lại nói ra những lời này!
Nói đùa?
Nhưng sát ý ẩn chứa trong đó vô cùng mạnh mẽ!
Rất nhanh, Vu Kiệt đã nhấc bàn tay của người phong thánh kia lên.
Cảnh tượng này khiến mọi người càng cảnh giác hơn.
“Mi…mi muốn làm gì?”
Người phong thánh này sắp khóc đến nơi, nhưng cũng không dám phản kháng.
“Chơi đùa thôi, ông đây chơi một lúc đã, không để mi chết đâu”.
Nói đến đó, Vu Kiệt đan chéo hai tay của người phong thánh này đặt lên hai vai của ông ta.
Tiếp đó lại nhấc hai chân của người phong thánh này ép lên hai vai đó nữa.
“Mi! Mi!”
Không đợi người phong thánh này nói hết câu, Vu Kiệt lại nhếch môi cười.
“Rắc!”
Sau những hành động của Vu Kiệt, rất nhanh tứ chi của người phong thánh này đã tụ lại với nhau.
Các khớp xương đã bị trật rồi.
“A…!”
Người phong thánh đó đau đớn kêu lên, ánh mắt run rẩy: “Mi không giết ta đúng không, mi chỉ chơi đùa một lúc thôi phải không?”
“Đương nhiên, tạm thời sẽ không để mi chết đâu”.
Vu Kiệt cười nói.
Đây còn là Vu Kiệt sao?
Đây rõ ràng là ác quỷ!
Vu Kiệt thực đã bẻ gãy xương sống trên lưng của người phong thánh này rồi!
Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh liếc mắt nhìn nhau, vô cùng kinh hãi.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Hừ! Đã nói là ý trời khó đoán, nhưng với những suy nghĩ nhỏ nhen kia của nó, ông đây tùy tiện đoán bừa cũng có thể suy đoán được!” “Luật nhân quả, mi không nhìn thấu được, không hiểu được, những gì nên nói cũng đều nói rồi, mi quyết định đi”.Vu Kiệt hít sâu một hơi, tinh thần không được ổn định cho lắm.Bản thân đã cướp được rất nhiều sinh mạng từ tay thiên đạo, nhưng lại cứu một kẻ vốn dĩ nó muốn giết! Những chuyện anh vừa nhìn thấy, có lẽ không phải là giả! Anh không muốn vì quyết định của mình mà khiến nhiều người vô tội phải mất mạng nữa.Như vậy không công bằng! Sắc mặt Vu Kiệt dần bình tĩnh lại, anh nói.“Giết! Giết! Giết!” Vu Kiệt của hiện tại, khóe miệng khẽ nhếch lên, vẻ mặt càng thêm vui vẻ.“Lẽ nào ông đây còn có thể lừa mi sao?” Anh vững vàng kiên định bước đến trước mặt một người phong thánh.“Mi…đã nghĩ kỹ chết thế nào chưa?” Ánh mắt của Vu Kiệt vô cùng quỷ dị, nhìn chằm chằm người trước mặt, đánh giá một lượt từ trên xuống.Sắc mặt của người phong thánh càng thêm tái mét, cực kỳ sợ hãi.“Đừng giết ta, mi muốn gì ta cũng cho mi hết, công pháp, phụ nữ, quyền lực, tiền bạc!” Người phong thánh đó kích động nói, ánh mắt cầu xin.Vu Kiệt khẽ bĩu môi, vẻ mặt cực kỳ chán ghét..Ngôn Tình Sắc“Không cần, không cần, đợi lúc ông đây giết mi thì mi kêu lớn lên, gào thét đau khổ lên là được rồi”.Vu Kiệt giơ tay ra, vỗ nhẹ lên đầu người phong thánh này.Như thể một người lớn đang dạy dỗ một đứa trẻ.“Còn mi nữa, mi cũng nên chuẩn bị trước đi”.Vu Kiệt sợ người còn lại cảm thấy bản thân bị thất sủng, nên nhắc nhở.Những người xung quanh thấy vậy, sắc mặt đều vô cùng quái lạ, không hiểu được chuyện gì đang xảy ra.Sao Vu Kiệt lại nói ra những lời này! Nói đùa? Nhưng sát ý ẩn chứa trong đó vô cùng mạnh mẽ! Rất nhanh, Vu Kiệt đã nhấc bàn tay của người phong thánh kia lên.Cảnh tượng này khiến mọi người càng cảnh giác hơn.“Mi…mi muốn làm gì?” Người phong thánh này sắp khóc đến nơi, nhưng cũng không dám phản kháng.“Chơi đùa thôi, ông đây chơi một lúc đã, không để mi chết đâu”.Nói đến đó, Vu Kiệt đan chéo hai tay của người phong thánh này đặt lên hai vai của ông ta.Tiếp đó lại nhấc hai chân của người phong thánh này ép lên hai vai đó nữa.“Mi! Mi!” Không đợi người phong thánh này nói hết câu, Vu Kiệt lại nhếch môi cười.“Rắc!” Sau những hành động của Vu Kiệt, rất nhanh tứ chi của người phong thánh này đã tụ lại với nhau.Các khớp xương đã bị trật rồi.“A…!” Người phong thánh đó đau đớn kêu lên, ánh mắt run rẩy: “Mi không giết ta đúng không, mi chỉ chơi đùa một lúc thôi phải không?” “Đương nhiên, tạm thời sẽ không để mi chết đâu”.Vu Kiệt cười nói.Đây còn là Vu Kiệt sao? Đây rõ ràng là ác quỷ! Vu Kiệt thực đã bẻ gãy xương sống trên lưng của người phong thánh này rồi! Mạc Vãn Phong và Hướng Thiên Lĩnh liếc mắt nhìn nhau, vô cùng kinh hãi..