Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 971: Không Yên Lòng Là Vì Vu Kiệt

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ở một nơi cách thủ đô khoảng hơn 400km.Trên ngọn núi xanh thẫm cao vút, khói mây bảng lảng lượn lờ.Nhìn từ xa, không khác gì một đôi mắt xanh thẳm mờ lệ.Nơi này là vùng cấm, không ai dám đến gần.Không khí trên núi cũng im lìm không khác gì.Lẽ ra ngọn núi này phải bừng bừng sức sống, nhưng không hề có âm thanh nào vọng lại.Mọi sinh vật dường như đều đã biến mất vậy.Bên hồ nước.Sắc mặt Diệp Lâm vô cùng nghiêm túc, hai hàng lông mày nhíu lại gồ lên, tựa hồ ẩn chứa một bí mật lớn nào đó.Trên tay ông cầm một chiếc cần câu.Ánh mắt của Diệp Lâm dán chặt vào chiếc cần câu trong tay mình.Chiếc cần câu rung lắc liên tục, bên dưới đã có cá mắc câu rồi..Truyện SủngNhưng mà Diệp Lâm vẫn không buồn thu cần lại.Một vòng rồi lại một vòng tròn sóng gợn mặt nước nhấp nhô, rất giống với suy nghĩ của Diệp Lâm hiện tại.Rất bình tĩnh, nhưng rồi lại dao động.Bởi vì dao động này tuân theo một quy luật chuẩn xác, ông hiểu rõ quá trình phát triển của sự việc, cũng hiểu rõ tính khả thi của kết quả.Bây giờ chỉ có thể chờ đợi.Dần dần Diệp Lâm cũng chìm vào cảnh giới xuất thần nhập định, suy nghĩ cũng tan đi.Con cá trong hồ, mặc kệ đã mắc câu thế nào, cũng không có chuyện gì xảy ra cả.Không ai để ý đến nó.Cho dù cá đã cắn câu, cũng không ảnh hưởng gì đến Diệp Lâm.Ông cũng chẳng quan tâm nó làm gì.Cảnh tượng trước mắt như một vòng lặp, lặp đi lặp lại liên tục.Đây chính là trạng thái huyền diệu nhất, vô vi.Không yên lòng là vì Vu Kiệt.Mặc Bạch hiểu rất rõ, chiếc mai rùa này đã sắp biến mất rồi.Bởi vì nó muốn tránh né, muốn rời khỏi nơi này.Bây giờ Vu Kiệt đã không còn ở trong thiên đạo, khiến cho nó cảm thấy nguy hiểm..

Ở một nơi cách thủ đô khoảng hơn 400km.

Trên ngọn núi xanh thẫm cao vút, khói mây bảng lảng lượn lờ.

Nhìn từ xa, không khác gì một đôi mắt xanh thẳm mờ lệ.

Nơi này là vùng cấm, không ai dám đến gần.

Không khí trên núi cũng im lìm không khác gì.

Lẽ ra ngọn núi này phải bừng bừng sức sống, nhưng không hề có âm thanh nào vọng lại.

Mọi sinh vật dường như đều đã biến mất vậy.

Bên hồ nước.

Sắc mặt Diệp Lâm vô cùng nghiêm túc, hai hàng lông mày nhíu lại gồ lên, tựa hồ ẩn chứa một bí mật lớn nào đó.

Trên tay ông cầm một chiếc cần câu.

Ánh mắt của Diệp Lâm dán chặt vào chiếc cần câu trong tay mình.

Chiếc cần câu rung lắc liên tục, bên dưới đã có cá mắc câu rồi.

.

Truyện Sủng

Nhưng mà Diệp Lâm vẫn không buồn thu cần lại.

Một vòng rồi lại một vòng tròn sóng gợn mặt nước nhấp nhô, rất giống với suy nghĩ của Diệp Lâm hiện tại.

Rất bình tĩnh, nhưng rồi lại dao động.

Bởi vì dao động này tuân theo một quy luật chuẩn xác, ông hiểu rõ quá trình phát triển của sự việc, cũng hiểu rõ tính khả thi của kết quả.

Bây giờ chỉ có thể chờ đợi.

Dần dần Diệp Lâm cũng chìm vào cảnh giới xuất thần nhập định, suy nghĩ cũng tan đi.

Con cá trong hồ, mặc kệ đã mắc câu thế nào, cũng không có chuyện gì xảy ra cả.

Không ai để ý đến nó.

Cho dù cá đã cắn câu, cũng không ảnh hưởng gì đến Diệp Lâm.

Ông cũng chẳng quan tâm nó làm gì.

Cảnh tượng trước mắt như một vòng lặp, lặp đi lặp lại liên tục.

Đây chính là trạng thái huyền diệu nhất, vô vi.

Không yên lòng là vì Vu Kiệt.

Mặc Bạch hiểu rất rõ, chiếc mai rùa này đã sắp biến mất rồi.

Bởi vì nó muốn tránh né, muốn rời khỏi nơi này.

Bây giờ Vu Kiệt đã không còn ở trong thiên đạo, khiến cho nó cảm thấy nguy hiểm.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ở một nơi cách thủ đô khoảng hơn 400km.Trên ngọn núi xanh thẫm cao vút, khói mây bảng lảng lượn lờ.Nhìn từ xa, không khác gì một đôi mắt xanh thẳm mờ lệ.Nơi này là vùng cấm, không ai dám đến gần.Không khí trên núi cũng im lìm không khác gì.Lẽ ra ngọn núi này phải bừng bừng sức sống, nhưng không hề có âm thanh nào vọng lại.Mọi sinh vật dường như đều đã biến mất vậy.Bên hồ nước.Sắc mặt Diệp Lâm vô cùng nghiêm túc, hai hàng lông mày nhíu lại gồ lên, tựa hồ ẩn chứa một bí mật lớn nào đó.Trên tay ông cầm một chiếc cần câu.Ánh mắt của Diệp Lâm dán chặt vào chiếc cần câu trong tay mình.Chiếc cần câu rung lắc liên tục, bên dưới đã có cá mắc câu rồi..Truyện SủngNhưng mà Diệp Lâm vẫn không buồn thu cần lại.Một vòng rồi lại một vòng tròn sóng gợn mặt nước nhấp nhô, rất giống với suy nghĩ của Diệp Lâm hiện tại.Rất bình tĩnh, nhưng rồi lại dao động.Bởi vì dao động này tuân theo một quy luật chuẩn xác, ông hiểu rõ quá trình phát triển của sự việc, cũng hiểu rõ tính khả thi của kết quả.Bây giờ chỉ có thể chờ đợi.Dần dần Diệp Lâm cũng chìm vào cảnh giới xuất thần nhập định, suy nghĩ cũng tan đi.Con cá trong hồ, mặc kệ đã mắc câu thế nào, cũng không có chuyện gì xảy ra cả.Không ai để ý đến nó.Cho dù cá đã cắn câu, cũng không ảnh hưởng gì đến Diệp Lâm.Ông cũng chẳng quan tâm nó làm gì.Cảnh tượng trước mắt như một vòng lặp, lặp đi lặp lại liên tục.Đây chính là trạng thái huyền diệu nhất, vô vi.Không yên lòng là vì Vu Kiệt.Mặc Bạch hiểu rất rõ, chiếc mai rùa này đã sắp biến mất rồi.Bởi vì nó muốn tránh né, muốn rời khỏi nơi này.Bây giờ Vu Kiệt đã không còn ở trong thiên đạo, khiến cho nó cảm thấy nguy hiểm..

Chương 971: Không Yên Lòng Là Vì Vu Kiệt