Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 963: Trong Phòng Lưu Trữ Máu

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Phù phù!”  Hai đầu gối Hứa Long mềm nhũn, quỳ sụp xuống.“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, cầu xin các người…”  Giọng hắn rất khó nghe, cứ như trong cổ họng bị nhét một miếng vải vậy, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên vặn vẹo.“Mau đi!”  Hướng Thiên Lĩnh liếc nhìn gã thanh niên này bằng ánh mắt xem thường, sau đó lắc đầu, phất tay ra hiệu.Đầu óc Hứa Long trống rỗng, thậm chí người của tổ Báo phải khiêng hắn đi.Hướng Thiên Lĩnh bước đến bên cạnh Mạc Vãn Phong.Hai người nghiêm túc đứng trước dinh thự nhà họ Thường dưới cơn mưa đêm.“Rốt cuộc, một số việc cũng đã xong!”  Hướng Thiên Lĩnh cảm khái.“Đúng vậy, nhưng vẫn còn một số việc chỉ mới bắt đầu mà thôi!”  Mạc Vãn Phong nói một cách sâu xa.Sau đó hai người lại rơi vào trầm mặc.Chuyện kết thúc kéo theo rất nhiều mạng người.Mà chuyện bắt đầu, cũng khiến rất nhiều người phải chết.Bọn họ hiểu rất rõ, thế giới này lại sắp nổi lên một trận gió tanh mưa máu.Bầu trời âm u, một chiếc máy bay trực thăng có in ký hiệu đặc thù hạ xuống sân thượng một bệnh viện cao cấp.Dường như có một ngọn núi lớn thoáng chốc đè xuống toàn bộ bệnh viện, khiến cho tất cả bác sĩ, y tá đều đứng ngồi không yên.“Bệnh viện có thông báo khẩn!”  “Tất cả giáo sư, bác sĩ chủ nhiệm, phó chủ nhiệm lập tức đến phòng họp!”  “Tất cả các phòng ban tập trung vào công tác của mình, đảm bảo bộ máy được vận hành hoàn thiện”.“Tất cả nhân viên đang trong thời gian nghỉ lập tức quay về bệnh viện trong vòng nửa tiếng, nếu không về được thì cũng đừng về nữa”.Phút chốc, một loạt thông báo được gửi đến điện thoại di động của toàn bộ nhân viên bệnh viện.Vẻ mặt bọn họ tràn đầy lo lắng, cứ như lâm đại địch vậy, tất cả vội vàng chạy về phía căn phòng VIP kia.Đây đều là những bác sĩ tài giỏi nhất, bao gồm các khoa chỉnh hình, khoa nội, khoa tiêu hóa, khoa thần kinh,…  Trong phòng lưu trữ máu.“Bệnh nhân trong phòng VIP kia thuộc nhóm máu Rh (-), mau chuyển một ít từ bệnh viện khác đến, tôi sợ không đủ đấy!”.

“Phù phù!”  

Hai đầu gối Hứa Long mềm nhũn, quỳ sụp xuống.

“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, cầu xin các người…”  

Giọng hắn rất khó nghe, cứ như trong cổ họng bị nhét một miếng vải vậy, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên vặn vẹo.

“Mau đi!”  

Hướng Thiên Lĩnh liếc nhìn gã thanh niên này bằng ánh mắt xem thường, sau đó lắc đầu, phất tay ra hiệu.

Đầu óc Hứa Long trống rỗng, thậm chí người của tổ Báo phải khiêng hắn đi.

Hướng Thiên Lĩnh bước đến bên cạnh Mạc Vãn Phong.

Hai người nghiêm túc đứng trước dinh thự nhà họ Thường dưới cơn mưa đêm.

“Rốt cuộc, một số việc cũng đã xong!”  

Hướng Thiên Lĩnh cảm khái.

“Đúng vậy, nhưng vẫn còn một số việc chỉ mới bắt đầu mà thôi!”  

Mạc Vãn Phong nói một cách sâu xa.

Sau đó hai người lại rơi vào trầm mặc.

Chuyện kết thúc kéo theo rất nhiều mạng người.

Mà chuyện bắt đầu, cũng khiến rất nhiều người phải chết.

Bọn họ hiểu rất rõ, thế giới này lại sắp nổi lên một trận gió tanh mưa máu.

Bầu trời âm u, một chiếc máy bay trực thăng có in ký hiệu đặc thù hạ xuống sân thượng một bệnh viện cao cấp.

Dường như có một ngọn núi lớn thoáng chốc đè xuống toàn bộ bệnh viện, khiến cho tất cả bác sĩ, y tá đều đứng ngồi không yên.

“Bệnh viện có thông báo khẩn!”  

“Tất cả giáo sư, bác sĩ chủ nhiệm, phó chủ nhiệm lập tức đến phòng họp!”  

“Tất cả các phòng ban tập trung vào công tác của mình, đảm bảo bộ máy được vận hành hoàn thiện”.

“Tất cả nhân viên đang trong thời gian nghỉ lập tức quay về bệnh viện trong vòng nửa tiếng, nếu không về được thì cũng đừng về nữa”.

Phút chốc, một loạt thông báo được gửi đến điện thoại di động của toàn bộ nhân viên bệnh viện.

Vẻ mặt bọn họ tràn đầy lo lắng, cứ như lâm đại địch vậy, tất cả vội vàng chạy về phía căn phòng VIP kia.

Đây đều là những bác sĩ tài giỏi nhất, bao gồm các khoa chỉnh hình, khoa nội, khoa tiêu hóa, khoa thần kinh,…  

Trong phòng lưu trữ máu.

“Bệnh nhân trong phòng VIP kia thuộc nhóm máu Rh (-), mau chuyển một ít từ bệnh viện khác đến, tôi sợ không đủ đấy!”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Phù phù!”  Hai đầu gối Hứa Long mềm nhũn, quỳ sụp xuống.“Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi, cầu xin các người…”  Giọng hắn rất khó nghe, cứ như trong cổ họng bị nhét một miếng vải vậy, khuôn mặt cũng bắt đầu trở nên vặn vẹo.“Mau đi!”  Hướng Thiên Lĩnh liếc nhìn gã thanh niên này bằng ánh mắt xem thường, sau đó lắc đầu, phất tay ra hiệu.Đầu óc Hứa Long trống rỗng, thậm chí người của tổ Báo phải khiêng hắn đi.Hướng Thiên Lĩnh bước đến bên cạnh Mạc Vãn Phong.Hai người nghiêm túc đứng trước dinh thự nhà họ Thường dưới cơn mưa đêm.“Rốt cuộc, một số việc cũng đã xong!”  Hướng Thiên Lĩnh cảm khái.“Đúng vậy, nhưng vẫn còn một số việc chỉ mới bắt đầu mà thôi!”  Mạc Vãn Phong nói một cách sâu xa.Sau đó hai người lại rơi vào trầm mặc.Chuyện kết thúc kéo theo rất nhiều mạng người.Mà chuyện bắt đầu, cũng khiến rất nhiều người phải chết.Bọn họ hiểu rất rõ, thế giới này lại sắp nổi lên một trận gió tanh mưa máu.Bầu trời âm u, một chiếc máy bay trực thăng có in ký hiệu đặc thù hạ xuống sân thượng một bệnh viện cao cấp.Dường như có một ngọn núi lớn thoáng chốc đè xuống toàn bộ bệnh viện, khiến cho tất cả bác sĩ, y tá đều đứng ngồi không yên.“Bệnh viện có thông báo khẩn!”  “Tất cả giáo sư, bác sĩ chủ nhiệm, phó chủ nhiệm lập tức đến phòng họp!”  “Tất cả các phòng ban tập trung vào công tác của mình, đảm bảo bộ máy được vận hành hoàn thiện”.“Tất cả nhân viên đang trong thời gian nghỉ lập tức quay về bệnh viện trong vòng nửa tiếng, nếu không về được thì cũng đừng về nữa”.Phút chốc, một loạt thông báo được gửi đến điện thoại di động của toàn bộ nhân viên bệnh viện.Vẻ mặt bọn họ tràn đầy lo lắng, cứ như lâm đại địch vậy, tất cả vội vàng chạy về phía căn phòng VIP kia.Đây đều là những bác sĩ tài giỏi nhất, bao gồm các khoa chỉnh hình, khoa nội, khoa tiêu hóa, khoa thần kinh,…  Trong phòng lưu trữ máu.“Bệnh nhân trong phòng VIP kia thuộc nhóm máu Rh (-), mau chuyển một ít từ bệnh viện khác đến, tôi sợ không đủ đấy!”.

Chương 963: Trong Phòng Lưu Trữ Máu