Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 972
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mặc Bạch và Diệp Lâm đều không ai nói gì, mỗi người làm việc riêng của mình.Hai người họ mỗi người xoay về một hướng, đưa lưng lại với người kia..Ngôn Tình SủngNgười ngồi bên bờ nước thả câu, người kia quay mặt vào vách núi.Hai người đều đắm chìm vào một thứ cảnh giới, cảnh giới quên mình.Sự giằng co trong im lặng này kéo dài rất lâu.Mãi cho đến khi có người xâm nhập, băng qua làn sương dày đặc tiến vào.Người này do Quốc Phái phái tới, lúc anh ta băng qua màn sương, mọi cảm giác đều tan biến.Thậm chí, anh ta còn thấy thoải mái.Nhưng cũng vì sự xâm nhập của anh ta mà làn sương bao quanh ngọn núi chẳng mấy chốc liền tan biến.Hòa vào làn mưa bụi li ti.Diệp Lâm và Mặc Bạch đồng thời hít sâu một hơi, thở dài.“Ai đó?” Hai người đều khôi phục trạng thái ban đầu, không khỏi hơi cảm khái.Không phải do cảnh đẹp ý hay bị phá vỡ, mà cảm khái vì cho đến bây giờ vẫn chẳng có mảy may tin tức của Vu Kiệt.“Hôm nay không muốn ăn cá”.Sắc mặt Diệp Lâm cũng không được vui cho lắm, tay vung mạnh cần câu, chộp lấy dây câu.Con cá vẫn đang mắc lưỡi câu cũng nhờ vậy mà văng ra, nhanh chóng rơi xuống nước mất dạng.Mặc Bạch mấp máy môi, đứng lên, giúp Diệp Lâm đẩy xe lăn, xoay người di chuyển.Vừa lúc đó, một người đàn ông trung niên bước tới, cúi đầu hành lễ: “Y Thánh, Võ Thánh, tìm được hai vị rồi!” Mặc Bạch và Diệp Lâm liếc nhau, tỏ ra hơi khẩn trương.“Thằng bé không sao chứ?”.
Mặc Bạch và Diệp Lâm đều không ai nói gì, mỗi người làm việc riêng của mình.
Hai người họ mỗi người xoay về một hướng, đưa lưng lại với người kia.
.
Ngôn Tình Sủng
Người ngồi bên bờ nước thả câu, người kia quay mặt vào vách núi.
Hai người đều đắm chìm vào một thứ cảnh giới, cảnh giới quên mình.
Sự giằng co trong im lặng này kéo dài rất lâu.
Mãi cho đến khi có người xâm nhập, băng qua làn sương dày đặc tiến vào.
Người này do Quốc Phái phái tới, lúc anh ta băng qua màn sương, mọi cảm giác đều tan biến.
Thậm chí, anh ta còn thấy thoải mái.
Nhưng cũng vì sự xâm nhập của anh ta mà làn sương bao quanh ngọn núi chẳng mấy chốc liền tan biến.
Hòa vào làn mưa bụi li ti.
Diệp Lâm và Mặc Bạch đồng thời hít sâu một hơi, thở dài.
“Ai đó?”
Hai người đều khôi phục trạng thái ban đầu, không khỏi hơi cảm khái.
Không phải do cảnh đẹp ý hay bị phá vỡ, mà cảm khái vì cho đến bây giờ vẫn chẳng có mảy may tin tức của Vu Kiệt.
“Hôm nay không muốn ăn cá”.
Sắc mặt Diệp Lâm cũng không được vui cho lắm, tay vung mạnh cần câu, chộp lấy dây câu.
Con cá vẫn đang mắc lưỡi câu cũng nhờ vậy mà văng ra, nhanh chóng rơi xuống nước mất dạng.
Mặc Bạch mấp máy môi, đứng lên, giúp Diệp Lâm đẩy xe lăn, xoay người di chuyển.
Vừa lúc đó, một người đàn ông trung niên bước tới, cúi đầu hành lễ: “Y Thánh, Võ Thánh, tìm được hai vị rồi!”
Mặc Bạch và Diệp Lâm liếc nhau, tỏ ra hơi khẩn trương.
“Thằng bé không sao chứ?”.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Mặc Bạch và Diệp Lâm đều không ai nói gì, mỗi người làm việc riêng của mình.Hai người họ mỗi người xoay về một hướng, đưa lưng lại với người kia..Ngôn Tình SủngNgười ngồi bên bờ nước thả câu, người kia quay mặt vào vách núi.Hai người đều đắm chìm vào một thứ cảnh giới, cảnh giới quên mình.Sự giằng co trong im lặng này kéo dài rất lâu.Mãi cho đến khi có người xâm nhập, băng qua làn sương dày đặc tiến vào.Người này do Quốc Phái phái tới, lúc anh ta băng qua màn sương, mọi cảm giác đều tan biến.Thậm chí, anh ta còn thấy thoải mái.Nhưng cũng vì sự xâm nhập của anh ta mà làn sương bao quanh ngọn núi chẳng mấy chốc liền tan biến.Hòa vào làn mưa bụi li ti.Diệp Lâm và Mặc Bạch đồng thời hít sâu một hơi, thở dài.“Ai đó?” Hai người đều khôi phục trạng thái ban đầu, không khỏi hơi cảm khái.Không phải do cảnh đẹp ý hay bị phá vỡ, mà cảm khái vì cho đến bây giờ vẫn chẳng có mảy may tin tức của Vu Kiệt.“Hôm nay không muốn ăn cá”.Sắc mặt Diệp Lâm cũng không được vui cho lắm, tay vung mạnh cần câu, chộp lấy dây câu.Con cá vẫn đang mắc lưỡi câu cũng nhờ vậy mà văng ra, nhanh chóng rơi xuống nước mất dạng.Mặc Bạch mấp máy môi, đứng lên, giúp Diệp Lâm đẩy xe lăn, xoay người di chuyển.Vừa lúc đó, một người đàn ông trung niên bước tới, cúi đầu hành lễ: “Y Thánh, Võ Thánh, tìm được hai vị rồi!” Mặc Bạch và Diệp Lâm liếc nhau, tỏ ra hơi khẩn trương.“Thằng bé không sao chứ?”.