Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 964: Tiền Đồ Tương Lai Của Bọn Họ Cũng Sẽ Chấm Dứt

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đúng vậy, không ngờ vị kia lại thuộc nhóm máu hiếm, để tôi gọi điện!”  “Bệnh nhân phòng số 3 cần truyền máu, tôi đi đây!”  “Bệnh nhân đó không truyền máu sẽ chết à?”  “… Hẳn là không, vẫn có thể đợi được!”  “Vậy thì đợi đi, đến khi vị ở phòng VIP kia ổn rồi tính tiếp!”  Phòng dụng cụ.“Các người làm gì vậy, sao vẫn chưa đi lấy kim tiêm và ống truyền dịch?”  Một y tá tỏ vẻ tức giận nhìn những bác sĩ đang đứng trước cửa, lên tiếng hỏi.“Đều dừng lại hết, nếu những thiết bị mà bệnh nhân ở phòng VIP kia cần dùng không có thì cô có chịu trách nhiệm nổi không?”  Một bác sĩ trợn trừng mắt quát.Những lời ở phòng họp vẫn còn quanh quẩn bên tai hắn.Vì tính mạng của người thân mình, ông ta không dám chậm trễ dù là một chút.Phòng cấp cứu.“Bác sĩ… hình như tay của tôi bị gãy rồi, mau tìm người băng bó cho tôi đi!”  Một bệnh nhân đến chữa bệnh nói.Bác sĩ cấp cứu liếc nhìn cánh tay người nọ.“Ra vườn kiếm cây gỗ nào đó cố định trước cho anh ta đi!”  Bác sĩ nhíu mày và nói.“…”, người bệnh.“…”, y tá.Lúc này, nhân viên của từng phòng, từng ban đều sẵn sàng trận địa đón địch.Không phải bọn họ không muốn điều trị cho bệnh nhân, không muốn dùng thuốc hay thiết bị, mà là bọn họ không dám.Tuy rằng hiện tại mọi thứ đều rất đầy đủ, nhưng lỡ như thiếu thì phải làm sao?  Tối nay, cái bệnh viện này không ngủ được rồi..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Đúng vậy, không ngờ vị kia lại thuộc nhóm máu hiếm, để tôi gọi điện!”  

“Bệnh nhân phòng số 3 cần truyền máu, tôi đi đây!”  

“Bệnh nhân đó không truyền máu sẽ chết à?”  

“… Hẳn là không, vẫn có thể đợi được!”  

“Vậy thì đợi đi, đến khi vị ở phòng VIP kia ổn rồi tính tiếp!”  

Phòng dụng cụ.

“Các người làm gì vậy, sao vẫn chưa đi lấy kim tiêm và ống truyền dịch?”  

Một y tá tỏ vẻ tức giận nhìn những bác sĩ đang đứng trước cửa, lên tiếng hỏi.

“Đều dừng lại hết, nếu những thiết bị mà bệnh nhân ở phòng VIP kia cần dùng không có thì cô có chịu trách nhiệm nổi không?”  

Một bác sĩ trợn trừng mắt quát.

Những lời ở phòng họp vẫn còn quanh quẩn bên tai hắn.

Vì tính mạng của người thân mình, ông ta không dám chậm trễ dù là một chút.

Phòng cấp cứu.

“Bác sĩ… hình như tay của tôi bị gãy rồi, mau tìm người băng bó cho tôi đi!”  

Một bệnh nhân đến chữa bệnh nói.

Bác sĩ cấp cứu liếc nhìn cánh tay người nọ.

“Ra vườn kiếm cây gỗ nào đó cố định trước cho anh ta đi!”  

Bác sĩ nhíu mày và nói.

“…”, người bệnh.

“…”, y tá.

Lúc này, nhân viên của từng phòng, từng ban đều sẵn sàng trận địa đón địch.

Không phải bọn họ không muốn điều trị cho bệnh nhân, không muốn dùng thuốc hay thiết bị, mà là bọn họ không dám.

Tuy rằng hiện tại mọi thứ đều rất đầy đủ, nhưng lỡ như thiếu thì phải làm sao?  

Tối nay, cái bệnh viện này không ngủ được rồi.

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Đúng vậy, không ngờ vị kia lại thuộc nhóm máu hiếm, để tôi gọi điện!”  “Bệnh nhân phòng số 3 cần truyền máu, tôi đi đây!”  “Bệnh nhân đó không truyền máu sẽ chết à?”  “… Hẳn là không, vẫn có thể đợi được!”  “Vậy thì đợi đi, đến khi vị ở phòng VIP kia ổn rồi tính tiếp!”  Phòng dụng cụ.“Các người làm gì vậy, sao vẫn chưa đi lấy kim tiêm và ống truyền dịch?”  Một y tá tỏ vẻ tức giận nhìn những bác sĩ đang đứng trước cửa, lên tiếng hỏi.“Đều dừng lại hết, nếu những thiết bị mà bệnh nhân ở phòng VIP kia cần dùng không có thì cô có chịu trách nhiệm nổi không?”  Một bác sĩ trợn trừng mắt quát.Những lời ở phòng họp vẫn còn quanh quẩn bên tai hắn.Vì tính mạng của người thân mình, ông ta không dám chậm trễ dù là một chút.Phòng cấp cứu.“Bác sĩ… hình như tay của tôi bị gãy rồi, mau tìm người băng bó cho tôi đi!”  Một bệnh nhân đến chữa bệnh nói.Bác sĩ cấp cứu liếc nhìn cánh tay người nọ.“Ra vườn kiếm cây gỗ nào đó cố định trước cho anh ta đi!”  Bác sĩ nhíu mày và nói.“…”, người bệnh.“…”, y tá.Lúc này, nhân viên của từng phòng, từng ban đều sẵn sàng trận địa đón địch.Không phải bọn họ không muốn điều trị cho bệnh nhân, không muốn dùng thuốc hay thiết bị, mà là bọn họ không dám.Tuy rằng hiện tại mọi thứ đều rất đầy đủ, nhưng lỡ như thiếu thì phải làm sao?  Tối nay, cái bệnh viện này không ngủ được rồi..

Chương 964: Tiền Đồ Tương Lai Của Bọn Họ Cũng Sẽ Chấm Dứt