Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1004

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong bệnh viện của Vu Kiệt.Có một phòng bệnh khác cũng có rất nhiều người canh giữ ngoài hành lang.Nhưng không nhiều bằng người ngoài phòng bệnh Vu Kiệt.Trong phòng bệnh.Một cô gái sắc mặt tiều tụy chậm rãi mở mắt ra.Đó chính là Ngô Tiểu Phàm.Cảm giác đau đớn thấu xương được truyền đến từ chân cô.Cô khẽ ngồi dậy nhìn xuống thì hai chân đã được quấn hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác.Nhưng cảm giác đau đớn kỳ lạ đó khiến cô nhớ tới tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó.Cổ chân bị một thanh kiếm sắc bén đâm trúng, hai chân bị cháy.Nhưng cô lại nghĩ tới một người hoàn toàn khác.Vu Kiệt!  “Tỉnh rồi!”  Có một người đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm tỉnh lại thì lập tức chạy ra ngoài.Sau đó chưa tới một phút đã có một đám người chạy tới.Ngoài người của đội Báo của Hướng Thiên Lĩnh còn một bác sĩ chủ trị và một bác sĩ đã lên đến bậc giáo sư.Dó chính là hai bác sĩ có y thuật hàng đầu trong bệnh viện.“Vu Kiệt đâu?”  Ngô Tiểu Phàm vừa được bác sĩ kiểm tra vừa nhìn bọn họ hỏi.“Cậu ấy không sao, bây giờ vẫn còn đang hôn mê, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại”.Hướng Thiên Lĩnh bình tĩnh nói.Ông ta thản nhiên cười, cô gái trước mặt ông ta cũng rất dũng cảm, ông ta cảm thấy khá nể phục.“Cô cũng thế, vết thương của cô cũng sẽ khỏi ngay thôi”.“Anh ấy không sao, thật tốt!”  Ngô Tiểu Phàm thở phào nhẹ nhõm, lại nằm trên giường bệnh nhìn lên trần nhà.Ba giây sau, cô lại nhìn sang bác sĩ.“Cảm ơn”.Ngô Tiểu Phàm nhếch môi cười, cũng không quan tâm lắm.“Tôi nói thật đấy, Vu Kiệt tỉnh lại thì cũng sẽ chữa trị cho cô thôi, y thuật của cậu ấy thì chắc cô cũng biết”.“Hình như… Là thế”..

Trong bệnh viện của Vu Kiệt.

Có một phòng bệnh khác cũng có rất nhiều người canh giữ ngoài hành lang.

Nhưng không nhiều bằng người ngoài phòng bệnh Vu Kiệt.

Trong phòng bệnh.

Một cô gái sắc mặt tiều tụy chậm rãi mở mắt ra.

Đó chính là Ngô Tiểu Phàm.

Cảm giác đau đớn thấu xương được truyền đến từ chân cô.

Cô khẽ ngồi dậy nhìn xuống thì hai chân đã được quấn hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác.

Nhưng cảm giác đau đớn kỳ lạ đó khiến cô nhớ tới tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó.

Cổ chân bị một thanh kiếm sắc bén đâm trúng, hai chân bị cháy.

Nhưng cô lại nghĩ tới một người hoàn toàn khác.

Vu Kiệt!  

“Tỉnh rồi!”  

Có một người đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm tỉnh lại thì lập tức chạy ra ngoài.

Sau đó chưa tới một phút đã có một đám người chạy tới.

Ngoài người của đội Báo của Hướng Thiên Lĩnh còn một bác sĩ chủ trị và một bác sĩ đã lên đến bậc giáo sư.

Dó chính là hai bác sĩ có y thuật hàng đầu trong bệnh viện.

“Vu Kiệt đâu?”  

Ngô Tiểu Phàm vừa được bác sĩ kiểm tra vừa nhìn bọn họ hỏi.

“Cậu ấy không sao, bây giờ vẫn còn đang hôn mê, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại”.

Hướng Thiên Lĩnh bình tĩnh nói.

Ông ta thản nhiên cười, cô gái trước mặt ông ta cũng rất dũng cảm, ông ta cảm thấy khá nể phục.

“Cô cũng thế, vết thương của cô cũng sẽ khỏi ngay thôi”.

“Anh ấy không sao, thật tốt!”  

Ngô Tiểu Phàm thở phào nhẹ nhõm, lại nằm trên giường bệnh nhìn lên trần nhà.

Ba giây sau, cô lại nhìn sang bác sĩ.

“Cảm ơn”.

Ngô Tiểu Phàm nhếch môi cười, cũng không quan tâm lắm.

“Tôi nói thật đấy, Vu Kiệt tỉnh lại thì cũng sẽ chữa trị cho cô thôi, y thuật của cậu ấy thì chắc cô cũng biết”.

“Hình như… Là thế”.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong bệnh viện của Vu Kiệt.Có một phòng bệnh khác cũng có rất nhiều người canh giữ ngoài hành lang.Nhưng không nhiều bằng người ngoài phòng bệnh Vu Kiệt.Trong phòng bệnh.Một cô gái sắc mặt tiều tụy chậm rãi mở mắt ra.Đó chính là Ngô Tiểu Phàm.Cảm giác đau đớn thấu xương được truyền đến từ chân cô.Cô khẽ ngồi dậy nhìn xuống thì hai chân đã được quấn hết lớp băng gạc này đến lớp băng gạc khác.Nhưng cảm giác đau đớn kỳ lạ đó khiến cô nhớ tới tất cả những chuyện đã xảy ra trước đó.Cổ chân bị một thanh kiếm sắc bén đâm trúng, hai chân bị cháy.Nhưng cô lại nghĩ tới một người hoàn toàn khác.Vu Kiệt!  “Tỉnh rồi!”  Có một người đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Ngô Tiểu Phàm tỉnh lại thì lập tức chạy ra ngoài.Sau đó chưa tới một phút đã có một đám người chạy tới.Ngoài người của đội Báo của Hướng Thiên Lĩnh còn một bác sĩ chủ trị và một bác sĩ đã lên đến bậc giáo sư.Dó chính là hai bác sĩ có y thuật hàng đầu trong bệnh viện.“Vu Kiệt đâu?”  Ngô Tiểu Phàm vừa được bác sĩ kiểm tra vừa nhìn bọn họ hỏi.“Cậu ấy không sao, bây giờ vẫn còn đang hôn mê, có lẽ không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại”.Hướng Thiên Lĩnh bình tĩnh nói.Ông ta thản nhiên cười, cô gái trước mặt ông ta cũng rất dũng cảm, ông ta cảm thấy khá nể phục.“Cô cũng thế, vết thương của cô cũng sẽ khỏi ngay thôi”.“Anh ấy không sao, thật tốt!”  Ngô Tiểu Phàm thở phào nhẹ nhõm, lại nằm trên giường bệnh nhìn lên trần nhà.Ba giây sau, cô lại nhìn sang bác sĩ.“Cảm ơn”.Ngô Tiểu Phàm nhếch môi cười, cũng không quan tâm lắm.“Tôi nói thật đấy, Vu Kiệt tỉnh lại thì cũng sẽ chữa trị cho cô thôi, y thuật của cậu ấy thì chắc cô cũng biết”.“Hình như… Là thế”..

Chương 1004