Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 998

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Bố đánh mày ư? Bố chưa g**t ch*t mày là may rồi đấy!”  “Mày nhìn lại xem mình là cái thá gì mà dám ra tay với người ta?”  “Nếu cậu ấy bị mày tổn thương dù chỉ là một chút, thì mày cũng không thể gánh vác nổi hậu quả đó đâu!”  “Mày đúng là thứ vô dụng chẳng được tích sự gì, chỉ gây thêm phiền phức là giỏi!”  Yến Long Sơn rít gào lên, nước miếng bay tứ tung, bắn cả vào mặt Yến Thái.Bây giờ tim ông ta vẫn còn treo tít trên cao, nghĩ tới lại thấy sợ.Nếu không có cuộc điện thoại đó, e là bây giờ đã có tai vạ ngập trời.Đến lúc đó đừng nói là Yến Thái, cả nhà họ Yến đều phải gánh chịu sự hủy diệt.Sinh mệnh của cậu ấm nhà họ Lý bị nhà họ Yến cắt đứt.Chỉ mỗi tội danh đó thôi bọn họ đã chẳng gánh vác nổi!  E là, tiếng xấu cũng sẽ gieo xuống ngàn đời.Và ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhìn ân nhân của mình nữa.Ông ta càng nghĩ càng giận, máu nóng xông l*n đ*nh đầu.“A!!”  Đó là con trai của ân nhân Yến Long Sơn này, lại bị chính con trai ông ta lên kế hoạch g**t ch*t!  Ông ta cực kỳ xấu hổ, thẹn quá hóa giận nên hét lên thật to.Yến Long Sơn dồn hết sức bình sinh, tát cho Yến Thái một bạt tai nữa.“Bốp!”  “Thằng con trời đánh này! Còn chưa chịu quỳ xuống nữa à!”  “Mày mau xin lỗi cậu Lý và xin lỗi cả nhà họ Lý đi! Quỳ xuống xin lỗi cả liệt tổ liệt tông nhà họ Yến nữa!”  Yến Long Sơn nói khàn cả giọng.Cả căn phòng lập tức trở nên đóng băng, bầu không khí ngưng đọng đầy áp lực.Hắn ta chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt độc ác và đầy hung tợn nhìn Yến Long Sơn.“Tôi là con trai ông đấy! Là con trai ruột của ông đấy!"  “Bớt nói những lời đó với bố mày đi! Cũng vì mày là con trai bố nên bố mày mới cảm thấy chán ghét mày đến thế!”  Yến Long Sơn quát lớn: “Thằng vô dụng này, đúng là chẳng được tích sự gì lại còn giỏi gây họa! Tại sao nhà họ Yến lại sinh ra đứa ngu xuẩn như mày cơ chứ!”.

“Bố đánh mày ư? Bố chưa g**t ch*t mày là may rồi đấy!”  

“Mày nhìn lại xem mình là cái thá gì mà dám ra tay với người ta?”  

“Nếu cậu ấy bị mày tổn thương dù chỉ là một chút, thì mày cũng không thể gánh vác nổi hậu quả đó đâu!”  

“Mày đúng là thứ vô dụng chẳng được tích sự gì, chỉ gây thêm phiền phức là giỏi!”  

Yến Long Sơn rít gào lên, nước miếng bay tứ tung, bắn cả vào mặt Yến Thái.

Bây giờ tim ông ta vẫn còn treo tít trên cao, nghĩ tới lại thấy sợ.

Nếu không có cuộc điện thoại đó, e là bây giờ đã có tai vạ ngập trời.

Đến lúc đó đừng nói là Yến Thái, cả nhà họ Yến đều phải gánh chịu sự hủy diệt.

Sinh mệnh của cậu ấm nhà họ Lý bị nhà họ Yến cắt đứt.

Chỉ mỗi tội danh đó thôi bọn họ đã chẳng gánh vác nổi!  

E là, tiếng xấu cũng sẽ gieo xuống ngàn đời.

Và ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhìn ân nhân của mình nữa.

Ông ta càng nghĩ càng giận, máu nóng xông l*n đ*nh đầu.

“A!!”  

Đó là con trai của ân nhân Yến Long Sơn này, lại bị chính con trai ông ta lên kế hoạch g**t ch*t!  

Ông ta cực kỳ xấu hổ, thẹn quá hóa giận nên hét lên thật to.

Yến Long Sơn dồn hết sức bình sinh, tát cho Yến Thái một bạt tai nữa.

“Bốp!”  

“Thằng con trời đánh này! Còn chưa chịu quỳ xuống nữa à!”  

“Mày mau xin lỗi cậu Lý và xin lỗi cả nhà họ Lý đi! Quỳ xuống xin lỗi cả liệt tổ liệt tông nhà họ Yến nữa!”  

Yến Long Sơn nói khàn cả giọng.

Cả căn phòng lập tức trở nên đóng băng, bầu không khí ngưng đọng đầy áp lực.

Hắn ta chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt độc ác và đầy hung tợn nhìn Yến Long Sơn.

“Tôi là con trai ông đấy! Là con trai ruột của ông đấy!"  

“Bớt nói những lời đó với bố mày đi! Cũng vì mày là con trai bố nên bố mày mới cảm thấy chán ghét mày đến thế!”  

Yến Long Sơn quát lớn: “Thằng vô dụng này, đúng là chẳng được tích sự gì lại còn giỏi gây họa! Tại sao nhà họ Yến lại sinh ra đứa ngu xuẩn như mày cơ chứ!”.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… “Bố đánh mày ư? Bố chưa g**t ch*t mày là may rồi đấy!”  “Mày nhìn lại xem mình là cái thá gì mà dám ra tay với người ta?”  “Nếu cậu ấy bị mày tổn thương dù chỉ là một chút, thì mày cũng không thể gánh vác nổi hậu quả đó đâu!”  “Mày đúng là thứ vô dụng chẳng được tích sự gì, chỉ gây thêm phiền phức là giỏi!”  Yến Long Sơn rít gào lên, nước miếng bay tứ tung, bắn cả vào mặt Yến Thái.Bây giờ tim ông ta vẫn còn treo tít trên cao, nghĩ tới lại thấy sợ.Nếu không có cuộc điện thoại đó, e là bây giờ đã có tai vạ ngập trời.Đến lúc đó đừng nói là Yến Thái, cả nhà họ Yến đều phải gánh chịu sự hủy diệt.Sinh mệnh của cậu ấm nhà họ Lý bị nhà họ Yến cắt đứt.Chỉ mỗi tội danh đó thôi bọn họ đã chẳng gánh vác nổi!  E là, tiếng xấu cũng sẽ gieo xuống ngàn đời.Và ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhìn ân nhân của mình nữa.Ông ta càng nghĩ càng giận, máu nóng xông l*n đ*nh đầu.“A!!”  Đó là con trai của ân nhân Yến Long Sơn này, lại bị chính con trai ông ta lên kế hoạch g**t ch*t!  Ông ta cực kỳ xấu hổ, thẹn quá hóa giận nên hét lên thật to.Yến Long Sơn dồn hết sức bình sinh, tát cho Yến Thái một bạt tai nữa.“Bốp!”  “Thằng con trời đánh này! Còn chưa chịu quỳ xuống nữa à!”  “Mày mau xin lỗi cậu Lý và xin lỗi cả nhà họ Lý đi! Quỳ xuống xin lỗi cả liệt tổ liệt tông nhà họ Yến nữa!”  Yến Long Sơn nói khàn cả giọng.Cả căn phòng lập tức trở nên đóng băng, bầu không khí ngưng đọng đầy áp lực.Hắn ta chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt độc ác và đầy hung tợn nhìn Yến Long Sơn.“Tôi là con trai ông đấy! Là con trai ruột của ông đấy!"  “Bớt nói những lời đó với bố mày đi! Cũng vì mày là con trai bố nên bố mày mới cảm thấy chán ghét mày đến thế!”  Yến Long Sơn quát lớn: “Thằng vô dụng này, đúng là chẳng được tích sự gì lại còn giỏi gây họa! Tại sao nhà họ Yến lại sinh ra đứa ngu xuẩn như mày cơ chứ!”.

Chương 998