Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1059: 1059: Ông Nội Mình Rốt Cuộc Cũng Tỉnh Lại Rồi!

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Giàu lòng trượng nghĩa, mạnh mẽ, nhưng cũng dịu dàng.Mặc kệ nhìn từ góc độ nào, đều tốt hơn rất nhiều đàn ông cô đã từng gặp.Nhưng mà, vì sao người như vậy lại thuộc về người khác rồi?  Ngô Tiểu Phàm nhớ lại bức ảnh mà mình nhìn thấy, trong lòng chợt đau âm ỉ.“Người phụ nữ đó… rất đẹp, hơn nữa nhìn cũng rất có khí chất, hẳn chẳng phải người tầm thường”.“Hơn nữa sự quan tâm của cô ấy dành cho anh cũng rất chân thành”.Khi phụ nữ giao tiếp với nhau là lúc dễ dàng hình thành định kiến nhất, hơn nữa bằng ánh mắt sắc sảo của mình, họ có thể soi mói đủ đường về cách đối xử của đối phương với người khác.Ngô Tiểu Phàm tự nhận thấy rõ ràng mình không bằng người phụ nữ nọ, không nén nổi thất vọng, cúi đầu xuống.Có những lúc chỉ có thể trách, gặp đúng người nhưng sai thời điểm.Đúng chỗ đúng người rồi.Nhưng mà, thời điểm lại sai.Nói một cách chính xác chính là, một thứ tình cảm hữu duyên vô phận.Ngô Tiểu Phàm mải miết suy nghĩ, càng nghĩ càng khó chịu, trong lòng giống như bị ai nhấn chìm xuống thật sâu.Cô không khóc, sau khi cô tỉnh lại và sau những chuyện đã xảy ra, nước mắt đều đã cạn rồi.Đúng lúc cô chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên một cú điện thoại gọi tới.Cô rút điện thoại ra xem, thì ra là Lưu Hổ.“Sao thế?”  Lòng Ngô Tiểu Phàm hơi chùng xuống.“Chị Tiểu Phàm, miệng chị linh quá trời luôn!”  Lưu Hổ phấn khởi gào lên: “Đúng là chuyện tốt có đôi mà! Chị nói trúng phóc!”  Ông nội mình rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!  Bên cạnh ông còn có một cô y tá đang kiểm tra sức khỏe.“Ông nội!”  Nước mắt Ngô Tiểu Phàm không ngừng tràn ra, ánh mắt nhìn Ngô Lãnh vô cùng tội nghiệp..

Giàu lòng trượng nghĩa, mạnh mẽ, nhưng cũng dịu dàng.

Mặc kệ nhìn từ góc độ nào, đều tốt hơn rất nhiều đàn ông cô đã từng gặp.

Nhưng mà, vì sao người như vậy lại thuộc về người khác rồi?  

Ngô Tiểu Phàm nhớ lại bức ảnh mà mình nhìn thấy, trong lòng chợt đau âm ỉ.

“Người phụ nữ đó… rất đẹp, hơn nữa nhìn cũng rất có khí chất, hẳn chẳng phải người tầm thường”.

“Hơn nữa sự quan tâm của cô ấy dành cho anh cũng rất chân thành”.

Khi phụ nữ giao tiếp với nhau là lúc dễ dàng hình thành định kiến nhất, hơn nữa bằng ánh mắt sắc sảo của mình, họ có thể soi mói đủ đường về cách đối xử của đối phương với người khác.

Ngô Tiểu Phàm tự nhận thấy rõ ràng mình không bằng người phụ nữ nọ, không nén nổi thất vọng, cúi đầu xuống.

Có những lúc chỉ có thể trách, gặp đúng người nhưng sai thời điểm.

Đúng chỗ đúng người rồi.

Nhưng mà, thời điểm lại sai.

Nói một cách chính xác chính là, một thứ tình cảm hữu duyên vô phận.

Ngô Tiểu Phàm mải miết suy nghĩ, càng nghĩ càng khó chịu, trong lòng giống như bị ai nhấn chìm xuống thật sâu.

Cô không khóc, sau khi cô tỉnh lại và sau những chuyện đã xảy ra, nước mắt đều đã cạn rồi.

Đúng lúc cô chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên một cú điện thoại gọi tới.

Cô rút điện thoại ra xem, thì ra là Lưu Hổ.

“Sao thế?”  

Lòng Ngô Tiểu Phàm hơi chùng xuống.

“Chị Tiểu Phàm, miệng chị linh quá trời luôn!”  

Lưu Hổ phấn khởi gào lên: “Đúng là chuyện tốt có đôi mà! Chị nói trúng phóc!”  

Ông nội mình rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!  

Bên cạnh ông còn có một cô y tá đang kiểm tra sức khỏe.

“Ông nội!”  

Nước mắt Ngô Tiểu Phàm không ngừng tràn ra, ánh mắt nhìn Ngô Lãnh vô cùng tội nghiệp.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Giàu lòng trượng nghĩa, mạnh mẽ, nhưng cũng dịu dàng.Mặc kệ nhìn từ góc độ nào, đều tốt hơn rất nhiều đàn ông cô đã từng gặp.Nhưng mà, vì sao người như vậy lại thuộc về người khác rồi?  Ngô Tiểu Phàm nhớ lại bức ảnh mà mình nhìn thấy, trong lòng chợt đau âm ỉ.“Người phụ nữ đó… rất đẹp, hơn nữa nhìn cũng rất có khí chất, hẳn chẳng phải người tầm thường”.“Hơn nữa sự quan tâm của cô ấy dành cho anh cũng rất chân thành”.Khi phụ nữ giao tiếp với nhau là lúc dễ dàng hình thành định kiến nhất, hơn nữa bằng ánh mắt sắc sảo của mình, họ có thể soi mói đủ đường về cách đối xử của đối phương với người khác.Ngô Tiểu Phàm tự nhận thấy rõ ràng mình không bằng người phụ nữ nọ, không nén nổi thất vọng, cúi đầu xuống.Có những lúc chỉ có thể trách, gặp đúng người nhưng sai thời điểm.Đúng chỗ đúng người rồi.Nhưng mà, thời điểm lại sai.Nói một cách chính xác chính là, một thứ tình cảm hữu duyên vô phận.Ngô Tiểu Phàm mải miết suy nghĩ, càng nghĩ càng khó chịu, trong lòng giống như bị ai nhấn chìm xuống thật sâu.Cô không khóc, sau khi cô tỉnh lại và sau những chuyện đã xảy ra, nước mắt đều đã cạn rồi.Đúng lúc cô chuẩn bị rời khỏi, đột nhiên một cú điện thoại gọi tới.Cô rút điện thoại ra xem, thì ra là Lưu Hổ.“Sao thế?”  Lòng Ngô Tiểu Phàm hơi chùng xuống.“Chị Tiểu Phàm, miệng chị linh quá trời luôn!”  Lưu Hổ phấn khởi gào lên: “Đúng là chuyện tốt có đôi mà! Chị nói trúng phóc!”  Ông nội mình rốt cuộc cũng tỉnh lại rồi!  Bên cạnh ông còn có một cô y tá đang kiểm tra sức khỏe.“Ông nội!”  Nước mắt Ngô Tiểu Phàm không ngừng tràn ra, ánh mắt nhìn Ngô Lãnh vô cùng tội nghiệp..

Chương 1059: 1059: Ông Nội Mình Rốt Cuộc Cũng Tỉnh Lại Rồi!