Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…
Chương 1005
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ngô Tiểu Phàm nhớ lại, bây giờ mới nhớ ra điều gì đó.Cô lại ngước đầu lên, nhìn quanh bốn phía.Xung quanh có rất nhiều người được trang bị võ trang đầy đủ, gương mặt cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt đầy biết ơn.Ngô Tiểu Phàm không rung động vì chuyện đó, chỉ là không ngờ cô lại thấy được rất nhiều anh hùng chỉ có thể xuất hiện trong TV.Cô lập tức ngơ ngác.Họ tới thăm cô ư? Đùa cái gì thế! Ngẫm lại thấy cũng không đúng.“Các người… Đều đến đây để bảo vệ Vu Kiệt ư?” Ngô Tiểu Phàm dò hỏi.Hướng Thiên Lĩnh thong thả gật đầu, dường như cũng đang muốn nói cho Ngô Tiểu Phàm rằng mặt khác họ cũng bảo vệ cô.“Rất cảm ơn những việc cô đã làm, có lẽ cô vẫn chưa biết mình đã cứu vớt một người thế nào”.“Không chỉ chúng tôi, mà cả thủ đô, cả Hoa Hạ, cả thế giới này cũng phải cảm ơn cô”.Hướng Thiên Lĩnh biết rất rõ, bây giờ mọi người bình an vô sự chính là kết quả tốt nhất.Nếu không, chẳng biết sức ảnh hưởng của việc này sẽ kh*ng b* đến mức nào.Hơn nữa, nếu bọn họ không thể bảo vệ Vu Kiết thật tốt thì chắc không biết mình còn mặt mũi nào để đối mặt với ông Lưu dưới suối vàng.Sau này chắc phải mang theo cái tiếng xấu muôn đời đó trốn vào chốn rừng hoang nước độc và mai danh ẩn tích cũng không chừng.Bởi vì chẳng có ai còn mặt mũi để tiếp tục sống với thân phận đội Báo.“Không, không, ông đừng nói thế”.Ngô Tiểu Phàm được khen đến mức đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy xua tay.Cô không ngờ mấy người này hành động quá nhanh chóng và mạnh mẽ, không ngờ lại tiếp nhận cả bệnh viện.“Cho hỏi… Các người là ai thế?” Ngô Tiểu Phàm thử thăm dò, giọng rất yếu ớt, cũng rất lo họ sẽ không nói cho mình biết..
Ngô Tiểu Phàm nhớ lại, bây giờ mới nhớ ra điều gì đó.
Cô lại ngước đầu lên, nhìn quanh bốn phía.
Xung quanh có rất nhiều người được trang bị võ trang đầy đủ, gương mặt cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt đầy biết ơn.
Ngô Tiểu Phàm không rung động vì chuyện đó, chỉ là không ngờ cô lại thấy được rất nhiều anh hùng chỉ có thể xuất hiện trong TV.
Cô lập tức ngơ ngác.
Họ tới thăm cô ư?
Đùa cái gì thế!
Ngẫm lại thấy cũng không đúng.
“Các người… Đều đến đây để bảo vệ Vu Kiệt ư?”
Ngô Tiểu Phàm dò hỏi.
Hướng Thiên Lĩnh thong thả gật đầu, dường như cũng đang muốn nói cho Ngô Tiểu Phàm rằng mặt khác họ cũng bảo vệ cô.
“Rất cảm ơn những việc cô đã làm, có lẽ cô vẫn chưa biết mình đã cứu vớt một người thế nào”.
“Không chỉ chúng tôi, mà cả thủ đô, cả Hoa Hạ, cả thế giới này cũng phải cảm ơn cô”.
Hướng Thiên Lĩnh biết rất rõ, bây giờ mọi người bình an vô sự chính là kết quả tốt nhất.
Nếu không, chẳng biết sức ảnh hưởng của việc này sẽ kh*ng b* đến mức nào.
Hơn nữa, nếu bọn họ không thể bảo vệ Vu Kiết thật tốt thì chắc không biết mình còn mặt mũi nào để đối mặt với ông Lưu dưới suối vàng.
Sau này chắc phải mang theo cái tiếng xấu muôn đời đó trốn vào chốn rừng hoang nước độc và mai danh ẩn tích cũng không chừng.
Bởi vì chẳng có ai còn mặt mũi để tiếp tục sống với thân phận đội Báo.
“Không, không, ông đừng nói thế”.
Ngô Tiểu Phàm được khen đến mức đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy xua tay.
Cô không ngờ mấy người này hành động quá nhanh chóng và mạnh mẽ, không ngờ lại tiếp nhận cả bệnh viện.
“Cho hỏi… Các người là ai thế?”
Ngô Tiểu Phàm thử thăm dò, giọng rất yếu ớt, cũng rất lo họ sẽ không nói cho mình biết.
.
Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Ngô Tiểu Phàm nhớ lại, bây giờ mới nhớ ra điều gì đó.Cô lại ngước đầu lên, nhìn quanh bốn phía.Xung quanh có rất nhiều người được trang bị võ trang đầy đủ, gương mặt cực kỳ nghiêm túc, ánh mắt đầy biết ơn.Ngô Tiểu Phàm không rung động vì chuyện đó, chỉ là không ngờ cô lại thấy được rất nhiều anh hùng chỉ có thể xuất hiện trong TV.Cô lập tức ngơ ngác.Họ tới thăm cô ư? Đùa cái gì thế! Ngẫm lại thấy cũng không đúng.“Các người… Đều đến đây để bảo vệ Vu Kiệt ư?” Ngô Tiểu Phàm dò hỏi.Hướng Thiên Lĩnh thong thả gật đầu, dường như cũng đang muốn nói cho Ngô Tiểu Phàm rằng mặt khác họ cũng bảo vệ cô.“Rất cảm ơn những việc cô đã làm, có lẽ cô vẫn chưa biết mình đã cứu vớt một người thế nào”.“Không chỉ chúng tôi, mà cả thủ đô, cả Hoa Hạ, cả thế giới này cũng phải cảm ơn cô”.Hướng Thiên Lĩnh biết rất rõ, bây giờ mọi người bình an vô sự chính là kết quả tốt nhất.Nếu không, chẳng biết sức ảnh hưởng của việc này sẽ kh*ng b* đến mức nào.Hơn nữa, nếu bọn họ không thể bảo vệ Vu Kiết thật tốt thì chắc không biết mình còn mặt mũi nào để đối mặt với ông Lưu dưới suối vàng.Sau này chắc phải mang theo cái tiếng xấu muôn đời đó trốn vào chốn rừng hoang nước độc và mai danh ẩn tích cũng không chừng.Bởi vì chẳng có ai còn mặt mũi để tiếp tục sống với thân phận đội Báo.“Không, không, ông đừng nói thế”.Ngô Tiểu Phàm được khen đến mức đỏ mặt, vội vàng ngồi dậy xua tay.Cô không ngờ mấy người này hành động quá nhanh chóng và mạnh mẽ, không ngờ lại tiếp nhận cả bệnh viện.“Cho hỏi… Các người là ai thế?” Ngô Tiểu Phàm thử thăm dò, giọng rất yếu ớt, cũng rất lo họ sẽ không nói cho mình biết..