Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 999: Chuyện Này Tôi Sẽ Đích Thân Xin Lỗi Ông Lý!”

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta đang trút hết cơn tức của mình lên đầu Yến Thái, càng nhìn hắn ta càng thấy ngứa mắt.Ánh mắt Yến Thái nhìn Yến Long Sơn cũng lạnh như băng như sương, hai mắt cũng trở nên ướt át.“Từ nhỏ ông đã không hài lòng với tôi, rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì!”  “Ông bảo tôi là thằng vô dụng, thế có bao giờ ông nói với tôi một câu rằng tôi nên làm gì, tôi có thể làm được gì chưa?”  “Tại sao ông lại có thể đối xử với người ngoài tốt hơn cả con trai ruột của mình như thế!”  “Tiệc sinh nhật của tôi ông cũng không thèm tham gia vì cái thằng đó! Cũng chỉ vì cứu lấy tên nông dân quê mùa đó!”  “Tại sao tôi lại phải nhận hết tất cả những điều này! Tôi là con trai ông đấy! Tôi là tương lai của cả nhà họ Yến đấy!"  Ánh mắt Yến Thái trở nên dữ tợn, quát lớn.Lòng hắn ta đầy tức giận, hắn gào lên với tất cả sự bất mãn của mình dành cho bố trong suốt hơn hai mươi năm nay ra.Thái độ của Yến Long Sơn dành cho hắn ta vẫn thế từ khi hắn ta bắt đầu biết ghi nhớ.Là vì Yến Long Sơn hoàn toàn không thèm để ý đến hắn ta, khinh thường con trai mình.“Mày là cái rắm!”  Yến Long Sơn quát lên với Yến Thái, hơi thở cũng trở nên dồn dập.Ông ta cắn răng, quay đầu đi, chuyển tầm mắt sang nhóm người tổ chức Đệ Nhất.“Yến Long Sơn này sống một đời quang minh lỗi lạc, pháp bất dung tình!”  Mạc Vãn Phong thấy thế lập tức hiểu ra.Gia chủ nhà họ Yến đang muốn từ bỏ tình cảm gia đình, vua có tội thì cùng phạt như dân thường!  “Người đâu! Dẫn đi!”  Mạc Vãn Phong hất tay, lập tức có người sau lưng tiến lên khống chế Yến Thái.Yến Thái không hề phản kháng, chỉ dùng đôi mắt độc ác nhìn chằm chằm Yến Long Sơn.Chẳng mấy chốc Yến Thái đã bị dẫn đi, ngoài hành lang tiếng vang vẫn vọng vào, tiếng mắng đầy tức giận không hề dừng lại..

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Ông ta đang trút hết cơn tức của mình lên đầu Yến Thái, càng nhìn hắn ta càng thấy ngứa mắt.

Ánh mắt Yến Thái nhìn Yến Long Sơn cũng lạnh như băng như sương, hai mắt cũng trở nên ướt át.

“Từ nhỏ ông đã không hài lòng với tôi, rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì!”  

“Ông bảo tôi là thằng vô dụng, thế có bao giờ ông nói với tôi một câu rằng tôi nên làm gì, tôi có thể làm được gì chưa?”  

“Tại sao ông lại có thể đối xử với người ngoài tốt hơn cả con trai ruột của mình như thế!”  

“Tiệc sinh nhật của tôi ông cũng không thèm tham gia vì cái thằng đó! Cũng chỉ vì cứu lấy tên nông dân quê mùa đó!”  

“Tại sao tôi lại phải nhận hết tất cả những điều này! Tôi là con trai ông đấy! Tôi là tương lai của cả nhà họ Yến đấy!"  

Ánh mắt Yến Thái trở nên dữ tợn, quát lớn.

Lòng hắn ta đầy tức giận, hắn gào lên với tất cả sự bất mãn của mình dành cho bố trong suốt hơn hai mươi năm nay ra.

Thái độ của Yến Long Sơn dành cho hắn ta vẫn thế từ khi hắn ta bắt đầu biết ghi nhớ.

Là vì Yến Long Sơn hoàn toàn không thèm để ý đến hắn ta, khinh thường con trai mình.

“Mày là cái rắm!”  

Yến Long Sơn quát lên với Yến Thái, hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Ông ta cắn răng, quay đầu đi, chuyển tầm mắt sang nhóm người tổ chức Đệ Nhất.

“Yến Long Sơn này sống một đời quang minh lỗi lạc, pháp bất dung tình!”  

Mạc Vãn Phong thấy thế lập tức hiểu ra.

Gia chủ nhà họ Yến đang muốn từ bỏ tình cảm gia đình, vua có tội thì cùng phạt như dân thường!  

“Người đâu! Dẫn đi!”  

Mạc Vãn Phong hất tay, lập tức có người sau lưng tiến lên khống chế Yến Thái.

Yến Thái không hề phản kháng, chỉ dùng đôi mắt độc ác nhìn chằm chằm Yến Long Sơn.

Chẳng mấy chốc Yến Thái đã bị dẫn đi, ngoài hành lang tiếng vang vẫn vọng vào, tiếng mắng đầy tức giận không hề dừng lại.

Image removed.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ông ta đang trút hết cơn tức của mình lên đầu Yến Thái, càng nhìn hắn ta càng thấy ngứa mắt.Ánh mắt Yến Thái nhìn Yến Long Sơn cũng lạnh như băng như sương, hai mắt cũng trở nên ướt át.“Từ nhỏ ông đã không hài lòng với tôi, rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì!”  “Ông bảo tôi là thằng vô dụng, thế có bao giờ ông nói với tôi một câu rằng tôi nên làm gì, tôi có thể làm được gì chưa?”  “Tại sao ông lại có thể đối xử với người ngoài tốt hơn cả con trai ruột của mình như thế!”  “Tiệc sinh nhật của tôi ông cũng không thèm tham gia vì cái thằng đó! Cũng chỉ vì cứu lấy tên nông dân quê mùa đó!”  “Tại sao tôi lại phải nhận hết tất cả những điều này! Tôi là con trai ông đấy! Tôi là tương lai của cả nhà họ Yến đấy!"  Ánh mắt Yến Thái trở nên dữ tợn, quát lớn.Lòng hắn ta đầy tức giận, hắn gào lên với tất cả sự bất mãn của mình dành cho bố trong suốt hơn hai mươi năm nay ra.Thái độ của Yến Long Sơn dành cho hắn ta vẫn thế từ khi hắn ta bắt đầu biết ghi nhớ.Là vì Yến Long Sơn hoàn toàn không thèm để ý đến hắn ta, khinh thường con trai mình.“Mày là cái rắm!”  Yến Long Sơn quát lên với Yến Thái, hơi thở cũng trở nên dồn dập.Ông ta cắn răng, quay đầu đi, chuyển tầm mắt sang nhóm người tổ chức Đệ Nhất.“Yến Long Sơn này sống một đời quang minh lỗi lạc, pháp bất dung tình!”  Mạc Vãn Phong thấy thế lập tức hiểu ra.Gia chủ nhà họ Yến đang muốn từ bỏ tình cảm gia đình, vua có tội thì cùng phạt như dân thường!  “Người đâu! Dẫn đi!”  Mạc Vãn Phong hất tay, lập tức có người sau lưng tiến lên khống chế Yến Thái.Yến Thái không hề phản kháng, chỉ dùng đôi mắt độc ác nhìn chằm chằm Yến Long Sơn.Chẳng mấy chốc Yến Thái đã bị dẫn đi, ngoài hành lang tiếng vang vẫn vọng vào, tiếng mắng đầy tức giận không hề dừng lại..

Chương 999: Chuyện Này Tôi Sẽ Đích Thân Xin Lỗi Ông Lý!”