Tác giả:

Trong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống…

Chương 1060: 1060: Cô Rất Sợ Sẽ Mất Ông Một Lần Nữa

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong thời gian này có rất nhiều việc đã xảy ra, rất nhiều việc khiến cho cả cuộc đời này cô cũng không thể quên được.Cô cảm thấy tủi thân, sau khi nhìn thấy ông nội, rốt cuộc cũng tìm lại được bến đỗ tâm hồn.“Ông nội!”  Mũi Ngô Tiểu Phàm đỏ ửng lên, giọng nghèn nghẹn.Ngô Lãnh cũng quay mặt nhìn lại, miệng hơi mấp máy, không biết đang nói gì.Ngô Tiểu Phàm lập tức nhào về phía Ngô Lãnh, ôm chặt ông.Cô rất sợ sẽ mất ông một lần nữa.Người ông luôn yêu thương cô hết mực, phen này ông phải chịu khổ rồi!  “Ông nội…”  Bao nhiêu uất ức Ngô Tiểu Phàm phải chịu trước đó, giờ này đều phá đê tuôn ra lênh láng.Cô hiểu rất rõ, lúc này người có thể khiến cô bộc bạch hết thảy chỉ có người thân duy nhất trước mắt này thôi.“Cháu gái cưng của ông, không phải ông nội không sao hết à, đừng khóc nữa”.Ngô Lãnh còn tưởng Ngô Tiểu Phàm khóc thê thảm như vậy là vì mình.Nhưng ông không biết là, từ sau khi bị đưa vào bệnh viện, ông vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, căn bản không biết bên ngoài có chuyện gì xảy ra.“Ông nội…”  Ngô Tiểu Phảm nhìn Ngô Lãnh chăm chú, trong lòng càng cảm thấy phấn khởi hơn, thậm chí còn muốn mau mau đưa ông nội rời khỏi nơi đau buồn này.Cô càng nghĩ, nước mắt càng phá đê giàn giụa, chẳng khác nào bị người ta ức h**p.Nhưng Ngô Lãnh làm sao mà biết được nguyên do!  Ngô Tiểu Phàm sững người ra, rồi lại nhìn xuống mình, mặt mày ngẩn ngơ.Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng hết hồn.“Cháu gái cưng của ông, mau kể lại cho ông biết có chuyện gì xảy ra đi, ông nội sẽ giải quyết cho cháu!”  Ngô Lãnh kích động nói..

Trong thời gian này có rất nhiều việc đã xảy ra, rất nhiều việc khiến cho cả cuộc đời này cô cũng không thể quên được.

Cô cảm thấy tủi thân, sau khi nhìn thấy ông nội, rốt cuộc cũng tìm lại được bến đỗ tâm hồn.

“Ông nội!”  

Mũi Ngô Tiểu Phàm đỏ ửng lên, giọng nghèn nghẹn.

Ngô Lãnh cũng quay mặt nhìn lại, miệng hơi mấp máy, không biết đang nói gì.

Ngô Tiểu Phàm lập tức nhào về phía Ngô Lãnh, ôm chặt ông.

Cô rất sợ sẽ mất ông một lần nữa.

Người ông luôn yêu thương cô hết mực, phen này ông phải chịu khổ rồi!  

“Ông nội…”  

Bao nhiêu uất ức Ngô Tiểu Phàm phải chịu trước đó, giờ này đều phá đê tuôn ra lênh láng.

Cô hiểu rất rõ, lúc này người có thể khiến cô bộc bạch hết thảy chỉ có người thân duy nhất trước mắt này thôi.

“Cháu gái cưng của ông, không phải ông nội không sao hết à, đừng khóc nữa”.

Ngô Lãnh còn tưởng Ngô Tiểu Phàm khóc thê thảm như vậy là vì mình.

Nhưng ông không biết là, từ sau khi bị đưa vào bệnh viện, ông vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, căn bản không biết bên ngoài có chuyện gì xảy ra.

“Ông nội…”  

Ngô Tiểu Phảm nhìn Ngô Lãnh chăm chú, trong lòng càng cảm thấy phấn khởi hơn, thậm chí còn muốn mau mau đưa ông nội rời khỏi nơi đau buồn này.

Cô càng nghĩ, nước mắt càng phá đê giàn giụa, chẳng khác nào bị người ta ức h**p.

Nhưng Ngô Lãnh làm sao mà biết được nguyên do!  

Ngô Tiểu Phàm sững người ra, rồi lại nhìn xuống mình, mặt mày ngẩn ngơ.

Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng hết hồn.

“Cháu gái cưng của ông, mau kể lại cho ông biết có chuyện gì xảy ra đi, ông nội sẽ giải quyết cho cháu!”  

Ngô Lãnh kích động nói.

.

Đệ Nhất Lang VươngTác giả: Thái TúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrong nhà tù của thành phố, hàng ngàn tù nhân trọng tội cấp S đều quỳ xuống trước cửa. “Tiễn đại ca ra tù!” Xoạt! Phóng tầm mắt đi qua là hàng ngàn lưng hùm vai gấu quỳ xuống đều tăm tắp, quả thực khó mà tưởng tượng được, là loại người thế nào mới có thể khiến cho cả đám người trước kia chưa vào ngục đã từng là những nhân vật thuộc hàng vương giả có thể hô mưa gọi gió trong giới xã hội đen phải kính nể đến như vậy! Mà cảnh tượng này trong mắt người thanh niên với khuôn mặt anh tuấn, ăn mặc giản dị lại chỉ như một làn khói nhạt nhoà chẳng đáng để tâm đến vậy. “Đứng dậy đi! Tôi không ở đây, mấy người tự cải tạo cho tốt, nhớ kỹ, sau này được thả ra thì phải đền đáp cho tổ quốc, đừng có đi làm mấy chuyện xấu xa nữa!” “Vâng, xin nghe theo chỉ thị của đại ca”. Ít phút sau, theo sự dẫn dắt của nhân viên giám ngục, người thanh niên đã đi đến trước cổng chính. Ở lề đường, có năm chiếc xe Jeep đỗ ngay trước mặt của Vu Kiệt. Một người đàn ông trung niên trên vai đeo quân hàm thượng tá bước xuống… Trong thời gian này có rất nhiều việc đã xảy ra, rất nhiều việc khiến cho cả cuộc đời này cô cũng không thể quên được.Cô cảm thấy tủi thân, sau khi nhìn thấy ông nội, rốt cuộc cũng tìm lại được bến đỗ tâm hồn.“Ông nội!”  Mũi Ngô Tiểu Phàm đỏ ửng lên, giọng nghèn nghẹn.Ngô Lãnh cũng quay mặt nhìn lại, miệng hơi mấp máy, không biết đang nói gì.Ngô Tiểu Phàm lập tức nhào về phía Ngô Lãnh, ôm chặt ông.Cô rất sợ sẽ mất ông một lần nữa.Người ông luôn yêu thương cô hết mực, phen này ông phải chịu khổ rồi!  “Ông nội…”  Bao nhiêu uất ức Ngô Tiểu Phàm phải chịu trước đó, giờ này đều phá đê tuôn ra lênh láng.Cô hiểu rất rõ, lúc này người có thể khiến cô bộc bạch hết thảy chỉ có người thân duy nhất trước mắt này thôi.“Cháu gái cưng của ông, không phải ông nội không sao hết à, đừng khóc nữa”.Ngô Lãnh còn tưởng Ngô Tiểu Phàm khóc thê thảm như vậy là vì mình.Nhưng ông không biết là, từ sau khi bị đưa vào bệnh viện, ông vẫn luôn hôn mê bất tỉnh, căn bản không biết bên ngoài có chuyện gì xảy ra.“Ông nội…”  Ngô Tiểu Phảm nhìn Ngô Lãnh chăm chú, trong lòng càng cảm thấy phấn khởi hơn, thậm chí còn muốn mau mau đưa ông nội rời khỏi nơi đau buồn này.Cô càng nghĩ, nước mắt càng phá đê giàn giụa, chẳng khác nào bị người ta ức h**p.Nhưng Ngô Lãnh làm sao mà biết được nguyên do!  Ngô Tiểu Phàm sững người ra, rồi lại nhìn xuống mình, mặt mày ngẩn ngơ.Lưu Hổ đứng bên cạnh cũng hết hồn.“Cháu gái cưng của ông, mau kể lại cho ông biết có chuyện gì xảy ra đi, ông nội sẽ giải quyết cho cháu!”  Ngô Lãnh kích động nói..

Chương 1060: 1060: Cô Rất Sợ Sẽ Mất Ông Một Lần Nữa